Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 3276: Ân tình 2




Nhưng ngày xưa Thương Ngô Khung hại Hoa Thiên Thụ, thậm chí hại chết Lý Vân Tiêu, dù không hoàn toàn là Thương Ngô Khung sai khiến nhưng cũng thuộc một trong các chủ mưu, nếu tha cho thì quá dễ dàng rồi, không hợp tính cách của Lý Vân Tiêu.
Diệp Nam Thiên nói:
Ơ- Về tình về lý thì Thương Ngô Khung và ngươi có thù riêng, nên giết. Về ơn thì ta mấy lần cứu ngươi thoát khốn, nể mặt ta, ngươi không nên giết hắn. Về đại nghĩa thì Thương Ngô Khung là một trong lãnh tụ thiên hạ, ma kiếp sắp tới, ngươi không nên giết hắn.
Lý Vân Tiêu hừ lạnh nói
- Đừng nói đạo lý linh tinh gì với ta, dài dòng quá. Bản thiếu gia muốn giết liền giết, không muốn giết thì không giết. Nhưng có một điều ngươi nói đúng, ngươi có ơn với ta, bản thiếu gia không thể không báo. Ta có thể tha cho Thương Ngô Khung nhưng từ nay xóa bỏ ân tính trước đó của ngươi và tay, ngươi có chịu không?
Diệp Nam Thiên giật mình, do dự.
Diệp Nam Thiên nhiều lần ra tay giúp Lý Vân Tiêu một vì giúpa Hạo Phong, hai vì kết thân với chủ nhân Giới Thần Bi. Tất cả diễn ra vô cùng thuận lợi, nếu vì cứu Thương Ngô Khung mà lãng phí những ân tình này thì hơi không đáng giá.
Nếu lôi ân tình ra trong trường hợp khác có thể đổi lấy ích lợi càng lớn hơn.
- Chẳng lẽ ngươi không thể từ đại nghĩa . . .
- Đủ rồi!
Lý Vân Tiêu tức giận ngắt ngang:
- Nếu ta giết cả nhà ngươi thì ngươi có thể xuất phát từ đại nghĩa tha cho ta không? Ta là chủ Giới Thần Bi, là chủ lực tương lai kháng ma!
Mặt Diệp Nam Thiên xanh mét không nói nữa, khẽ thở dài:
- Được rồi.
Thương Ngô Khung mừng như điên, vội kêu lên:
- Đa tạ ân cứu mạng của đại nhân!
Diệp Nam Thiên lắc đầu:
- Là tự ngươi gieo ‘nhân’, ta không thể thay đổi ‘quả’ cho ngươi, hãy tự bảo trọng.
Thương Ngô Khung giật mình kêu lên:
- Cái gì?
Diệp Nam Thiên nói:
- Ngươi muốn giết hắn hì cứ giết, ta mặc kệ.
Diệp Nam Thiên tiếc không muốn lãng phí ân tình với Lý Vân Tiêu.
- Diệp Nam Thiên đại nhân!
Thương Ngô Khung sốt ruột hét to:
- Ta là Chấp Chính Ti của Thánh vực, người là tiền bối Thánh vực, không thể ngồi xem mặc kệ!
Diệp Nam Thiên chắp hai tay sau lưng phớt lờ Thương Ngô Khung kêu gào cầu cứu, hoàn toàn đặt quyết tâm.
Lý Vân Tiêu chắp tay hướng Diệp Nam Thiên:
- Đa tạ!
Mắt Lý Vân Tiêu bắn ra sát khí tới gần Thương Ngô Khung.
Thật ra mới rồi Lý Vân Tiêu có cơ hội giết Thương Ngô Khung nhưng lần đầu tiên thi triển ảo thuật với cường giả thần cảnh, hắn muốn thử xem mình có thể làm được đến trình độ nào nên đã bỏ lỡ nhiều thời gian, vời Diệp Nam Thiên ra.
Lý Vân Tiêu không muốn phức tạp nữa, tay phải chộp, Kiếm Thương Trảm Hồng hiện ra trong lòng bàn tay, muôn vàn kiếm ý lượn vòng quanh thân.
Thương Ngô Khung sợ hãi lùi ra sau, rít gào liên tục:
- Lý Vân Tiêu! Ngươi không muốn biết toàn bộ sự thật sao?
Mắt Lý Vân Tiêu bắn ra tia sáng lạnh giễu cợt:
- Đương nhiên muốn biết, nhưng ta sẽ dùng cách của mình tìm ra đáp án từ trong não của ngươi.
Kiếm thế vung lên, muôn vàn tinh thần tụ lại, bầu trời chấn động trước kiếm uy.
Kiếm ý đầy trời bao phủ, kiếm thức chưa ra đã khí lạnh thấu xương.
- Tốt, tốt, tốt!
Thương Ngô Khung biết không thể may mắn thoát khỏi, liên tục gầm rống ba chữ tốt rồi dữ tợn cười như điên:
- Ha ha ha! Muốn giết ta, muốn rút hồn phách của ta tìm tòi ký ức? Làm sao ta có thể cho ngươi như nguyện?
Trụ quang trong tay Thương Ngô Khung tỏa sáng chói lòa.
Làn da trên người Thương Ngô Khung già nhanh với tốc độ mắt thường trông thấy, khuôn mặt biến tang thương, tóc đen hóa trắng. Điều duy nhất không thay đổi là đôi mắt thù hận và tức giận.
Chợt một người hiện ra bên cạnh Diệp Nam Thiên, là Bí Đình Phong.
Bí Đình Phong biểu tình giật mình kêu lên:
- Nguy rồi, hắn muốn tự bạo!
Thương Ngô Khung hoàn toàn phát cuồng:
- Ha ha ha! Diệp Nam Thiên, nếu ngươi đã thấy chết không cứu vậy thì chết chung với Lý Vân Tiêu đi!
Thương Ngô Khung dùng quy tắc trụ quang thiêu đốt tất cả tuổi thọ của mình, vùng đan điền không ngừng gã ánh sáng phản chiếu cùng trụ quang.
Diệp Nam Thiên biến sắc mặt nói:
- Chết tiệt, ngươi muốn hủy cả Thánh vực sao?
Diệp Nam Thiên tức giận quát:
- May mắn ta không ngốc đi cứu ngươi, kẻ ích kỷ như vậy chết cũng không quên kéo người xuống nước chung, thật là sỉ nhục của Thánh vực!
Ánh sáng vàng cường đại dâng lên từ tay Diệp Nam Thiên, thuyền Nặc Á bay ra khỏi tay. Người Diệp Nam Thiên tỏa ánh sáng chói lòa, bắt đầu diễn hóa thế giới.
Lúc này khó thấy rõ thân hình Thương Ngô Khung, hoàn toàn bị ánh sáng từ trụ quang, vùng đan điền bao phủ như một vầng mặt trời, dao động nguyên lực khủng bố từng đợt truyền ra.
Thương Ngô Khung điên cuồng rít gào:
- Ha ha ha! Ích kỷ? Con người sao không cíh kỷ được? Ta sắp chết rồi, ai quan tâm các ngươi chết sống thế nào? Ai thèm biết Thánh vực ra sao? Ai cần quan tâm thiên hạ chết sống!?
Mặt Thương Ngô Khung vặn vẹo biến hình không ra hình người, thân thể trướng căng như được bơm hơi.
- Cùng nhau ra tay áp chế hắn!
Sắc mặt Diệp Nam Thiên âm trầm hét to:
- Đừng để lực lượng vụ nổ trùng kích đến Thánh vực!
Một cường giả quy chân thần cảnh tự bạo, còn có trụ quang cũng bị cuốn vào tự bạo thì uy lực khủng bố biết bao. Dù Lam Tuyết Thánh thành cứng rắn hơn nơi khác nhưng không chịu nổi trọng kích như vậy.
- Tuân lệnh!
Hai tay Bí Đình Phong vẽ vòng tròn, kết giới màu vàng đón gió tăng vọt bay hướng Thánh thành như cấi lồng chụp trong suốt bao phủ tứ cực.
Kiếm ý của Lý Vân Tiêu ngưng tụ tới cực điểm, cánh tay vung nhẹ. Muôn vàn kiếm ảnh lơ lửng bốn phía ánh sáng tan vỡ biến thành vô số ánh huỳnh quang màu nhạt bay đầy trời.
- Kiếm Trảm Tinh Thần!
Lý Vân Tiêu không xông lên trước mà đẩy Kiếm Thương Trảm Hồng tới trước, một luồng sáng trắng như hồng xuyên qua muôn vàn ánh sáng đâm vào huyễn quang đằng trước.
Con ngươi Diệp Nam Thiên hơi co rút, chớp mắt hai tay biến thành chưởng. Thuyền Nặc Á lượn vòng biến thành giới quang ánh sáng vàng rực rỡ như hàng rào giăng ra, vòng qua phạm vi mấy ngàn trợng cố định lại nguyên không gian.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Khi thuyền Nặc Á bay ra thì Kiếm Thương Trảm Hồng đâm vào huyễn quang, trực tiếp xuyên thấu thân thể Thương Ngô Khung.
Thương Ngô Khung không cam lòng rít gào:
- Các ngươi chắc chắn cũng sẽ chôn cùng!
Thương Ngô Khung hoàn toàn nổ tung, uy năng khủng bố tạc nổ tụ quang. Hai lực lượng tụ lại với nhau như bão tố sấm chớp bắn hướng bốn phía.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Lực lượng thế giới của thuyền Nặc Á biến thành giới quang bị trùng kích không ngừng nổ vang. Xung lực như giông bão phá giới quang bay ra, như sao băng rơi xuống đất.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Từng luồng sáng như pháo hao rơi xuống lồng chụp trong suốt bắn lên sóng gợn rồi vụt tắt.
Dị cảnh trên bầu trời hấp dẫn ánh mắt của mọi người.
Tất cả nhìn chằm chằm trên bầu trời, nhưng Bí Đình Phong thi triển ra lồng chụp không chỉ ngăn dư âm Thương Ngô Khung tự bạo mà còn có thể ngăn cản thần thức, khiến người bên dưới không nhìn thấu, không hiểu bên trên xảy ra chuyện gì.
Uy lực thuyền Nặc Á cản lại đa số lực lượng tự bạo, còn sót lại không nhiều.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.