Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 3257: Không quy củ, không phạm vi 1




- Cái này... Không thể nào?
- Thua như vậy? Trần Đoạn Thiên một trong bảy đại tông chủ thua trong tay Lý Vân Tiêu?
Kết cục này làm người ta giật mình, dường như không thể tiếp nhận kết cục Trần Đoạn Thiên bị thua, kinh ngạc tới ngây người.
Lý Vân Tiêu vỗ vỗ tay, ôm quyền nói:
- Đoạn Thiên Tông chủ quả nhiên danh bất hư truyền, thiếu chút nữa thắng ta rồi.
Sau khi cho Trần Đoạn Thiên đủ mặt mũi, ánh mắt của hắn nhìn qua đám người, nói:
- Còn có ai muốn tranh giành vị chú minh chủ với ta không?
Trong Thiên Võ Minh tự nhiên không có ai tranh đoạt, tuồng vui này đơn giản chỉ hai tiết mục, một là triệt để hàng phục Đao Kiếm Tông, làm cho hắn quy tâm, không dám có hai ý.
Hai là cầm Trần Đoạn Thiên làm đá kê chân, dựng nên uy vọng Lý Vân Tiêu trước mặt mọi người.
Hai điểm này trên cơ bản đã đạt thành, đám người Khúc Hồng Nhan mỉm cười gật đầu, tranh giành minh chủ cơ bản đã chấm dứt.
Đột nhiên một âm thanh thật to vang lên, từ xa mà đến gần, kéo thật dài.
Một đạo nhân ảnh lập tức xuất hiện trên không trung, nói:
- Bổn cô nương tranh với ngươi một hồi!
- Cố Thanh Thanh!
Người Thiên Võ Minh biến sắc, giật mình nhìn qua.
Lý Vân Tiêu âm trầm, khiển trách:
- Ngươi tới náo nhiệt làm gì!
Cố Thanh Thanh mân mê miệng, khẽ nói:
- Như thế nào, không cho phép ta tham gia sao? Không phải nói tất cả người Thiên Võ Minh đều có thể ứng chiến sao? Vì sao hết lần này tới lần khác ta không được.
Lý Vân Tiêu hừ lạnh nói:
- Ngươi là người Thiên Võ Minh sao?
Cố Thanh Thanh cười nói:
- Ta chính là người Thần Tiêu Cung, tự nhiên cũng chính là người Thiên Võ Minh.
Lý Vân Tiêu và Khúc Hồng Nhan đều sửng sốt, nàng nói không sai, như vậy tính ra, Cố Thanh Thanh đúng là người Thiên Võ Minh.
- Cô gái nhỏ này là ai, chưa bao giờ thấy qua ah.
- Cao thủ ẩn giấu của Thần Tiêu Cung sao? Cung chủ Thần Tiêu Cung đã không tranh giành, nàng tranh giành cái gì, có thể tranh giành thắng sao? Cho dù tranh giành thắng, chẳng phải áp trên tông chủ?
Cố Thanh Thanh đi ra, đám trưởng lão Thần Tiêu Cung đã sớm nghe qua chuyện của nàng, chỉ làm như không thấy, hiện tại có cảm giác vui sướng và kích động.
Uy vọng Cố Thanh Thanh rất cao, trong Thiên Võ Giới cũng đã lưu danh thiên cổ, càng đừng nói trong Thần Tiêu Cung, hoàn toàn là nhân vật giống như thần tiên.
Khúc Hồng Nhan nhíu mày, mặt lộ vẻ khó xử. Hơn nữa Cố Thanh Thanh thực lực không tầm thường, Lý Vân Tiêu chưa chắc chiến thắng.
Lý Vân Tiêu lạnh giọng nói:
- Bắt đầu từ Ngũ Hà Sơn, ngươi không ngừng gây phiền toái cho ta, xem ra phải dạy dỗ ngươi rồi.
Sát khí khổng lồ bộc phát trên người Lý Vân Tiêu, hóa thành gió lốc trùng kích qua.
Cố Thanh Thanh biến sắc, cả kinh nói:
- Thực lực ngươi...
Thân thể Lý Vân Tiêu quán thông, tu vị chưởng thiên, tăng thêm một thân huyền khí thần thông, muốn thắng Cố Thanh Thanh nắm chắc thật lớn.
Miễn cho nàng về sau thường xuyên nháo sự, đặc biệt là vào thời điểm mấu chốt, khó lòng phòng bị, thời điểm này đánh nàng thật đau một trận, để cho nàng biết nên lựa chọn thế nào.
Cố Thanh Thanh cả kinh nói:
- Ngươi bước vào Chưởng Thiên Cảnh?
Sắc mặt nàng biến hóa, không ngừng lui ra sau vài bước, tránh né sát khí kia, vội nói:
- Trước đừng động thủ!
- Ngươi nói đừng động thủ thì đừng động thủ, mặt mũi ta ở đâu.
Trong mắt Lý Vân Tiêu sinh ra lãnh mang, lập tức dời ra sau lưng, một kiếm hoành quét ngang. Trên thân kiếm hoa lửa bay lên, trực tiếp thiêu đốt trời cao.
Hô!
Cố Thanh Thanh trong tình thế cấp bách, vội vàng nghiêng người né tránh, lại phát hiện không gian bị lực lượng mạnh mẽ giam cầm.
Một cái băng gấm trên vai nàng bị đốt thành tro tàn, vạt áo cũng bị cháy đen.
- Đợi một chút, ta cũng không muốn tranh vị trí minh chủ với ngươi.
Cố Thanh Thanh lui ra phía sau, hóa thanh trăm đạo tàn ảnh né đi.
Lý Vân Tiêu chậm rãi thu kiếm lại, nói:
- Ngứa da cố ý muốn bị đánh đúng không?
Cố Thanh Thanh thu toàn bộ tàn ảnh, cười hì hì, nói:
- Làm minh chủ quá mệt mỏi, ta không thích hợp. Ta tới tranh đoạt phó minh chủ. Phó minh chủ cũng bằng vào thực lực thượng vị, mọi người tâm phục khẩu phục mới được.
- Không đúng.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
- Phó minh chủ là do bản thiếu gia chỉ định, ta nói ngươi là ngươi làm, ta nói ngươi không phải ngươi cũng không phải!
Vốn phó minh chủ do mọi người đề cử hay võ quyết cũng không thành vấn đề, nhưng Cố Thanh Thanh náo như thế, nội tâm Lý Vân Tiêu sẽ kiêng kỵ.
Nếu tương lai cao thủ gia nhập Thiên Võ Minh càng nhiều, xuất hiện một ít cường giả Hư Cực Thần Cảnh, ví dụ như Mạch, cũng muốn tranh đoạt vị trí phó minh chủ thì nhức đầu.
Cho nên tâm niệm của hắn thay đổi thật nhanh, một câu đã ôm toàn bộ quyền hành vào tay, mặc dù là phó minh chủ cũng do hắn chỉ định. Như vậy sẽ đoạn tuyệt khả năng hỗn loạn ngày sau.
- Ngươi chuyên quyền độc đoán, ta không phục.
Cố Thanh Thanh kêu lên.
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
- Phàm là người Thiên Võ Minh phải lấy nhiệm vụ kháng ma làm đầu, phải nghe theo minh chủ hiệu lệnh. Hiện tại bản thiếu gia là minh chủ, ta nói chuyện là quy định. Nếu ngươi không phục, ta sẽ dùng minh quy trị ngươi.
- Minh quy? Minh quy là cái gì?
Cố Thanh Thanh nhíu mày.
Đám người Tô Liên Y bọn thầm nghĩ không tốt, liên minh vừa mới thành lập, chỉ có một ít quy tắc và cơ cấu đơn giản, cũng không có quy định kỹ càng. Tuy người gia nhập liên minh phải nghe theo minh chủ hiệu lệnh, nhưng không nói sẽ trừng phạt thé nào.
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
- Minh chủ có quyền sửa chữa minh quy, ta hiện tại ban bố đầu tiên, phàm là người phản kháng, xem tình tiết mà định ra, tình tiết nghiêm trọng, minh chủ có quyền xử tử.
Lời này vừa nói ra, không chỉ có Cố Thanh Thanh, ngay cả đám người Thiên Tinh Tử cùng Tiền Sinh cũng biến sắc, minh quy này có tính biến đổi thật lớn, cái gọi là "Xem tình tiết mà định ra ", chuyện ẩn ở bên trong rất lớn.
Người vây quanh càng xôn xao, bởi như vậy, Lý Vân Tiêu trên cơ bản nắm quyền toàn bộ tông môn gia nhập.
Cố Thanh Thanh cũng khiếp sợ, Lý Vân Tiêu lạnh lùng nhìn chằm chằm vào nàng, nói:
- Ngươi bây giờ kháng lệnh, tình tiết nghiêm trọng, ta cũng không giết ngươi, đánh ngươi một trăm đại bản.
Đôi má Cố Thanh Thanh đỏ bừng, tức giận nói:
- Lưu manh! Hèn mọn bỉ ổi!
Nàng là một người con gái, bị đánh một trăm đại bản còn hơn xa chém một trăm đao.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
- Ngươi thân là người Thiên Võ Minh, phạm thượng mắng ta, còn không nên đánh sao? Bắt nàng lại.
Ra lệnh một tiếng, đám người Linh Mục Địch lập tức ra tay, mấy đạo thân ảnh vây quanh Cố Thanh Thanh.
Đám trưởng lão Thần Tiêu Cung đều há hốc mồm, chỉ thấy minh chủ giơ kiếm ra.
Nhị Chỉ Hàn cả kinh nói:
- Cung chủ...
Khúc Hồng Nhan bình tĩnh nói ra:
- Không có quy củ sao thành vuông tròn. Cố Thanh Thanh tuy là tiền bối Thần Tiêu Cung, sao có đặc quyền chứ.
Nói xong, liền xuất hiện bên cạnh Cố Thanh Thanh, giơ kiếm chỉ vào nàng.
Đám trưởng lão Thần Tiêu Cung đều ngạc nhiên, đứng tại chỗ không biết nên làm thế nào.
Đám người Hoa Thường trầm tư một chút, cũng đi qua.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.