Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 693: Lôi kiếp




Lý Vân Tiêu tạo ra Ma Thiên chiến giáp, nhưng vẫn là khó có thể chống đối Xung Thiên kiếm khí, hắn hướng về mi tâm một điểm, một đạo ánh vàng liền bắn ra, quát lên:
- Đi ra ngoài, đập chết hắn!
Vũ cũng khiếp sợ nhìn áo giáp ma khí ngang dọc, đột nhiên con ngươi thu nhỏ lại, liền nhìn thấy một đồ vật vọt thẳng vào trong kiếm mang của hắn, dĩ nhiên chen tách ra một cái khe, hướng về hắn xuyên đi.
- Đó là cái gì?
Vũ ngưng mục nhìn lại, chỉ nhìn thấy một con vật nhỏ như hồ lô ở bên trong kiếm mang của hắn xuyên hành, mục tiêu chính là mình.
- Hơi thở này......, là yêu thú không thể nghi ngờ, nhưng này là yêu thú nào, tu vi Vũ hoàng, thân thể có thể kháng trụ Thập Hạo Thiên kiếm của mình sao?
Hắn ngây ngẩn cả người, hình thái Manh Manh như thế, trong đầu nháy mắt lướt qua vô số dáng vẻ yêu thú, hoàn toàn không biết a. Hơn nữa đã không có thời gian để hắn suy nghĩ, manh thú kia một thoáng liền đến trước mắt, bỗng nhiên thân thể trở nên to lớn, dáng vẻ Manh Manh lập tức liền có vẻ cực kỳ dữ tợn, hai con ngươi lớn chừng hạt đậu, một tử một thanh, hét lớn một tiếng liền một quyền nện xuống.
Trên quyền kình kia có Tử Thanh hai khí quanh quẩn, dĩ nhiên có thể phá tan kiếm khí của hắn!
- Nha, dáng vẻ nháy mắt cách biệt một trời, tâm lý chênh lệch thật to lớn, cảm giác thật kỳ lạ.
Lê sửng sốt một chút, nguyên bản dáng vẻ rất khả ái liền trở nên hung tợn. Hiện tại yêu thú kia nhìn qua liền hoàn toàn là một đại hán xấu xí thô bỉ.
Thương cũng cau mày nói:
- Này là yêu thú nào? Làm sao một chút ấn tượng cũng không có, lẽ nào là giống tập giao?
Lê cũng ngờ vực không ngớt, suy tư nói:
- Ta ở trên người nó cảm nhận được một loại khí tức bao hàm, chẳng lẽ không phải yêu thú, là huyền khí?
Vũ trong giây lát trái tim co giật một thoáng, ngơ ngác thất thanh nói:
- Ngươi, ngươi là thạch thú! Ngươi, ngươi làm sao chỉnh dung?
Hắn lập tức liền nhận ra, trấn an nội tâm khiếp sợ, kiếm thế trong tay thu lại, ánh kiếm bài sơn đảo hải trong nháy mắt biến mất, ngưng về trên thân kiếm, hội tụ.
Hồ Lô Tiểu Kim Cương nơi nào nghe hiểu được hắn nói cái gì, rống to nện xuống một quyền, tầng tầng xanh tím nhị khí ở trên không trung lẫn nhau quanh quẩn, đem bầu trời phá tan!
Ma Thiên chiến giáp của Lý Vân Tiêu biến mất không gặp, kinh ra một thân mồ hôi lạnh, nếu như chậm một ít, phòng ngự của Ma Thiên chiến giáp sẽ trực tiếp phá tan, đến thời điểm chí cường Bá Thể của hắn cũng không nắm chặt đỡ lấy ánh kiếm kinh người kia.
- Ta mặc kệ ngươi làm sao biến hóa, chỉ là yêu thú cấp bảy, cũng dám ở trước mặt ta làm càn!
Kiếm thế của Vũ xoay một cái, Vĩ Quang kiếm ở trên không trung xẹt qua, lưu lại vài đạo Kiếm Ảnh, mặt trên sức mạnh tụ tập đến một điểm giới hạn, đột nhiên chém ra!
- Hạo Thiên quyết, kiếm thập nhất!
Hạo Thiên kiếm quyết, tổng cộng chia làm mười ba thức, chính là thượng cổ đại năng đối với kiếm đạo lĩnh ngộ cực hạn, truyền thừa xuống bị Vũ tập. Mỗi nhất chiêu kiếm thức đều có đơn thể công kích cùng quần thể công kích khác nhau, mà kiếm thập nhất là đơn thể công kích uy lực mạnh nhất chỉ đứng sau Kiếm Thập Tam, cũng là một thức mạnh nhất mà Vũ miễn cưỡng có thể sử dụng tới.
Kim quang trên Vĩ Quang kiếm hầu như đem không khí thiêu đốt, mạnh mẽ chém xuống, trực tiếp bổ ra Tử Thanh hai khí của Hồ Lô Tiểu Kim Cương, chém ở trên nắm tay!
Ầm!
Quyền kiếm chạm vào nhau, phát sinh tiếng binh khí va chạm chói tai, khuôn mặt dữ tợn của Hồ Lô Tiểu Kim Cương lộ ra vẻ đau đớn, nắm đấm vào đúng lúc này bắt đầu xuất hiện vết nứt.
- Cái gì?
Con ngươi của Vũ liền muốn kinh bạo, đầy mặt đều tuôn ra mồ hôi lạnh, thân thể đối phương dĩ nhiên đỡ lấy Hạo Thiên kiếm quyết thức thứ 11 của mình, hơn nữa là Vĩ Quang kiếm cấp chín trực tiếp chém ở trên nắm tay, chỉ có hắn rõ ràng đây là chuyện khủng bố bao nhiêu!
Tuy rằng cánh tay lập loè Tử Thanh sắc bắt đầu nứt nẻ, nhưng Vũ không có một chút ý dễ dàng nào, ngược lại nội tâm càng ngày càng khiếp sợ.
Ầm!
Cánh tay phải của Hồ Lô Tiểu Kim Cương rốt cục vỡ ra, từng khối từng khối mảnh vụn hiện lên ở không trung, hắn thống khổ liên tục kêu rên.
Nội tâm Lý Vân Tiêu cũng nhấc lên cơn sóng thần, chỉ có hắn biết thân thể của Hồ Lô Tiểu Kim Cương là Tử Ảnh Thanh Tác kiếm luyện chế thành, những cái kia đều là vật liệu cấp chín, lại bị Vũ chém nát, dưới chiêu kiếm vừa nãy kia, không chỉ có huyền khí oai cấp chín, còn có loại kiếm ý vô thượng, để hắn cũng cảm thấy khiếp sợ.
Đối với lý giải kiếm đạo, hắn tự nhận là thứ nhất toàn bộ Thiên Vũ giới, vì vậy cảm ngộ thiên địa, tự nghĩ ra ba thức kiếm quyết, vừa nãy Hạo Thiên kiếm thập nhất của Vũ, để hắn có loại kích động muốn tự thân ra trận.
Nhưng lý trí trong nháy mắt liền chiếm thượng phong, chiến ý trong mắt biến mất, lấy thực lực bây giờ của hắn, đối đầu chiêu kiếm vừa nãy, Ma Thiên chiến giáp cũng không cứu nổi mình.
Sau khi cánh tay của Hồ Lô Tiểu Kim Cương phá nát, phát điên rống to, những mảnh kim loại phá nát kia ngưng trệ trên không trung, trong giây lát lần thứ hai tụ hợp lại, khôi phục thành một cánh tay, lần thứ hai đập xuống!
- Chi! Cái gì?
Lần này Vũ là chân chính khiếp sợ không gì sánh được, thân thể mạnh mẽ như vậy, lại còn có năng lực tự mình chữa trị vô hạn, chuyện này......, chẳng phải là vô địch rồi sao?
Hắn ngơ ngác tột đỉnh, không thể tin được lần thứ hai chém xuống.
- Kiếm thập nhất, nát tan cho ta.
Ầm!
Cánh tay của Hồ Lô Tiểu Kim Cương cản một thoáng, lần thứ hai đổ nát ra, lần này khí tức trên người yếu đi rất nhiều. Tử Thanh hai khí cũng biến thành cực kì nhạt, bất quá những mảnh vỡ kia vẫn là bay trở về, lần thứ hai tụ hợp.
Vũ thở hổn hển, vận dụng Vĩ Quang kiếm như vậy, cho dù là hắn cũng có chút không chống đỡ được, hơn nữa lần này hắn phát hiện, Hồ Lô Tiểu Kim Cương không chỉ là khí thế yếu đi rất nhiều, hơn nữa sau khi cánh tay tụ hợp, mặt trên còn tràn đầy vết rạn nứt, vẻn vẹn là máy móc ghép lại với nhau, chưa hề hoàn toàn dung hợp.
Sắc mặt của Lý Vân Tiêu cũng nghiêm túc, cảnh giới cấp độ của thạch thú hẳn là đã sớm đột phá cấp bảy, nhưng lại không biết vì sao tu vi chỉ có cấp bảy, chẳng lẽ là sau khi luyện thành bán thú bán khí, tu vi liền không cách nào gia tăng? Ngay khi hắn cau mày, Hồ Lô Tiểu Kim Cương kia tựa hồ sản sinh dị dạng.
Hống, hống!
Hồ Lô Tiểu Kim Cương bắt đầu ở trên không trung không ngừng rống to, tựa hồ cánh tay hai lần phá nát, hứng chịu kích thích rất lớn. Khuôn mặt cũng biến thành vặn vẹo, theo đó phát sinh biến hóa, là trên bầu trời bắt đầu âm trầm xuống.
Trên U Minh chiến hạm, đám người Thanh La đã sớm xem trợn mắt há hốc mồm, cũng quên chạy trốn. Diệp Phàm là một mặt hưng phấn nói:
- Không nghĩ tới Vân Tiêu đại ca lợi hại như vậy! Đồ vật kia là gì? Yêu thú hay là huyền khí?
Không người nào có thể trả lời vấn đề của hắn, đều là một mảnh mờ mịt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.