Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 3184: Cướp đan (6)




Lý Vân Tiêu xì cười đáp trả ngay:
- Xì, Anh Thiều đại nhân xem mình cao quá rồi, làm đại nhân thất vọng? Thất vọng thì sao? Ngươi là thứ gì?
Chỉ còn lại vài người, dù không có chuyện Nguyên Cơ thì Anh Thiều hơn phân nửa cũng định đối phó Lý Vân Tiêu.
Huống chi có chuyện Nguyên Cơ, dù Lý Vân Tiêu tiếp tục giả ngu làm tượng đất cũng khó tránh khỏi thế cục bị đối địch.
Chẳng bằng dứt khoát, trực tiếp trở mặt. Anh Thiều tinh minh sẽ ném chuột sợ vỡ đồ, không dám dồn ép Lý Vân Tiêu quá đáng.
Quả nhiên Anh Thiều sửng sốt, không ngờ Lý Vân Tiêu nói câu đó.
Anh Thiều ngây ra một lúc tức giận quát:
- Muốn chết, dám chửi rủa lão phu!
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
- Mắng thì mắng, lão còn muốn gì?
Anh Thiều lại ngây ra. Đúng rồi, mắng thì mắng, lão còn muốn sao? Chẳng lẽ xông lên liều mạng với hắn?
Anh Thiều liếc mắt qua thấy người xung quanh đều đang nhìn lão, bộ dáng vui sướng khi người gặp họa, đều mong chờ lão đi lên liều mạng.
- Ha ha ha!
Cố Thanh Thanh cười cong lưng:
- Anh Thiều đại nhân, nhục thế này nhịn gì nữa, một thiếu niên mắng đại nhân như thế mà đại nhân vẫn làm rùa rút đầu cố nhịn sao?
Anh Thiều cứng da mặt cười khùng khục:
- Ha ha ha, lão phu sống nhiều năm như vậy làm sao sẽ so đo với một hậu bối trẻ tuổi được?
Anh Thiều giả vờ không tức giận nhưng mấy sợi tóc đã dựng đứng bán đứng nội tâm của lão.
Lý Vân Tiêu lườm Anh Thiều:
- Vậy được rồi, còn nói nhảm làm gì? Tuy nhiều người mạnh thắng yếu bị đào thải nhưng vẫn còn khá nhiều. Anh Thiều đại nhân nên nghĩ cách giảm bớt thêm mấy người.
Anh Thiều cáu kỉnh nói:
- trừ ngươi ra được không?
- Ha ha ha! Nếu đại nhân giảm bớt ta thì bây giờ ta lao qua đánh nát Thiên Vận Tạo Hóa đan ngay, ai cũng đừng hòng có được!
Lý Vân Tiêu làm bộ dáng ta là lưu manh ta sợ ai. Anh Thiều đành bó tay, đầu bốc khói.
Cố Thanh Thanh che miệng cười nói:
- Hì hì, theo ta thấy kẻ địch lớn nhất vẫn là người đảo Huyền Ly.
Câu này thốt ra trong đại điện tĩnh lặng lại. Chu Quân, Mạnh Trác biến sắc mặt trừng Cố Thanh Thanh.
Anh Thiều lắc đầu nói:
- Khụ khụ, tuy nói vậy nhưng mọi người không đồng lòng.
Anh Thiều làm bộ dáng đooàn người không nghe lời chỉ huy.
Chu Quân vươn tay chỉ vào Cố Thanh Thanh, lạnh lùng nói:
- tiểu nha đầu, ngươi muốn chết!
Mục Tinh đứng ngoài điện mắt lóe tia sáng kinh sợ. Mục Tinh biết thực lực của Cố Thanh Thanh, là cường giả hư cực thần cảnh, e rằng nàng mạnh nhất chỗ này. Nếu Chu Quân chính diện xung đột với Cố Thanh Thanh thì hơn phân nửa sẽ xui xẻo.
Cố Thanh Thanh thè lưỡi nhăn mặt với Chu Quân:
- Hi hi, ta đã btự tìm chết rất nhiều lần nhưng sao chưa chết được? Muốn giết ta sao? Đến đây, đại quái vật tới đây đi.
Chu Quân:
- . . .
Lý Vân Tiêu nói:
- Ta có ý này, chúng ta phân phối nhiệm vụ đi? Anh Thiều và Ba Cẩn đại nhân đối phó Chu Quân, còn lại hai người kia do ba chúng ta xử, vậy là không ai có thể khoanh tay đứng ngoài.
Chu Quân hoàn toàn biến sắc mặt, vừa kinh vừa giận, nhận ra tình huống không tốt.
Anh Thiều liếc Ba Cẩn.
- Ừm! Làm vậy cũng tốt.
Hai người đều thấy cách tạm ổn, mắt nhìn Chu Quân.
Lý Vân Tiêu, Cố Thanh Thanh, Mạch thì nhìn Mục Tinh, Mạnh Trác bên ngoài điện.
Không khí thoáng chốc căng thẳng.
Lý Vân Tiêu thở dài:
- Mục Tinh đại nhân, người muốn ra tay sao?
Mục Tinh lắc đầu nói:
- Ta không có thực lực cướp đan nên không có ý tưởng gì.
Mục Tinh lên tiếng:
- Hai vị đại nhân Chu Quân, Mạnh Trác, ta không biết đảo chủ ra mệnh lệnh nào nhưng nếu không vi phạm thì ta hy vọng hai vị hãy rút khỏi tranh cướp thần đan đi. Dù sao thần vật như vậy tất nhiên có chủ, nếu hai vị tham gia vào e rằng mất nhiều hơn được.
Mạnh Trác, Chu Quân nhíu mày, liếc nhau, băn khoăn do dự.
Chu Quân chậm rãi nói:
- Lệnh của đảo chủ là kêu chúng ta mang đan này về, chỉ e hy vọng của Mục Tinh đại nhân không thực hiện được.
Mục Tinh gật đầu, không nói nhiều:
- thế thì chúc hai vị đại nhân may mắn.
Mục Tinh nói xong xoay người đi, để lại thanh âm truyền vào đại điện, văng vẳng:
- Lý Vân Tiêu, sau này còn gặp lại!
Luồng sáng vàng xẹt qua, Mục Tinh biến mất ngoài đại điện.
Lý Vân Tiêu chắp tay hành lễ từ xa, hắn cực kỳ cảm kích Mục Tinh.
Mục Tinh rời iđ, không khí trở nên kỳ diệu.
Anh Thiều có ý kiến trước tiên:
- Hai chúng ta đối phó một người, ba ngươi đối phó một người, phân thế này thật bất công.
Lý Vân Tiêu nhíu mày hỏi:
- Mục Tinh rời đi vì lời của ta, nói thẳng ra là ta khuyên lùi, lấy đâu ra bất công?
Anh Thiều cười nói:
- tuy vậy nhưng các ngươi lấy ba địch một thì rất nhẹ nhàng, hai chúng ta không phục!
Lý Vân Tiêu tức giận quát:
- Đại nhân còn có thể vô sỉ hơn được không? Vậy theo ý kiến của đại nhân thì nên phân phối thế nào?
Anh Thiều nói:
- Vân Tiêu công tử thân thể đại thành, bất tử bất diệt, nên là một chọi hai. Vị bằng hữu yêu tộc kia có thể chung tổ với chúng ta.
Lý Vân Tiêu cười khẩy nói:
- Ha ha ha! Lòng tham quá đáng coi chừng gặp hạo. Lòng tham này sẽ khiến hành tình cướp đan của đại nhân kéo màn trước thời gian.
Lý Vân Tiêu chỉ vào Anh Thiều, nói:
- Các vị, người này rất đáng ghét, theo ta thấy hay cho lão xuống sân khấu trước đi!
Anh Thiều biến sắc mặt quát to:
- Lý Vân Tiêu, ngươi bị điên sao?
Lý Vân Tiêu chậm rãi nói:
- Điên? Bản thiếu gia cực kỳ tỉnh táo. Hai vị đảo Huyền Ly đại nhân, có hứng thú hợp tác không?
Thế cục hiện tại là Lý Vân Tiêu nắm chắc phần thắng, biến số lớn nhất nằm ở Cố Thanh Thanh. Nếu Cố Thanh Thanh hỗ trợ Lý Vân Tiêu thì vạn sự vô ưu.
Giờ quét bớt một người là phần thắng của Lý Vân Tiêu tăng thêm mấy phần.
Chu Quân phức tạp nhìn Lý Vân Tiêu:
- Anh Thiều đúng là đáng ghét, bổn tọa cũng muốn tru mới thỏa lòng. Nhưng Vân Tiêu công tử đem đến uy hiếp cũng không nhỏ. Công tử có thể suy xét lại nhường Thiên Vận Tạo Hóa đan cho chúng ta không? Ta và Mạnh Trác sẽ bồi thường cái khác cho công tử.
Sau khi biết Lý Vân Tiêu là chủ Giới Thần Bi thì Mạnh Trác, Chu Quân không muốn xảy ra mâu thuẫn với hắn.
Lý Vân Tiêu thầm lấy làm lạ, hắn cảm giác Chu Quân quá khách sáo với mình:
- A? Ta rất tò mò có bồi thường gì sánh bằng Thiên Vận Tạo Hóa đan?
Chu Quân nói:
- Chúng ta biết giá trị của Thiên Vận Tạo Hóa đan, tạm thời không nghĩ ra cách bồi thường gì nhưng tương lai sẽ có báo đáp.
Lý Vân Tiêu phất tay nói:
- Đừng đưa phiếu trắng qua lao với ta. Một lời hứa bồi thường hư vô mờ mịt đã muốn đổi đỉ Thiên Vận Tạo Hóa đan? Đúng là mơ giữa ban ngày.
Chu Quân cũng cảm thấy mình nói hơi khờ ngốc, cười khổ nói:
- Vậy thì không còn cách nào, dù sao đan này quý giá hiếm thứ gì sánh bằng. Trở về chủ đề chính, ta cũng đồng ý loại Anh Thiều ra trước.
Anh Thiều hoàn toàn biến sắc mặt vội lùi lại bên Ba Cẩn:
- Ba Cẩn đại nhân, bây giờ hai ta là châu chấu chung sợi dây, nếu ta bị bọn họ đuổi đi thì mục tiêu tiếp theo sẽ đến lượt đại nhân.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.