Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 3174: Ba Cẩn, Nguyên Cơ (1)




Bên trên cái hố có một người đứng, toàn thân toát ra khí lạnh đưa mắt nhìn sang.
Tuy Lý Vân Tiêu giật mình, thụt lùi nửa bước đề phòng nhưng lòng rất mừng rỡ. Tu vi thực lực của người trước mắt không dưới Kinh Bạch Mộc, chắc là người ra từ chín thần đan các, tất nhiên cũng mang theo thần đan.
Lão nhân liếc qua Lý Vân Tiêu, hơi nhíu mày, xoay người định đi.
Lý Vân Tiêu la lên:
- Khoan đã!
Lý Vân Tiêu thầm lấy làm lạ vì đối phương không cướp đan dược của hắn.
- Ngươi là ai?
Lão nhân hơi quay đầu nói:
- Ngươi cũng là người có được thần đan đúng không? Ha ha ha, khá lắm. Giờ lão phu có việc bận, ngươi hãy ở lại đsây đừng đi, chờ khi lão phu trở về lại tâm sự với ngươi.
Lão nhân nói xong bay vào trong hố sâu, phướt lờ Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu đứng như trời trồng. Lão nhân nói sẽ trở về tâm sự với hắn sau? Tâm sự cái khỉ gì? Muốn cướp đan của hắn thì đúng hơn. Nhưng tại sao lão không ra tay ngay bây giờ?
Lý Vân Tiêu suy tư:
- Lão nói có việc, trong Đế Đan Lâu này còn chuyện gì quan trọng hơn là cướp thần đan?
Lý Vân Tiêu sẽ không ngu ngốc đứng yên tại chỗ chờ, hắn cũng chui xuống hố.
Bên trong có một cung điện to lớn, chắc là một trong sáu các khác Lý Vân Tiêu chưa từng đi.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Trong đại điện rung mạnh, mặt đất phía đối diện bị đánh mở một cái hố to. Lão nhân kia chỉ liếc mắt nhìn Lý Vân Tiêu rồi trực tiếp bay vào trong, có tiếng cười to truyền ra.
Lý Vân Tiêu vội đuổi theo, bay vào trong. Trước mắt là một phòng tối, không có một ai, khác hẳn đại điện chín thần đan.
Chính giữa phòng tối là một trận đồ, Lý Vân Tiêu nhìn kỹ lại, trận đồ khảm chín khối bảo ngọc màu sắc khác nhau nhưng đều tối tăm không ánh sáng.
Lý Vân Tiêu giật mình kêu lên:
- Cửu cung mê đồ trận!
trận pháp dưới mặt đất này cộng thêm ký ức của Kinh Bạch Mộc thì chắc nơi này là phòng trung xu chín thần đan các, khống chế mọi vận chuyển.
lão nhân khẽ kêu, quay đầu lại bất ngờ hỏi:
- Ngươi cũng cửu cung mê đồ trận?
Lý Vân Tiêu bình tĩnh nói:
- Có chút ấn tượng, dường như từng gặp qua.
Lão nhân khẽ ừ:
- Vậy cũng xem như học thức uyên bác.
Lão nhân cẩn thận nhìn kỹ Lý Vân Tiêu, chợt biến sắc mặt, trừng muốn lồi con mắt.
Lão nhân kinh kêu:
- Cốt linh của ngươi!
Lão nhân giật mình sau đó nhanh chóng trở lại vẻ mặt bình thường, trầm giọng nói:
- Ngươi là thể giáng lâm đúng không? Linh hồn ở trong thân hình này là ai?
Lý Vân Tiêu thầm xấu hổ, hắn hiểu cảm giác của đối phương. Thân hình hai mươi mấy tuổi lại có tu vi quy chân thần cảnh, dù là ai cũng không tin được.
- Ta có ai ai cũng không liên quan gì lão, chắc chắn ta không biết lão!
Lý Vân Tiêu quét mắt trong phòng, trừ trận pháp kia ra trống không chẳng có gì.
Lý Vân Tiêu hỏi:
- Nơi này là trung xu của Đế Đan Lâu sao?
Lão nhân trầm ngâm một lúc, biết không giấu diếm được nên nói:
- Đúng vậy!
Lý Vân Tiêu cười tủm tỉm nhìn lão nhân:
- Các hạ vất vả cực khổ đến đây tất nhiên là có điều mưu tính đúng không?
Lão nhân lạnh lùng cười:
- Dĩ nhiên có mưu tính nhưng ngươi thậm chí không chịu nói ra thân phận thì tại sao ta phải cho ngươi biết mưu tính?
Lý Vân Tiêu ung dung cười nói:
- Không sao, các hạ không cần nói gì hết, tại hạ sẽ nhìn thật kỹ.
Lão nhân sửng sốt, nét mặt sa sầm lạnh lùng nói:
- Vậy là ngươi đang tự tìm cái gì!
Lão nhân đột nhiên làm khó dễ, hai tay khép trước mặt biến ra một phù ấn màu vàng lượn vòng trong lòng bàn tay chợt vỗ tới.
Tuy Lý Vân Tiêu đã đề phòng từ trước nhưng không ngờ lão nhân nói đánh liền đánh, dứt khoát gọn gàng. Một chưởng kia uy lực hùng hồn toát ra uy năng vô thượng, tuyệt đối không phải công kích thăm dò mà là một chiêu lấy mạng hắn.
Lý Vân Tiêu giật mình nhưng không hoảng loan, điềm tĩnh liên tục thụt lùi mấy bước kéo giãn khoảng cách rồi ngưng tụ chưởng nghênh đón.
Ầm!
Hai chưởng va chạm, vòng sáng vàng khuếch tán. Sau khi cứng rắn đỡ đòn, Lý Vân Tiêu không lùi nửa bước.
Lý Vân Tiêu cảm thấy một chưởng như vỗ vào tường đồng, chấn nguyên cánh tay lão tê dại. Lão nhân giật mình, đôi mắt bị ánh sáng vàng toàn thân Lý Vân Tiêu làm khó mở ra.
- Có chuyện gì? Nếu là thể giáng lâm thì sao có thân thể cường đại như vậy?
Tuy Lý Vân Tiêu không nhìn thấu thân thể đối phương đại thành nhưng cảm nhận được áp lực đó. Trong phút gấp gáp không kịp suy nghĩ, lão nhân vội rút chưởng về, xoay người lại. Ánh sáng trắng lấp lánh, lão nhân rút kiếm đâm ra.
Đinh!
Lý Vân Tiêu cười khẽ từ từ vươn hai ngón ra bắt ứng, lưng ngón tay gõ nhẹ vào thân kiếm tỏa ánh sáng trắng. Kiếm khí kêu vù vù.
Tiếp theo Lý Vân Tiêu biến sắc mặt, kiếm không bị hai ngón tay gõ bật ra mà trong khoảnh khắc biến mềm như rắn như dây thừng thoáng chốc quấn lấy hai ngón tay, cánh tay của Lý Vân Tiêu.
Vù vù vù vù vù!
Vật mềm trói ngón tay, cánh tay phải của Lý Vân Tiêu lại, lượn vòng dọc theo cánh tay lên trên. Lực nghiền khủng bố hiện ra dưới kiếm quang xé nguyên cánh tay.
Răng rắc!
Kiếm khí nghiền xé, nửa cơ thể Lý Vân Tiêu hóa lôi. Nhuyễn kiếm bắn thẳng đâm vào người Lý Vân Tiêu bắn ra một mảnh kiếm quang từ thân lôi.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Cơ thể Lý Vân Tiêu bị kiếm quang của đối phương bắn thủng trăm lỗ, lôi hình mơ hồ, nổ tung, ngưng tụ cách hơn mười trợng, biến về chân thân.
Lão nhân kinh kêu:
- Ngũ hành linh thể!
Đôi mắt lão nhân tràn ngập sợ hãi, cầm kiếm đứng thẳng không nhúc nhích.
Lý Vân Tiêu sắc mặt âm trầm, cảm thấy cực kỳ bực bội. Vừa rồi Lý Vân Tiêu sơ sẩy bị Đinh Sơn lừa, giờ không cẩn thận bị đối phương làm bị thương. Nếu Lý Vân Tiêu không dựa vào thân lôi chạy trốn, dựa vào Bất Diệt Kim Thân cứng rắn đỡ thì đã bị nhát kiếm vừa rồi chém bị thương nặng.
- Lão già, tưởng bản thiếu gia dễ ăn hiếp sao?
Một tay Lý Vân Tiêu cầm kiếm một tay bắt ấn, Kiếm Thương Trảm Hồng biến ra luồng sáng trắng trong không trung. Nhân kiếm hợp nhất, hóa thành kiếm cương to lớn từ trên cao chém xuống.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Nguyên đại điện không gian cực kỳ bị kiếm cương xé rách như muốn chém cả tòa tháp lâu thành hai nửa. Nền đất mật thất hiện ra khe nứt màu đen lan tràn vụn vỡ sang hai bên.
Lão nhân giật mình, lão không muốn đỡ kiếm thế mạnh mẽ này. Bất đắc dĩ mật thất chật hẹp, nhát kiếm bao phủ tứ cực bát phương, không tránh né được.
- Dừng tay, đừng đánh nữa!
Kiếm trong tay lão nhân biến cứng rắn như sắt đón đỡ. Bùm một tiếng hai kiếm va chạm chấn lão nhân liên tục thụt lùi.
Vô số kiếm khí bắn ra từ Kiếm Thương Trảm Hồng, đè cương khí hộ thể của lão không ngừng co rút. Mặt lão nhân trắng bệch.
Lão nhân lại hét lên:
- Có đánh tiếp cũng không ý nghĩa gì, dừng tay!
Lúc trước lão nhân định dùng thế sét đánh không kịp bưng tai xóa sổ Lý Vân Tiêu, nếu đối phương là thể giáng lâm đương nhiên sẽ không quá mạnh, có nắm chắc rất lớn giải quyết hắn trong thời gian ngắn.
Làm vậy không chỉ thiếu bớt rắc rối còn có thể cướp đi thần đan của đối phương, một hòn đá ném hai chim.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.