Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 3220: Ai đẹp hơn 2




Mấy ngày sau, Lý Vân Tiêu lơ lửng trên hư không đột nhiên run nhẹ, lực lượng kinh khủng bộc phát từ trong cơ thể hắn liên tục chấn động không dứt làm nguyên hư không dao động.
- Chưởng thiên cảnh, rốt cuộc ta đã đạt được!
Vẻ mặt Lý Vân Tiêu cực kỳ trầm ổn, đã rút bỏ vẻ non nớt. Khi Lý Vân Tiêu mở mắt ra như có ánh sao nhấp nháy.
Kiếp trước đỉnh cao nhất của Lý Vân Tiêu cũng không thể đột phá cảnh giới nhưng lúc này đã đạt chân vào nó.
Tuy dựa vào hai viên thập giai thần đan nhưng Lý Vân Tiêu đã rất thỏa mãn. Đột phá thì tốt rồi, tài liệu quý giá mấy cũng đến lúc phải dùng.
- Không ngờ trên người của ngươi có nhiều thứ tốt như vậy, xem ra thiên đạo rất ưu ái người.
Giọng Lâm vang lên:
- Ta đưa lông Thiên Phượng đã vô ích.
Lý Vân Tiêu lấy lông chim Thiên Phượng ra đặt trong lòng bàn tay giơ cao:
- Ha ha ha, xin trả lông vũ lại cho đại nhân, hy vọng đại nhân luyện hóa nó tăng tuổi thọ.
Lâm im lặng một lúc rồi mở miệng nói:
- Ta đã không cần thứ đó nữa, đã cho ngươi thì ta sẽ không lấy lại. Ngươi hãy thay đồ đi, chút nữa ta sẽ truyền cho ngươi trận chiến cùng Dận Vũ còn giữ trong đầu ta.
Lý Vân Tiêu thế mới phát hiện đồ mặc trên người dính máu. Sau khi Lý Vân Tiêu nuốt Bắc Quảng Pháp Thiên đan thì, kinh mạch toàn thân nổ bung, tự động điểm phá khiếu huyệt để lực lượng giải tỏa, tránh cho nguy hiểm bạo thể.
Tiếc rằng nhiều dược lực cũng xói mòn theo.
Rất nhanh Lý Vân Tiêu thay đồ xong. Lâm huyễn hóa thân hình nữ nhân trên hư không, khuôn mặt dần rõ ràng hơn.
Lý Vân Tiêu đứng ngây như phỗng. Mặc dù Lý Vân Tiêu gặp qua rất nhiều mỹ nữ, lâu năm ở chung với Khúc Hồng Nhan nhưng vẫn bị sắc đẹp kinh thế hút hồn, não rỗng.
Đây tuyệt đối là một khuôn mặt hoàn mỹ không tỳ vết, là kỳ tích của tạo vật.
Nếu nói sắc đẹp của Khúc Hồng Nhan là siêu đỉnh cao thì khuôn mặt Lâm là đẹp đến không chân thực, đẹp tới mức không nên tồn tại trên thế giai.
Lâm nhoẻn miệng cười, thản nhiên nói:
- Thế nào, nhìn đủ chưa?
Lâm đã quen nhìn khuôn mặt ngây ngốc giống Lý Vân Tiêu, ai lần đầu thấy mặt nàng, dù là nữ nhân cũng sữn sờ như vậy.
Nhưng cô đơn mười vạn năm, gặp lại biểu tình ngu ngơ này khiến lòng Lâm hồi ức lại, vô vàn cảm thán.
Lý Vân Tiêu bị vẻ mặt làm lắp bắp không nói nên lời:
- Ngươi . . . Ngươi . . .
Lâm mỉm cười hỏi:
- Nữ bằng hữu kia của ngươi cũng rất đẹp, trong mắt ngươi thì giữa hai chúng ta ai đẹp hơn?
Nữ hài tử khi nhìn thấy mỹ nữ sẽ không kiềm được muốn so sánh, đặc biệt bản thân mình cũng là mỹ nhân tuyệt thế. Tâm lý ganh đua này như chất độc, muốn chữa cũng không khỏi được.
Lý Vân Tiêu lấy lại tinh thần, khẽ thở dài:
- Người đẹp kinh khủng, đẹp không chân thật. Nếu so với Hồng Nhan thì đương nhiên là Hồng Nhan đẹp hơn. Trong lòng ta luôn là vẻ đẹp của nàng không gì so sánh nổi, cũng không thể thay thế.
Lâm ngây ngẩn, ngạc nhiên đứng yên tại chỗ, khuôn mặt xinh đẹp thẫn thờ.
Đáp án này quá xa lạ, từ khi Lâm có trí nhớ đến nay dù nàng ở trước mặt bất cứ người nào chưa từng thua trong việc so sánh. Lần đầu tiên Lâm nghe đáp án như vậy, khác hẳn dự đoán trong lòng.
- Ngươi nói có thật lòng không?
- Dĩ nhiên!
Nhận được đáp án khẳn định, Lâm lặng im.
Lâm trầm ngâm rất lâu nhưng khiến Lý Vân Tiêu phập phồng lo sợ, thầm nghĩ chẳng lẽ đắc tội nàng ta?
Cuối cùng Lâm mở miệng, sắc mặt lạnh như băng:
- Ta cho ngươi thêm một cơ hội, ngươi một lần nữa cho ta đáp án đi.
Trong giọng nói tràn đầy uy hiếp, Lâm không thèm che giấu ý nghĩ của mình. Dường như Lâm không chấp nhận được có người đẹp hơn nàng, dù là ở trong lòng ai đó.
Lý Vân Tiêu thầm nghĩ nữ nhân mà khùng lên thì không thuyết phục được. Nếu Lâm rối rắm về chuyện này e rằng sẽ ảnh hưởng trận chiến đánh cuộc về sau.
- Cái đó . . . Người cũng rất đẹp.
- Ta và Khúc Hồng Nhan ai đẹp hơn?
- Không so sánh được không? Ta có mang theo trà ngon, chúng ta ngồi xuống uống trà tán gẫu đi?
- Rốt cuộc ai đẹp hơn!?
Giọng Lâm trở nên sắc nhọn, mắt bắn ra tia sáng lạnh nhìn Lý Vân Tiêu chằm chằm. ánh mắt kia như muốn xuyên thấu thân thể Lý Vân Tiêu nhìn trái tim hắn.
- Được rồi, ta nói, Hồng Nhan đẹp hơn.
Lý Vân Tiêu thở dài một tiếng, thầm nghĩ tàn đời.
Lâm chợt nở nụ cười, nàng cười như hoa nở, không có từ gì để hình dung vẻ đẹp đó. Lý Vân Tiêu lần nữa bị hút hồn lại nhìn ngây người.
- Khúc Hồng Nhan có được nam nhân như ngươi là hạnh phúc cho nàng ấy.
Lâm cười nói:
- Nhưng ta không tức giận vì ngươi nói dối, vì vẻ mặt của ngươi đã bán đứng đáp án. Dù ngươi cưỡng ép nói nàng đẹp hơn cũng không thay đổi được sự thật ta xinh đẹp hơn Khúc Hồng Nhan.
Lý Vân Tiêu khẽ thở dài:
- Ta không nói dối.
Lâm nói:
- Nếu như ngươi muốn kiên trì đáp án của mình thì không gì đáng trách, ta cũng kiên trì đáp án của mình.
Lâm cười cười:
- Thời gian không còn nhiều, bắt đầu đi. Ta chuyển các trí nhớ về trận chiến ngày trước với Dận Vũ thành hình ảnh, ngươi hãy tập trung quan sát một lần.
Lý Vân Tiêu thầm thở phào nghĩ rốt cuộc vượt qua kiểm tra rồi, nữ nhân này coi như bình thường, không bị điên, nếu không hắn đành bó tay.
Lâm không nó ị nữa, nàng giơ tay lên không ngừng điểm không trung trước mặt hóa thành các phù tuyến màu vàng. Rất nhanh các cảnh tượng hiện ra trước mắt Lý Vân Tiêu.
Cảnh tượng Lâm và Dận Vũ chiến đấu khiến người cực kỳ sợ hãi, cái loại quyết đấu đỉnh cao này hầu như mỗi một cái đều là trời trong đất lở, đảo điên vũ trụ.
Lý Vân Tiêu thậm chí nghi ngờ ngàn vạn năm qua trong Thiên Vũ giới có nhiều cường giả như vậy tại sao không đánh vỡ Thiên Vũ giới được?
Chỉ mấy canh giờ Lâm đã chiếu xong mấy lần chiến đấu.
- Còn hơn mười ngày nữa, ngươi hãy tham ngộ từ từ đi.
Lâm nói xong biến mất trong hư không, chẳng xuất hiện nữa.
Lý Vân Tiêu được ích lợi không nhỏ, hai người chiến đấu, Dận Vũ phát huy cách chiến đấu, thể hiện tác dụng chiêu thức vô cùng. Hai vị siêu cường giả đối chiến khiến Lý Vân Tiêu có hiểu biết hoàn toàn mới về chiến đấu đẳng cấp cao hơn.
Lâm đã đi, Lý Vân Tiêu chìm trong suy tư.
Hơn mười ngày sau, bên ngoài động thiên sóng vàng.
Dận Vũ đột nhiên mở đôi mắt ra, há to mồm gầm lên. Thanh âm chấn cửu thiên tụ tập thành sợi đánh vào động thiên sóng vàng gây xao động.
Mặt La Thanh Vân trắng bệch:
- Chân Long Chi Hàng! Đây chính là Chân Long Chi Hàng thật sự!
La Thanh Vân gần như đoán được thân phận của Dận Vũ nhưng không dám nói ra đáp án đó.
Khi tiếng hú truyền vào động thiên khiến mọi người kinh sợ thì Phi Nghê đột nhiên mở mắt ra, tòng mắt không giống nhân loại. Phi Nghê cúi người xuống phát ra tiếng hú dài quanh quẩn trong không trung.
Rồng ngâm phượng hót hình thành một loại cộng hưởng, tần suất truyền đến, tất cả mọi người đều biến sắc mặt.
Hai thanh âm vang vọng kéo thời gian chảy ngược về thái cổ, thời đại mà vạn linh xưng bá thế giới, hai vị cường giả đứng trên đỉnh cao nhất bước đến.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.