Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 3108: Đế đan lâu (2)




Ở dưới ánh mặt trời chiếu rọi, bầu trời có chút chói mắt, tựa hồ hoảng hốt thoáng cái, liền nhiều hơn một đạo nhân ảnh, lưng mang quan tài kim sắc thật dài, đứng sừng sững trên cao.
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
- Thiên giả Đế Dạ đâu?
Sắc mặt Cảnh Thất xấu xí, gương mặt vàng như nến, ánh mắt phẫn hận nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu một hồi, mới chậm rãi đè xuống lửa giận nói:
- Thiên giả tên là Hồng, Lý Vân Tiêu, ngươi là đang trốn tránh cái gì?
Đồng tử của Lý Vân Tiêu co lại, bắn ra hàn quang như nhận, hầu như muốn đâm thủng thân thể Cảnh Thất.
Nhưng Cảnh Thất giống như là thây khô, mặt không thay đổi đứng ở đó, không sợ ánh mắt của hắn chút nào, trái lại cười nhạo nói:
- Hắc hắc, nội tâm ngươi thủy chung không muốn thừa nhận thân phận của Thiên giả Đại nhân a.
Lý Vân Tiêu thu liễm sát khí, âm thầm trách cứ bản thân xung động, thoáng cái liền bại lộ tâm tình, sau khi bình phục tâm tình, mới đạm nhiên nói:
- Mặc kệ Thiên giả là ai, chung quy cùng ta phải có cái chấm dứt.
Cảnh Thất nói:
- Nếu ta gặp Thiên giả đại nhân, chắc chắn đem lời nói cho hắn.
Trong mắt Lý Vân Tiêu sát cơ thoáng hiện, cười lạnh nói:
- Đáng tiếc là, ngươi lại gặp không được hắn!
Toàn thân hắn tuôn ra Lôi quang, hai tay bấm niệm thần chú, lôi quang như nước ở trên người chớp động, lại tựa như hỏa diễm lăng không toát ra.
Cảnh Thất bày ra tư thế, không dám có chút sơ suất, đột nhiên trong lòng hắn khẽ nhúc nhích, bỗng nhiên xoay người sang chỗ khác, kinh hô một tiếng.
Chỉ thấy phía sau mình chẳng biết lúc nào hóa ra một pho tượng Lôi Điện cự nhân, quả đấm nắm lên Thiên chuy nện xuống, toàn bộ tinh không vạn lí trong nháy mắt hóa thành Lôi Hải điện ngục, vô số Lôi Điện theo chuy nghiêng xuống.
- Chết tiệt!
Tuy rằng một chuy kia nguy hiểm, nhưng vẫn không đả thương được Cảnh Thất, nhưng hắn không muốn tùy tiện lãng phí lực lượng, hai chân xoay tròn liền hóa thành Độn Quang bay đi.
Ầm ầm!
Lôi đình cự nhân một chuy thất bại, lôi điện kinh khủng kia đánh vào cả vùng đất, hướng về bốn phương tám hướng lan tràn, đốt tất cả thực vật trên đảo thành tro bụi.
Vạn Nhất Thiên kinh hô:
- Phi Dương lão đệ, mau dừng tay, đừng phá hủy di tích!
Lý Vân Tiêu nơi nào sẽ nghe, Lôi quang lóe lên liền xuất hiện ở phía trước Cảnh Thất, Kiếm Thương trảm hồng đánh xuống phía dưới.
Ầm ầm!
Bầu trời bị chém ra khe rãnh, Cảnh Thất tránh né không kịp, trong song quyền mang theo một mảnh Bạch mang, hướng trước mặt đánh tới.
Ùng ùng!
Hai cổ lực lượng chạm vào nhau, cả người Cảnh Thất trong nháy mắt bị Kiếm mang thôn phệ, toàn thân bị Băng Sát Tâm Diễm đốt cháy, phát sinh tiếng rên rỉ thống khổ.
- Lý Vân Tiêu, ngươi...
Hắn có chút kinh hoảng, sĩ biệt tam nhật, chênh lệch lại trở nên to lớn như thế, bản thân ngay cả một kiếm của đối phương cũng không tiếp nổi. Vội vàng mở quan tài phía sau, lệnh Thần Sát Thi khôi đi ra.
Sắc mặt Thi khôi hồng nhuận, ngược lại càng giống như là người, con ngươi đảo một vòng, luân phiên vỗ tay đánh ra, Thi Khí như sóng biển cuồn cuộn, đánh thẳng vào Tâm Diễm trên người Cảnh Thất, nhưng thế nào cũng diệt không xong.
- Lý Vân Tiêu, hỏa... ngươi...
Nội tâm Cảnh Thất có chút luống cuống, Băng Sát Tâm Diễm không chỉ có thiêu đốt thân thể của hắn, lại thêm lực lượng hoả táng, trực thấu hồn phách.
Lý Vân Tiêu lãnh đạm nói:
- Đối với Tà vật như ngươi, đốt thành tro tẫn là quy túc tốt nhất.
Cảnh Thất cả người mồ hôi đầm đìa, lửa kia thực sự quá nguy hiểm, rất khó chống đối.
Tựa hồ Thi khôi đã bị thống khổ trong lòng Cảnh Thất ảnh hưởng, gào to một tiếng liền bay lên trời, một chưởng vỗ tới.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu băng lãnh, lạnh nhạt nói:
- Thi vật, đã sớm nên trở về hư vô, ta liền dùng Hỏa này độ ngươi đi Bỉ Ngạn.
Kiếm Thương trảm hồng ở dưới Ma Nguyên lực rưới vào, không ngừng toát ra hỏa diễm, muốn ngưng tụ thành nhiều đóa liên hoa, nhưng nỗ lực lại vẫn tản ra, cuối cùng hỏa thế yếu đi.
Mặc dù sắc mặt Lý Vân Tiêu không thay đổi, nhưng hai hàng lông mày lại nhíu lại.
Ban đầu ở Tam Thập Tam Thiên Phong Ấn, bị Ma phổ đoạt đi Chân Ma Pháp Thân, Ma Nguyên lực trong cơ thể mười đi chín, lúc trước đánh ra một kiếm, càng tiêu hao Ma Nguyên trong cơ thể không còn.
Đây là mấy năm qua lần đầu tiên xuất hiện loại tình huống này, không có Ma Nguyên lực, sẽ rất khó kích thích ra lực lượng của Băng Sát Tâm Diễm.
Lý Vân Tiêu buồn bực hừ một tiếng, liền đem Thần dịch lực rưới vào trong kiếm, nhất thời kiếm quang sáng chói, trên bầu trời một mảnh kiếm ý kéo dài.
- Trảm yêu!
Xuy!
Kiếm quyết vừa ra, Bạch mang bắn vào trời cao, "Phanh" một tiếng đục lỗ cự chưởng của Thần Sát Thi khôi, kiếm ý tàn sát bừa bãi, không ngừng làm lớn vết thương.
Ầm ầm!
Chưởng lực từ bốn phía Lý Vân Tiêu hạ xuống, phá huỷ hơn phân nửa thảm thực vật trên đảo, hiện ra một cái động lớn.
Cả hòn đảo đều ở dưới một chưởng kia lay động, từ tầng dưới chót truyền đến nổ vang, như biển rộng rít gào.
Vạn Nhất Thiên đầu đầy mồ hôi lạnh, hầu như muốn khóc, hô lớn:
- Dừng tay! Hai vị mau dừng tay!
Hắn xoay quanh, nhìn mấy người bốn phía nói:
- Nhanh nghĩ biện pháp ngăn cản bọn họ, bằng không đảo này liền triệt để tận thế, Đế đan lâu cũng sẽ xong đời!
Mục Trang cùng Tuyệt Thiên Hàn cũng lo lắng không ngớt, nhưng Lý Vân Tiêu đã xuất thủ, sợ là rất khó nghe khuyên.
Khúc Hồng Nhan lại đạm nhiên, một bộ không sao cả, cười nói:
- Nhất Thiên đại nhân không cần lo lắng, Cảnh Thất chống đỡ không được bao lâu.
Vạn Nhất Thiên cùng bọn người Mục Trang kinh hãi không thôi, thực lực Cảnh Thất bọn họ là phi thường rõ ràng, cộng thêm Thần Sát Thi khôi, muốn thắng hắn rất khó, nhưng bị Lý Vân Tiêu ra mấy chiêu liền ngăn chặn, tựa hồ sắp chống đỡ không được.
Lần trước lánh đời thế gia Vũ quyết tranh đoạt Thiên Tiệm Lệnh mới bao lâu? Cái tiến bộ này quá mức dọa người a.
Bọn người Mục Trang đều có tâm tư, sắc mặt ngưng trọng nhìn trời cao, nếu Cảnh Thất bị giết, đối với lánh đời thế gia bọn họ rung động là cực lớn.
Đột nhiên mọi người đều run lên, ánh mắt hướng một phương hướng nhìn lại.
Một chưởng của Thần Sát Thi khôi bị Lý Vân Tiêu đâm thủng, trong miệng phát ra một tiếng kêu thê lương, nhưng không công kích nữa, mà là lóe lên trở lại bên cạnh Cảnh Thất.
Băng Sát Tâm Diễm trên người Cảnh Thất cũng từ từ tắt đi, nhưng mà cả người cháy đen.
Đồng tử của Lý Vân Tiêu co lại, sắc mặt đông lạnh lên, Kiếm Thương trảm hồng đưa ngang trước người, cảnh giác nhìn.
Từ phía sau Cảnh Thất chậm rãi đi ra một người, trên bạch y thêu một đóa hoa nhỏ màu đỏ diễm lệ, trên mặt Tiểu Hồng thiếu đi rất nhiều non nớt, càng thêm minh diễm chiếu người.
- Vân Tiêu ca ca.
Nàng mở miệng kêu một tiếng, vẫn mang theo tính trẻ con của tiểu cô nương.
Cảnh Thất vội vàng xoay người nói:
- Đa tạ Thiên giả đại nhân viện thủ.
Tiểu Hồng phất phất tay, ý bảo Cảnh Thất lui xuống.
Cảnh Thất liền vội vàng thu Thi khôi vào trong quan tài, bay lên đảo, trực tiếp để Kim Quan dưới đất, ngồi xếp bằng điều tức thương thế.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.