Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 834: Trong vòng ba ngày (2)




Cẩn Huyên cười khổ lắc đầu nói:
- Hắn có thực lực chiến thắng Mạc đại sư, cần tham luyện phương của chúng ta sao?
Nàng hiện tại đã không còn biện pháp nào tốt cả, chỉ có thể tin tưởng Lý Vân Tiêu, nhưng trong ba ngày cải tiến tất cả luyện phương thì nàng không tin, chỉ cầu có thể cải tiến sản phẩm hạch tâm thì Tử Vân thương hội sẽ có thể kiên trì được một hồi.
Lý Vân Tiêu rời khỏi hai người, liền trực tiếp giao ba ngọc giản màu vàng cho Viên Cao Hàn.
Tuy trong lòng Viên Cao Hàn cực kỳ không muốn, nhưng cũng biết mình đã buộc lên một chiếc thuyền với Lý Vân Tiêu, chỉ có toàn lực giúp hắn, mình mới có thể sớm ngày có hy vọng đi ra ngoài. Hơn nữa sau này tất cả tài nguyên tu luyện -- Tinh Quang thạch cũng chỉ có thể dựa vào hắn cung cấp.
Lý Vân Tiêu hiện tại là kẻ nghèo khó nhất trong đám giàu có, hắn có chí bảo kinh người, nhưng ngay cả nguyên thạch lại không cầm ra mấy khối.
Hắn nhanh chóng trở lại khách sạn Mai Đông Nhi đặt chân, phát hiện người đi nhà trống, chỉ có một trang giấy lưu trên mặt bàn, phía trên ghi là nàng đã quay về Bắc Đấu Tông, hơn nữa nhất định sẽ tranh thủ cơ hội sử dụng truyền tống đại trận, bảo Lý Vân Tiêu yên tâm chờ đợi.
Lý Vân Tiêu trầm tư một chút, tờ giấy kia bốc cháy, hóa thành tro tàn.
Sau đó trong tay hắn có ánh sáng màu xanh lóe lên, một khối đá kỳ dị xuất hiện trong tay, chính là Thanh Minh Thạch hắn xảo trá trong tay Lương Khoan.
Thanh Minh Thạch phẩm chất đúng là không tốt lắm, Lý Vân Tiêu quan sát một lúc, nắm ở trong tay, nhẹ nhàng chấn nguyên lực vào, lập tức xuất hiện vô số vết nứt nẻ, bắt đầu tróc ra từng tầng.
Rất nhanh đã tróc ra gần hai phần ba, rốt cục lộ ra màu sắc khác như đồng thau.
Đồng tử Lý Vân Tiêu hơi co lại, lập tức nhìn ra chất liệu màu vàng này, tuyệt không phải đồng thau gì đó, mà là Đồng Kim còn trân quý hơn cả Thanh Minh Thạch.
Sau khi khối Đồng Kim hiện ra, dĩ nhiên nó lớn cỡ nữa bàn tay.
Lý Vân Tiêu sững sờ một chút, không thể ngờ bên trong lại có đồ vật này. Hắn lúc trước dùng thần thức quét qua Thanh Minh Thạch đã cảm thấy kỳ quái, điểm này cho thấy là có người bỏ vào trong, tuyệt không phải thiên địa tạo ra.
Hắn cổ quái nghiên cứu một hồi, dường như phát hiện mấy thứ gì đó, nhưng không bắt được trọng điểm.
Sau khi trầm tư, cũng trực tiếp ném cho Viên Cao Hàn, chính mình thì ngồi tu luyện. Viên Cao Hàn bây giờ là ngự dụng thuật luyện sư của hắn, không cần khách khí.
Hôm sau Lý Vân Tiêu giương mắt, thân ảnh chớp động biến mất khỏi phòng, hắn đi tới hướng Bắc Đấu Tông.
Bắc Đấu Tông tổ chức tông môn đại bỉ, đây là chuyện thập phần long trọng của cả thành Nam Hỏa, đồng thời mời thế lực khắp nơi tiến tới quan sát. Cũng là một cơ hội chứng minh thực lực của Bắc Đấu Tông, làm cho một ít đệ tử ưu tú dần dần xuất hiện trong mắt người ta.
Trừ mời tất cả thế lực lớn ra, còn có rất nhiều võ giả tự phát tới thăm, cũng là một lần có cơ hội trao đôi tâm đắc.
Trên đường đi Lý Vân Tiêu gặp không ít võ giả, rất nhanh đã kết bạn với mấy người này mà đi.
- Bắc Đấu Tông cùng Thiên Hạt Tông tổ chức đại bỉ hai năm một lần, còn có đấu giá hội của Lôi Phong thương hội, mỗi một năm một lần, đều là chuyện lớn trọng đại nhất của thành Nam Hỏa, hấp dẫn vô số ánh mắt.
Một gã đại hán mặc áo da yêu thú đang tán phét loạn lên.
Một đám người này là năm người, bốn người còn lại cũng hơi khác người, hắn giống như dẫn đường giới thiệu chuyên nghiệp.
Thực lực năm người bọn họ bồi hồi tại Võ Tông cấp thấp, cũng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, tu vị chênh lệch tạo thành đẳng cấp cực kỳ sâm nghiêm, những thế lực cường đại khinh thường làm bạn với bọn họ. Mà thực lực không đủ bọn họ căn bản không đặt vào mắt.
- Đại bỉ của Bắc Đấu Tông thập phần tàn khốc, mỗi lần đại bỉ chỉ có mười người trở thành đệ tử thân truyền tông chủ. Mà trong rất nhiều đệ tử thân truyền của tông chủ lại cạnh tranh khốc liệt, mười người cuối cùng sẽ bị loại bỏ. Cũng chính trong hoàn cảnh tàn khốc như thế mới khiến cho Bắc Đấu Tông nhân tài xuất hiện lớp lớp, mấy ngàn năm qua ngồi vững vàng vị trí thế lực lớn nhất thành Nam Hỏa.
Ánh mắt một đại hán hâm mộ, nói:
- Thân là đệ tử thân truyền tông chủ, tài nguyên tu luyện được cung cấp không hạn chế, các loại đan dược linh thảo cũng gấp mười lần đệ tử khác. Nếu như ta có được các tài nguyên này, đã sớm vọt lên Võ Hoàng, cũng sẽ không bồi hồi tại ngũ hành cảnh hơn mười năm.
Lý Vân Tiêu nói:
- Đã như vầy, vì sao ngươi không gia nhập Bắc Đấu Tông, dùng thực lực của ngươi vô cùng có khả năng lọt vào top mười đấy.
Mai Đông Nhi cũng chỉ có thực lực Võ Tông lục tinh đã thề son sắt có nắm chắc, hắn đại khái tính ra thực lực chỉnh thể của Bắc Đấu Tông là như thế nào. Thế lực như thế phóng ở nam vực chỉ đếm được trên đầu ngón tay, nhưng tại ba vực khác chỉ có thể xem như rắn rít địa phương, muốn lăn lộn thiên hạ quá khó khăn.
Đại hán cười khổ nói:
- Ngươi nói gia nhập thì gia nhập sao? Không nói đến tuổi của ta đã sớm vượt qua phạm vi thu đệ tử của bọn họ, hơn nữa hiện tại Bắc Đấu Tông cùng Thiên Hạt Tông tuyển nhận nhân thủ đều hết sức cẩn thận, phải tra rõ ràng người nhà của ngươi rất rõ ràng. Dù vậy, tình huống của ta bây giờ cũng chỉ có thể gia nhập hộ vệ đội của bọn họ, lấy được tài nguyên cũng thập phần có hạn.
Lý Vân Tiêu nói:
- Hộ vệ đội?
Đại hán thở dài:
- Đúng vậy a, chuyên môn tuyển nhận những võ giả rác rưởi chúng ta, nếu nhận lời, tài nguyên mỗi tháng tương đương với đệ tử bình thường của bọn họ.
Đại hán tên là Thọ Nguy, là tán tu bản địa. Thành Nam Hỏa có một ít đặc biệt hơn nơi khác, bởi vì tọa lạc gần mạch khoáng Ly Hỏa Kim Tinh, cơ hồ tất cả võ giả tán tu tụ tập đào quáng, những võ giả này không thuộc vào bất cứ thế lực này, kẹp ở giữa cạnh tranh của thế lực bản thổ và thương hội mà sinh tồn, cho nên thường xuyên kết bạn tổ đội, ôm đoàn sưởi ấm.
Thọ Nguy chính là lão tán tu có tư lịch già dặn, trước khi đến thành Nam Hỏa cũng chỉ có tu vị Võ Vương đỉnh phong, ngây ngốc ở đây hơn mười năm đã là Võ Tông lục tinh. Hơn nữa đình trệ ở cảnh giới này ba năm, sợ rằng cả đời khó tiến thêm một bước. Hắn cũng ý định lại đào mỏ vài năm, tùy tiện tìm tiểu thế lực môn phái làm trưởng lão, an tâm dưỡng già, bồi dưỡng hậu nhân của mình.
Ba người khác, một vóc người béo nục béo nịch, giống như một viên thịt, cho người ta cảm giác đầy mỡ, tên thật cũng không chịu lộ ra, gọi là thổ phì viên. Còn có một lão đầu có chòm râu dê rừng, một thân trường bào màu đỏ lôi thôi, bộ dáng thập phần hèn mọn bỉ ổi. Người còn lại là một phu nhân, cung trang quần áo và trang sức đơn giản, bao nhiêu cũng có chút bộ dạng thùy mị, nhưng mặt lạnh như băng, an nói có ý tứ.
Ba người này đến thành Nam Hỏa đã có một ít thời gian, nhưng cũng chưa từng thấy qua tỷ thí long trọng như Bắc Đấu Tông cùng Thiên Hạt Tông, đặc biệt chạy đến kiến thức một phen.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.