Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 3243: Kỳ thần thuật




Phanh!
Hai đao chạm vào nhau, hoa lửa bắn ra cuồn cuộn.
Ma Khương bị đánh lui ra xa mười trượng, trên đao bị phá ra một lổ hổng, hắn nhíu mày, tức giận ẩn hiện trên hai hàng chân mày.
- Lỗ Thông Tử chế tạo bảo đao cho bổn quân, nhưng nó đã bị ngươi phá hư rồi.
Hạo Phong cười lạnh nói:
- Người nát xứng đao nát, không phải rất thích hợp sao? Chờ lát nữa ngươi chết đao gãy đấy.
Khí tức trên người hắn biến hóa kinh thiên động địa, lập tức tăng lên mấy lần, hai mắt hóa thành màu xanh da trời, thâm thúy như biển cả.
Đột nhiên Ma Khương kinh hô một tiếng, nói:
- Không tốt!
Một cảm giác nguy hiểm lan tràn trong nội tâm của hắn, quay người hóa thành ma quang chạy trốn.
Hạo Phong lạnh giọng nói:
- Đao giới bị thương nặng!
Niết nguyên đao lóe lên, đao mang khôn cùng như biển, một thế giới xanh thẩm xuất hiện.
Phanh!
Ma Khương vội vàng huy đông ngăn cản, lập tức bảo đao bị chấn nát, sau đó thân hình bị đao hải đánh trúng, thân ảnh nhanh chóng nổ tung.
Oa oa oa!
- Cái gì? Ma Khương hắn?
Lỗ Thông Tử, Bạc Vũ Kình, Ma Cát biến sắc, ba người rốt cục đầy kuinh hãi.
Ma Khương vừa chết, cục diện thế cục ngang nhau bị đánh nát, bọn họ thua không nghi ngờ.
- Không cần sợ, Hạo Phong đã nỏ mạnh hết đà.
Lỗ Thông Tử trầm giọng hét lớn, khóe mắt nhìn qua, Hạo Phong đã xuất toàn lực thi triển đao giới, thân thể của hắn hiện tại suy nhược tới cực điểm, huy đao cũng chậm chạp, đánh chết đối thủ cũng là lúc hắn không còn sức lực.
Sự thật cũng như Lỗ Thông Tử nói, Hạo Phong thi triển một kích vượt qua lực lượng của mình, hiện tại đã bị bí thuật cắn trả, lực lượng dần dần biến mất, muốn chiến đấu tiếp cũng không được.
- Thật sự là thứ khó chơi.
Hai mắt Hạo Phong khôi phục bình thường, một đạo ấn quyết bao phủ bản thân mình.
Trên đao liên tục hiện lên bảy đạo ấn ký, một tiếng chiến minh vang lên, trong đó ngưng tụ kim quang hình tráng hán.
Đại hán canh giữ bên cạnh Hạo Phong, hai đấm vung vẩy, đánh ra mỗi quyền hung báo, hóa thành ma nguyên bình thường nhất.
Chính là đao linh thủ hộ|!
Mặc dù Hạo Phong đã khó tái chiến, nhưng Ma Khương chết đi làm đám người Lỗ Thông Tử bị trùng kích thật lớn, đặc biệt là Ma Cát, sắc mặt âm độc, hắn bị Trác cùng Xán vây công, đánh không lực hoàn thủ.
Lỗ Thông Tử cũng bị Phong Yếu Ly bức vào hiểm cảnh, đột nhiên lớn tiếng nói:
- Ma Cát đại nhân, nhanh thi triển Kỳ Thần Thuật!
- Kỳ Thần Thuật?
Tất cả mọi người cả kinh, ai cũng hiểu đây là kỳ thuật mời cường giả hàng lâm, một khi thi triển, khả năng sẽ tạo thành hậu quả khó lường.
Nhưng mà cấu tạo và khác thường của người Ma giới, bị trùng kích không lớn.
Lý Vân Tiêu càng lo lắng, Ma Quân cấp thấp nhất cũng tương đương với Hư Cực Cảnh, hơn nữa tại không có giới lực áp chế sẽ cường đại hơn Hư Cực Cảnh không ít.
Như vậy hắn thi triển Kỳ Thần Thuật sẽ là cấp bậc gì hàng lâm?
Tạo hóa? Giới Vương?
Cho dù là tình huống gì, đối với bọn họ mà nói đều là tin tức ác mộng.
Trác và Xán là cao thủ giao thủ với Ma Quân vào mười vạn năm trước, có kinh nghiệm nhất định, nghe vậy liền biến sắc, công kích càng nhanh, không cho đối thủ thi thuật.
Ma Cát cười lạnh nói:
- Các ngươi cho rằng chỉ có bổn quân mới có thể thi triển Kỳ Thần Thuật sao?
- Cái gì?
Hai người sững sờ một chút, lập tức nhìn qua Lỗ Thông Tử, cả kinh nói:
- Vậy là...
Lỗ Thông Tử lúc này cắn bờ môi, máu tươi đang chảy xuống.
Đột nhiên đồng tử Phong Yếu Ly co lại, nói:
- Dùng nghê hồng thạch đâm vào trong đầu?
- Hắc hắc.
Mặt nạ sau đó hóa thành kim châm trực tiếp đâm vào ấn đường Lỗ Thông Tử, nghê hồng dị lực rót vào thân thể hắn.
- Ngươi cho rằng lão hủ luyện hóa nghê hồng thạch chỉ vì thi triển tinh thần lực yếu ớt hay sao?
Lỗ Thông Tử cười lành lạnh nói ra, ma khí trên người cực nóng, từng tia sáng kích động bắn ra ngoài, sắc mặt Phong Yếu Ly thay đổi, không dám tùy tiện tiến lên.
Lỗ Thông Tử dùng mặt nạ tăng lực lượng lên, cũng không nóng lòng tiến công, một tay bấm niệm pháp quyết, một tay vỗ vào người.
Một quyền ma quang hiển hiện, hóa thành bóng người xuất hiện bên cạnh hắn, đúng là Dận Vũ. Lân phiến màu da cam lập lòe, gương mặt ngây ngốc, còn chưa khôi phục dưới một kích của Thương.
- Quốc chủ đại nhân, ngươi cho rằng lão hủ lấy thân hình Dận Vũ là vì cái gì?
Lỗ Thông Tử chậm rãi nói ra, hai tay không ngừng bấm niệm pháp quyết, đánh từng ấn quyết vào Dận Vũ
Ma khí bao phủ Dận Vũ càng ngày càng đậm, không ngừng chảy ra bên ngoài, ma phù cũng lập loè bay ra, kích thẳng vào hư không.
Phong Yếu Ly biến sắc, cả kinh nói:
- Kỳ Thần Thuật!
Lỗ Thông Tử gật đầu nói:
- Đúng vậy. Dận Vũ đại nhân là thượng cổ chân long, bản thân chính là giới lực ngưng tụ ra, thân thể thích hợp thừa nhận ma quang. Ma Quân đại nhân hàng lâm sẽ không bị giới lực áp chế, ha ha ha...
- Tên điên!
Phong Yếu Ly biến sắc, quát mắng:
- Xem ra ngươi đã hoàn toàn nhập ma, chết chưa hết tội!
Tay trái bấm niệm pháp quyết, hắn điểm lên trời cao, thái cực đồ hiện ra, phong ấn một phiến thiên địa, mạnh mà đè xuống.
Trong mắt Lỗ Thông Tử bắn ra tinh mang, dường như có chút kiêng kị, song giản hóa thành hào quang bay lên trời.
Thái cực đồ rơi xuống, song giản bị phong ấn định trụ trên không trung.
- Cái gì?
Lỗ Thông Tử mở to mắt, lực lượng dưới mặt nạ đã vượt qua Phong Yếu Ly, vẫn như cũ bị thái cực đồ phong bế, kinh hãi bất chấp thi triển Kỳ Thần Thuật, hắn quay đầu bỏ chạy.
Oanh!
Vừa chạy ra khỏi mười trượng, hắn cảm thấy áp lực không gian áp chế, chung quanh đã thành tường đồng vách sắt, động tác chậm chạp, vận chuyển ma công cũng khó khăn.
- Đáng chết!
Lỗ Thông Tử cắn răng tức giận mắng, trong mắt tuôn ra lửa giận cùng sát khí, hắn đã đánh giá thấp thần thông của Họa Đấu.
- Đáng chết là ngươi!
Phong Yếu Ly mỉa mai cười lạnh một tiếng, cầm kiếm chém xuống. Kiếm quang ngưng tụ giới lực chém mạnh xuống.
Ngàn dặm đã đóng băng, kiếm cương chưa đến, trên người Lỗ Thông Tử ngưng kết một tầng băng dày đặc.
Ầm ầm!
Dưới một kiếm kinh thiên kia, không gian vặn vẹo liên tục, chém ra một vòng xoáy đinh ốc, nó vượt qua bên cạnh Lỗ Thông Tử, không tổn thương hắn mảy mai.
Phong Yếu Ly ăn cả kinh, không ngờ đối phương dùng tinh thần lực vặn vẹo không gian, tránh thoát một kiếm này!
Hai mắt Lỗ Thông Tử hai trở nên ảm đạm, đục ngầu không ánh sáng, vừa rồi hắn dùng tinh thần lực thay đổi không gian, bây giờ đã không có sức lực, đầu óc hiện tại mê muội.
- Có thể trốn một kiếm, trốn kiếm thứ hai, kiếm thứ ba sao?
Sắc mặt Phong Yếu Ly lạnh giá, đi một bước xuất hiện trước mặt Lỗ Thông Tử, giơ kiếm chém vào cổ hắn.
Đột nhiên trời cao chấn động, băng tuyết đầy trời hòa tan, một lực lượng mạnh mẽ phá không bay tới, đó là tái cực đồ.
Ầm ầm!
Thái cực song ngư xoay tròn, một lực lượng màu đen chiếm cứ nó, bắt đầu hòa tan nó ra.
Lỗ Thông Tử đã khôi phục hành động, né tránh không kịp cho nên hai ngón tay hóa kiếm, ngưng tụ kiếm quang ngăn cản công kích..
Đ-A-N-G...G!
Đầu ngón tay điểm vào sống kiếm, sau đó áp xuống.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.