Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 582: Đại yêu phục sinh (1)




Trong lòng của hắn một hồi lo lắng, từ trong thạch bích vọt ra, tay trái phi tốc niết bí quyết, mấy cái khe hở bay ra từ lòng bàn tay, bao trùm tới trên người Thạch Thú. Từng vòng hào quang rơi xuống, như dây thừng hoàn toàn trói Thạch Thú lại, không cách nào nhúc nhích. Chỉ có thể phát ra tiếng rống giận dữ, nhưng vô luận thế nào đều không giãy dụa ra được.
Chỉ còn lại Đoạn Việt và Huyền Lôi Kinh Vân Hống đứng ở cách đó không xa, xem mà toàn thân mồ hôi lạnh. Bọn hắn cũng không giống như Thạch Thú, có thể phục sinh vô hạn, chết chính là triệt để chết đi, cho nên một cử động nhỏ cũng không dám.
Vũ tiên sinh lạnh như băng nhìn vào Đoạn Việt, giơ lên trường kiếm muốn chém xuống.
Đoạn Việt lại càng hoảng sợ, vỗ Huyền Lôi Kinh Vân Hống, hai người dùng tốc độ chưa bao giờ có trực tiếp nhảy vào bên trong Giới Thần Bi, hào quang lóe lên liền biến mất không thấy đâu nữa.
Tựa hồ đã bị ảnh hưởng bởi Lý Vân Tiêu trọng thương nên hào quang trên Giới Thần Bi cũng càng ngày càng yếu, im im lặng lặng ngật đứng ở đó, vẫn không nhúc nhích.
Vũ tiên sinh mí mắt kịch liệt nhảy nhảy, nội tâm một hồi nén giận. Giờ phút này lực lượng của hắn đã hao phí tám chín phần mười, căn bản không dám lại thử thu Giới Thần Bi nữa. Có trời mới biết bên trong còn ẩn dấu nhân vật lợi hại nào nữa không, hơn nữa tỷ lệ thu phục được trong lòng hắn cũng không rõ ràng. Chút lực lượng còn lại này, hắn có chuyện càng quan trọng hơn phải làm.
Trên mặt hắn lộ vẻ cực kỳ sùng kính, đi tới chỗ đại trận tế tự kia.
Trên đại trận đột nhiên dâng lên một đạo hào quang màu tím, tự động hình thành một đạo kết giới, bao phủ trọn tế đàn vào trong, bắt đầu phòng ngự
Vũ tiên sinh sững sờ, những cũng có vẻ kích động, thì thào lẩm bẩm:
- Hồn Thiên Tinh Nguyên Kết Giới..., dĩ nhiên là Hồn Thiên Tinh Nguyên Kết Giới trong truyền thuyết. Đại trận này rốt cục là do vị đại năng nào trong tộc ta bố xuống, hơn nữa chủ ý là thế nào đây?
Hắn cắn nát ngón tay của mình, dùng huyết dịch không ngừng vẽ lấy phù văn trên kết giới màu tím kia, rất nhanh quanh thân hắn cũng bắt đầu nổi lên ánh sáng tím, cuối cùng dung hợp vào trong đại trận.
Toàn bộ trận pháp chẳng qua chỉ có phạm vi trăm mét, bốn cây trụ to dựng ở bốn góc, trên đó điêu khắc lấy các loại dị thú quý hiếm, còn có bộ mặt nhân sĩ Yêu tộc quái dị.
Vũ tiên sinh đi đến trước mặt một cây trụ trong đó, cẩn thận quan sát, trên đó có ít văn tự Yêu tộc, hắn đều có thể hiểu rõ.
- Chi! Dĩ nhiên là đại yêu 'Dực' trong truyền thuyết tộc ta!
Vũ tiên sinh hoảng sợ thất sắc, cả người bị dọa đến lùi lại mấy bước.
Yêu tộc bên trong cây trụ kia sắc mặt quỷ dị, giống như hổ phách vậy, đã sớm tuyệt sinh cơ, nhưng bộ dáng uy phong lẫm lẫm kia vẫn có thể thể hiện ra khí thế tung hoành thiên hạ của hắn lúc trước.
- Dực chính là đại yêu vào vài ngàn năm trước, sao lại ở chỗ này, hơn nữa còn trở thành tế phẩm?
Vũ tiên sinh chỉ cảm thấy yết hầu khô khốc, tựa hồ có chút khó có thể hô hấp. Hắn lần nữa đi đến trước một cây trụ khác, Yêu tộc trong đó dáng người không khôi ngô như Dực, mà nhỏ bé hơn nhiều, tựa hồ là một yêu quái nữ tính.
Vũ tiên sinh nhìn qua chữ viết và điêu khắc trên trụ, lập tức cảm thấy đầu choáng váng, có cảm giác như muốn ngã xuống, hắn chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt, hoảng sợ lẩm bẩm:
- Lại là một đại yêu trong truyền thuyết -- Lê!
Hai người khác hắn cũng không dám xem nữa, sợ mình trái tim mình khó chịu nổi.
Cái gọi là đại yêu, cũng tương đương với đại năng nhân loại, là cường giả đã bước vào Vũ Đế đỉnh phong. Cũng giống như thập đại Vũ Đế trong nhân loại vậy, được vạn yêu kính ngưỡng!
Hắn cẩn thận từng li từng tí đi đến trung ương, quan sát hình cầu trong suốt lơ lửng giữa không trung, đang không ngừng tản mát ra Chính Dương chi khí mãnh liệt kia, bên trong loáng thoáng có thể thấy được một thân ảnh, nhưng không cách nào thấy rõ. Mà ngay cả thần trí của hắn cũng khó xâm nhập vào trong.
"Ọt ọt! "
Vũ tiên sinh hung hăng nuốt ngụm nước miếng, đầu óc hắn đã chấn kinh không cách nào suy nghĩ được nữa. Cơ thể trong hình cầu này rốt cục là vật gì, hắn không có chút đầu mối nào cả. Mà khiến hắn bắt đầu lo lắng chính là Chính Dương chi khí này dường như đã tiết ra rất nhiều năm, cũng không biết thứ bên trong còn sống hay chết nữa.
- Tựa hồ là trận pháp xảy ra vấn đề, nơi này giống như là hoàn vũ địa mạch lục hợp bát hoang, hẳn là chỗ thai nghén Long khí. Sao lại biến thành tiết ngược ra? Nhất định là đám Nhân loại chết tiệt làm rồi!
Vũ tiên sinh cắn răng mở miệng nói:
- Nhất định là như vậy không sai! Bọn hắn không phá được Hồn Thiên Tinh Nguyên Kết Giới, vì vậy liền nghĩ ra cách này, khiến lực lượng vốn hội tụ biến thành xói mòn. Giờ đã trôi qua bao nhiêu năm tháng rồi, nhưng vẫn không ngừng có năng lượng chảy ra. Trời ạ! Trước đây, thứ bên trong rốt cục là tồn tại kinh khủng bực nào, hiện giờ tình huống lại thế nào đây?
Vũ tiên sinh không khỏi lo lắng vạn phần, trong lúc đó, trong kết giới vang lên một thanh âm yếu ớt, truyền vào trong tai hắn.
- Chi! Ai? Là ai!
Hắn hoảng sợ nhảy dựng, vội vàng nhìn về phía Giới Thần Bi, cho rằng lại là Lý Vân Tiêu đang làm trò quỷ. Nhưng hắn lại không biết Lý Vân Tiêu giờ phút đang cực kỳ suy yếu, ngồi điều tức khôi phục trong Giới Thần Bi.
- Là ta, ngay ở bên phải ngươi, ta là.. Lê...
"Chi! "
Vũ tiên sinh chấn động, vội vàng hướng nhìn về phía đại yêu tương đối nhỏ bé kia, thanh âm kia quả thật là từ bên trong truyền đến, chỉ là thập phần yếu ớt.
- Bao nhiêu năm tháng rồi? Rốt cục đã đến ta nhìn thấy người bổn tộc, ta không còn bao nhiêu khí lực nữa. Ngươi phải nghe kỹ...
Thanh âm đứt quãng của đại yêu nữ tính gọi là "Lê" kia truyền đến..., khuôn mặt Vũ tiên sinh không ngừng biến hóa, khiếp sợ, hoảng sợ, phẫn nộ, đại hỉ, cuối cùng chuyển thành bình tĩnh.
Lê tựa hồ do nói quá nhiều, tất cả lực lượng đều trút xuống không còn, lần nữa yên lặng lại.
Vũ tiên sinh sau khi khiếp sợ cực đồ liền bắt đầu lâm vào trầm tư, một lát sau, trên mặt lộ ra kiên quyết.
Hắn bắt đầu ngồi xếp bằng xuống, hai tay không ngừng biến hóa pháp quyết, mỗi một cái đều thi triển thập phần chậm chạp, bộ dáng có vẻ lạnh nhạt, nhưng sắc mặt lại ngưng trọng và chăm chú dị thường, từng đạo văn tự Yêu tộc thoáng hiện trên người hắn, bay vào trong đại trận.
Hình cầu trong suốt ở trung ương dần sáng lên, lóe lên tối sầm lại, Chính Dương chi khí bắt đầu dừng sói mòn đi.
Cùng lúc đó, bốn cây trụ lớn ở bốn phía cũng phát ra hào quang bất đồng, giống như những ngọn nến vậy, dưới pháp quyết của Vũ tiên sinh bắt đầu dần dần hòa tan ra.
Trên mặt Vũ tiên sinh càng ngày càng trắng bệch, mồ hôi to như hạt đậu chảy xuống, nhưng vẫn cắn chặt răng, một khắc cũng không dám ngừng.
Rốt cục, bốn cây cột lớn kia dần hòa tan ra.
Một cổ khí tức quái dị tản ra trong trận pháp, thân thể ba vị đại yêu hiện ra ra, toàn bộ té trên mặt đất, sinh tử không biết. Mà thân thể Lê lại ngồi xếp bằng xuống, tựa hồ còn có thể tự mình điều tức.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.