Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 3102: Dịch thiên số (1)




Lý Vân Tiêu nói:
- Từ Siêu Phàm Nhập Thánh chuyển thành Thần Cảnh, chỉ cần cô đọng quy tắc, tỷ lệ thành công cực lớn. Mà Cửu Giai đỉnh đột phá, là tầng thứ chất biến, có thể thành công hay không ta không thể bảo đảm, nhưng nếu chư vị quy thuận ta, ta sẽ làm hết sức.
Mạch lập tức không hỏi lại, nói:
- Được! Ngươi bây giờ đem Phạm Yêu Thánh công cho ta, ta liền cùng ngươi đánh cuộc thệ ngôn!
Trong lòng Lý Vân Tiêu mừng rỡ, nếu có thể đưa Mạch về dưới trướng, thực lực của hắn có thể nói là lật một phen, Hư Thần cường giả, cộng thêm mấy trăm Yêu Tộc tinh anh, cổ lực lượng này không kém bất luận một siêu cấp thế lực nào.
- Được !
Hai người lập tức lập thệ, đem đổ ước lập xuống, Lý Vân Tiêu không do dự nữa, đem pho tượng nữ tử Phạm Yêu Thánh công cho Mạch.
- Phạm Yêu Thánh nữ! Quả nhiên là nàng, quả nhiên là cái này! Ha ha ha!
Mạch thoáng cái mừng như điên, nhịn không được ôm pho tượng kia ngẩng mật cười to, giống như điên.
Ánh mắt của Cố Thanh Thanh cũng lộ ra cuồng nhiệt, năm đó vì vật ấy đánh với Yêu Tộc một trận, kết quả là công dã tràng, trái lại gây ra hai tộc mâu thuẫn mấy nghìn năm.
Nhưng lúc này nàng đối với Phạm Yêu Thánh công lại không có ý nghĩ, mà là tâm tư ở trên thành thần.
Cố Thanh Thanh nói:
- Tuy nói ta tin tưởng Tiểu Tình Lang nói, nhưng việc này thực sự có chút khó có thể tin, có thể đem nội tình nói rõ ràng hay không.
Lý Vân Tiêu thầm nghĩ, nếu đem nội tình nói rõ, tất cả các ngươi đều chạy tới Viêm Vũ Thành, không chỉ khiến Viêm Vũ Thành thêm phiền, còn không có người theo ta, lúc này cười lạnh nói:
- Tin hay không, Bản Thiếu không rảnh nhiều lời với ngươi. Tránh ra, đừng chậm trễ ta đi Lang Hoàn Thiên!
Cố Thanh Thanh nói:
- Đi Lang Hoàn Thiên không vội, mặc dù mở ra, thông đạo muốn ổn định lại còn cần thời gian, thời gian của chúng ta rất nhiều.
- Nga?
Lý Vân Tiêu nói:
- Nghe nói năm đó Cố Thanh Thanh ngươi cũng đi Vĩnh Sinh Chi Giới, không biết tình huống ra sao?
Cố Thanh Thanh chớp mắt một cái, hì hì cười nói:
- Muốn biết sao? Cầm tình huống của ngươi đến cùng ta trao đổi.
Lý Vân Tiêu cười một tiếng, ngồi thẳng thân thể, quát:
- Giá!
Hai Long Mã ngẩng đầu hí dài, Hỏa Phong Lôi Quang nỡ rộ, muốn phá không bay đi.
Cố Thanh Thanh vừa tức vừa cười, vội vàng ngăn hắn lại, nói:
- Ta đã nói với ngươi chính sự đâu, vui đùa không được sao?
Lý Vân Tiêu nhìn nàng một cái, nói:
- Ta không có đùa giỡn với ngươi, muốn tìm hiểu tình huống có khả năng, trước đem thân thể Vân Thường trả lại, chúng ta lại tiến hành câu thông bước tiếp theo, bằng không toàn bộ không bàn nữa. Về phần thành Thần. . .
Hắn cười nhạt, một cổ Thần dịch lực cuồn cuộn phá thể mà ra, hóa long mà lên.
Cố Thanh Thanh biến sắc, nghĩ không ra đối phương lại đột nhiên xuất thủ, nhưng vẫn chưa kinh hoảng, mà là ngũ chỉ một trảo, một cổ lực lượng mở ra, ngăn ở trước người.
Ông!
Một tiếng run rẩy, Thần dịch lực áp ở phía trước lòng bàn tay nàng, cũng không có tính công kích, nhưng mà nhẹ nhàng nghiền ép liền giải tán, chỉ còn lại một chút ánh huỳnh quang phiêu đãng trên không trung.
- Giá!
Lý Vân Tiêu quát, Long Liễn nhất thời tung vó, lưng mọc sấm gió, phá không bay đi.
Ba người Bố Tử nhìn nhau một cái, chẳng biết như thế nào cho phải.
Đang do dự, đột nhiên ba người đều run lên, cảm nhận được từ Long Liễn truyền tới trận trận lãnh ý, chỉ cảm thấy cả người lạnh lẽo, vội vàng đuổi theo.
Mạch cũng quát:
- Đi!
Một đạo Hồng mang từ trên người hắn toát ra, bao lấy mấy trăm Yêu Tộc, hóa thành huyết quang bỏ chạy.
Cố Thanh Thanh kinh ngạc đứng tại chỗ, nhìn về điểm huỳnh quang kia, đột nhiên sắc mặt đại biến, thất thanh kêu lên:
- Thần dịch lực?
- Cái gì? Đây là Thần dịch lực sao, thảo nào cảm giác thần thánh như vậy, gần như thiên đạo!
Đoan Mộc Hữu Ngọc cũng kinh hãi, vội vàng bấm ngón tay, nhưng đầu đầy mồ hôi, mười ngón hóa ra tàn ảnh, run liên tục.
- Ca, làm sao vậy?
Đoan Mộc Thương cũng giật mình không thôi, rất ít nhìn thấy Đoan Mộc Hữu Ngọc bộ dáng như vậy.
Đoan Mộc Hữu Ngọc lắc đầu nói:
- Toán không ra! Nhưng thiên đạo có đại biến, cùng Lý Vân Tiêu có quan hệ, làm thế nào cũng coi không ra!
- Thiên đạo đại biến. . .
Sắc mặt Cố Thanh Thanh ngưng trọng, hóa thành một luồng Thanh mang, đuổi theo Lý Vân Tiêu.
Đoan Mộc Thương cả kinh nói:
- Chẳng lẽ là Dịch thiên số mà Tổ Tiên nói?
Sắc mặt Đoan Mộc Hữu Ngọc ngưng trọng, rốt cục bỏ qua bấm đốt ngón tay, nói:
- Phong Ấn chi chiến qua mười vạn năm, chính là lúc số trời thay đổi, bất kỳ tình huống gì cũng có thể phát sinh. Nhưng Lý Vân Tiêu tất nhiên chiếm hết chữ 'Dịch' này, được thiên đạo tạo hóa. Vừa nãy hắn tiện tay một chưởng liền có Thần dịch lực cuồn cuộn, hơn nữa ta không chỉ nhìn không ra tu vi, ngay cả thôi toán cũng coi không ra.
Đoan Mộc Thương nói:
- Nếu hắn thực sự được thiên đạo tạo hóa, như vậy tổng kết, có đại đạo thay hắn ẩn dấu Mệnh Số, chúng ta thôi toán không ra cũng bình thường. Dù sao người dòm ngó Thiên Đạo, nhất định phải bị Thiên Phạt, vẫn cẩn thận là hơn.
Đoan Mộc Hữu Ngọc nói:
- Hay thực sự là Dịch thiên số xuất hiện, thiên địa thay đổi, người người thành Thần. Nhưng tại sao lại như vậy, chúng ta tạm thời chẳng biết, nhưng tất cả căn nguyên thay đổi đều ở trên người Lý Vân Tiêu không sai, hãy theo hắn đoạn đường đi, có thể sớm nhìn lén cơ hội thành Thần.
Hai người cũng lập tức hóa thành Thanh quang, hướng Lang Hoàn Thiên bay đi.
Mấy ngày sau, Long Liễn chẳng biết đi được bao nhiêu nghìn dặm, phía trước xuất hiện Hải Thị Thận Lâu, một tòa Thần Sơn mơ hồ ở trên biển, liên miên thiên lý, hạ tiếp biển sâu, thượng nhập vân tiêu.
Lý Vân Tiêu nói:
- Đến rồi.
Long Liễn cách ngọn núi vạn trượng, thả chậm bước tiến.
Phi Nghê kinh dị nói:
- Lang Hoàn Thiên là một ngọn núi, sao núi này như ẩn như hiện, như có như không, là thật tồn tại hay là hư huyễn?
Trên núi kỳ thạch lởm chởm, các loại cây cối cổ quái mọc thành bụi, lộ ra quỷ dị. Hơn nữa ở dưới Bạch Vụ, tựa hồ vẫn đang không ngừng biến ảo, khiến nhãn mê hoặc.
Khúc Hồng Nhan cười nói:
- Lang Hoàn Thiên cũng không phải một ngọn núi, mà là đỉnh Thần Sơn trong Vân Hải, núi này rốt cuộc là thực hay huyễn, hữu hình hay vô hình, cũng không có người nói rõ ràng.
- Thật cũng huyễn, vô tức là có.
Lý Vân Tiêu nói cũng như không, một bên cảm khái nói:
- Bao nhiêu năm, rốt cục lại nữa rồi.
Long Liễn ở dưới Thần Niệm của hắn, tiếp tục tăng nhanh bước tiến, hướng Thần Sơn chạy đi.
Ba người Bố Tử, Mạch cùng Yêu Tộc đuổi theo, cũng không rên một tiếng, theo sát phía sau.
Rất nhanh, Long Liễn liền trực tiếp bước lên ngọn núi, lái vào một mảnh mây mù.
Trên chiến xa tản mát ra ánh sáng nhạt, rọi sáng cảnh tượng bốn phía trong trăm trượng, chỉ thấy trên đỉnh núi, rậm rạp chằng chịt là bóng người.
Đế Phẩm Long Liễn xuất hiện lập tức đưa tới mọi người chú mục.
- Lý Vân Tiêu, là Lý Vân Tiêu!
Trên đỉnh núi lập tức có người kinh hô, nhất thời dẫn tới một mảnh ồ lên, trên trăm đạo thần thức cường đại quét tới.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.