Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 3492: Chiến lược biến hóa 1




Ngả là người thông minh, tự nhiên nghe xong hiểu rõ, lại cười nói:
- Vân thiếu và chư vị đại nhân có ý gì ta hiểu, đã như vầy, chúng ta cũng không tiện cưỡng cầu.
Tất cả mọi người sững sờ, có chút không tin vào lỗ tai của mình, chẳng lẽ Yêu tộc dễ nói chuyện như vậy, không có tranh giành?
Mạch cũng sững sờ, mấy cường giả sau lưng cũng khó hiểu.
Trước đó Ngả cùng mọi người phân tích qua tình thế, tuy vừa đánh bạc thua Thiên Võ Minh, nhưng phải nắm lấy cơ hội, đây là cơ hội vạn năm khó có được của Yêu tộc.
Nhưng không thể tưởng ngờ Lý Vân Tiêu vừa nói, nàng liền buông tha?
Lý Vân Tiêu cảm động, ôm quyền nói:
- Ngả tiên sinh quả nhiên là người thấy rõ đại nghĩa, lòng dạ này ta quả bội phục.
Lý Mang Sơn vội hỏi:
- Đúng, đại công vô tư như vậy, không vì lợi mình mà lợi người, đây là tinh thần của Lôi Phong Võ Đế.
Tất cả mọi người sững sờ, có phần cổ quái nhìn qua hắn, Lý Vân Tiêu ngượng ngùng nói:
- Mang Sơn đại nhân cũng biết Lôi Phong Võ Đế?
Lý Mang Sơn gật đầu nói:
- Ta còn gặp cả người đấy, như thế nào?
Mọi người: "..."
Lý Vân Tiêu lắc đầu nói:
- Không có gì.
Ngả mỉm cười, nói:
- Chuyện tinh thần này ta không rõ ràng, ta chỉ không muốn làm khó các ngươi. Dù sao quen biết một hồi, đều là duyên phận. Hơn nữa ta tin tưởng vững chắc, nếu các vị đại nhân có lợi hại, chắc chắn sẽ không thể không giúp.
- Đúng đúng đúng, đúng vậy đúng vậy.
Tất cả mọi người phụ họa, lúc này tán thưởng Ngả khéo hiểu lòng người.
Đáy mắt Ngả vui vẻ, ánh mắt sáng lên, cười nói:
- Có miệng vàng lời ngọc của chư vị đại nhân, Ngả mặt dày nói thẳng.
- Căn nhà nhỏ của Yêu tộc ở trong khe hẹp đông vực đã lâu, bất lợi cho tộc nhân phát triển. Ta khẩn cầu Vân thiếu có thể giúp ta một chuyện trong quyền lợi của ngươi.
Nội tâm Lý Vân Tiêu thầm hô không tốt, tuy trong lòng có cảm giác bị gài bẫy, nhưng Ngả che dấu quá sâu, lúc này nhìn thấy ánh mắt thâm thúy của Ngả, làm hắn có chút bất an, vô ý thức hỏi:
- Chuyện gì?
Ngả cười rất vô hại, cười nói:
- Vân thiếu là thành chủ thành Viêm Vũ, như vậy tự nhiên có quyền lợi chưởng quản chuyện thành Viêm Vũ. Hy vọng sau ma kiếp có thể cho Yêu tộc dung nhập vào trong thành Viêm Vũ, sau khi tìm được nơi phù hợp sẽ rời đi, tuyệt đối không quấy rầy.
- Ah?
Nội tâm Lý Vân Tiêu chấn động, triệt để sửng sốt.
Những người còn lại hóa đá.
Mạch và mấy đại yêu khác vui vẻ.
Mạch thay đổi bộ dáng nghiêm túc, nói:
- Ngả tiên sinh nói đúng, chúng ta biết rõ thành chủ đại nhân khó xử, cũng biết đại nhân nhân nghĩa, điều kiện quá lớn không cân nhắc được, như vậy cứ làm việc trong phạm vi của địa nhân là được rồi.
- Hắc hắc.
Mấy đại yêu sau lưng cười rộ lên, tất cả cười rất rạng rỡ.
Điều kiện này so với Nhân tộc nhượng lại bộ phận lợi ích còn tốt hơn, dù sao Thiên Võ Giới tuy lớn, nhưng thiên hạ hôm nay có nơi nào có tài nguyên vượt qua thành Viêm Vũ?
Lý Vân Tiêu ngươi không phải không có quyền lợi chi phối thiên hạ sao? Nhưng ngươi là thành chủ thành Viêm Vũ, như vậy có thể giải quyết chuyện trong thành Viêm Vũ đấy.
Ngả cười yếu ớt nói:
- Hơn nữa những ngày qua, Yêu tộc đều chiếm giữ trong thành Viêm Vũ, cũng phi thường quen thuộc, xem như nhà của mình. Tất cả mọi người rất ưa thích thành Viêm Vũ của Vân thiếu đấy.
- Cái này...
Lý Vân Tiêu toát mồ hôi lạnh, nói:
- Cái này... Thành Viêm Vũ quá nhỏ...
- Không nhỏ.
Ngả vội hỏi:
- Thành Viêm Vũ rộng lớn bao la hùng vĩ, cho dù Yêu tộc nhiều hơn nữa cũng có thể dung nhập, hơn nữa bây giờ không phải đang xây dựng thêm sao? Nghe nói còn muốn mở rộng gấp mười lần hiện tại...
Lý Vân Tiêu lau mồ hôi trán, xấu hổ nói:
- Đây chẳng qua là ‘ nghe nói ’ mà thôi, không nhất định đâu...
Ngả híp mắt cười nói:
- Không có sao. Cho dù thành Viêm Vũ không mở rộng, chung quanh thành Viêm Vũ đều là lãnh địa của Vân Tiêu thành chủ đại nhân, chúng ta ở ngoài thành cũng được, người Yêu tộc màn trời chiếu đất đã quen, mặc dù ngủ ngoài trời và hoang vu cũng không cảm thấy vất vả.
Trong vòng ngàn dặm quanh thành Viêm Vũ đều là nơi tu luyện tốt nhất.
Mạch nói:
- Điều này trong tầm tay, chỉ cần một câu là được, thành chủ đại nhân sẽ không cự tuyệt chứ?
Ngả lập tức nói:
- Làm sao có thể! Vừa rồi Vân Tiêu thành chủ và các vị đại nhân còn thề son sắt, bọn họ không ai không phải cường giả đỉnh cấp của Nhân tộc, là tồn tại phong vân một cõi, không thể nói chuyện ngay cả cái rắm còn không bằng.
Hai từ "Cái rắm" do nữ tử khí độ thanh nhã như nàng nói ra cực kỳ đột ngột, ngay cả nàng cũng đỏ mặt lên.
Lý Vân Tiêu cảm thấy nhức đầu, đáp ứng không phải, không đáp ứng cũng không phải.
Đinh Linh Nhi vội vàng giải vây nói:
- Ngả tiên sinh nói không sai, thành Viêm Vũ đúng là còn xây dựng thêm, chúng ta vạn phần hoan nghênh Yêu tộc nhập trú, nhưng người tới là khách, chúng ta không thể ủy khuất chư vị, nếu có khuếch trương? Về sau thỉnh Yêu tộc ở vào là được.
- Thật? Rất đa tạ Linh Nhi.
Ngả thở ra một hơi, vui vẻ gửi lời cảm ơn, dường như đã giải quyết xong tâm sự, nhưng nàng vẫn không yên lòng nhìn qua Lý Vân Tiêu, dù sao Lý Vân Tiêu mới là thành chủ thành Viêm Vũ.
Nội tâm Lý Vân Tiêu hơi động, hắn đã nghe ra ý của Đinh Linh Nhi, chờ xây dựng thêm sẽ mời Yêu tộc tiến vào, ý là nếu như không xây dựng thêm, có thể công khai không cho Yêu tộc tiến vào.
Dù sao nàng là hội trưởng thương hội, nghiền ngẫm từng chữ một và tính toán không phải đám người Khúc Hồng Nhan có thể so sánh.
Hôm nay cũng chỉ có thể quanh co như vậy, tương lai có thể đi tới bước nào xem nước đó, có lẽ mình sẽ vẫn lạc trong ma kiếp, cũng sẽ không phiền toái như thế.
Lý Vân Tiêu gật gật đầu, xem như đáp ứng.
Ngả kích động tươi cười, ngay cả Mạch cũng vui vẻ, hiếm thấy mà nói:
- Đa tạ.
Lý Vân Tiêu phiền muộn không thôi, thầm nghĩ nếu tương lai thành Viêm Vũ không xây dựng thêm, Yêu tộc có tìm mình liều mạng hay không.
Ngả vui vẻ nói:
- Căn cứ vào đổ ước lúc trước, vật ta luyện chế sẽ dâng cho Thiên Võ Minh.
Nàng nói xong, liền lấy một đám kim quang ra, nắm trong lòng bàn tay, không bỏ được vuốt ve, nói:
- Thì ra cho rằng đây là cực hạn của thế gian, có thể thắng Vân thiếu, lại không nghĩ tới vẫn thua một bậc.
Đáy mắt nàng cô đơn, gương mặt tuyệt mỹ thất lạc, nam nhân nhìn thấy liền thương tiếc. Ngay cả đám người Khúc Hồng Nhan cũng không đành lòng.
Lý Vân Tiêu nói:
- Ngả tiên sinh không cần tự coi nhẹ mình, không thể nghi ngờ ngươi là thuật luyện sư vĩ đại nhất trên đời. Ta sở dĩ may mắn có thể thắng, đều có Ma Ha Cổ Thần Quyết. Nếu không có cơ duyên này, người thua là ta.
Ngả bình tĩnh lại, mỉm cười nói:
- Cơ duyên cũng là một phần thực lực. Thua là thua, mặc dù khó chịu nhưng ta cũng hiểu, chính mình còn xa mới chạm tới đỉnh phong của thuật đạo, đường phía trước còn dài.
Tỷ thí ngày đó, Ngả thậm chí lựa chọn xả thân vì nghĩa, lại không nghĩ rằng nàng có thể buông thành bại dễ dàng như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.