Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 838: Bức ngươi ra tay




Thọ Nguy sững sờ một chút, lập tức hiểu người này hiểu lầm, hắn cũng hết sức kỳ quái, rốt cuộc là người nào ra tay cứu hắn, thật không ngờ vô thanh vô tức tới mức không ai phát giác. Nhưng hắn tự nhiên sẽ không nói toạc ra, chỉ hừ lạnh nói:
- Gieo gió gặt bảo!"
Nam tử kia sắc mặt biến hóa, dường như trong lòng sinh ra kiêng kị, nói:
- Đã như vầy, ta đây rất muốn lĩnh giáo thủ đoạn của các hạ.
Hắn sải bước đi tới trước người Thọ Nguy, hai gã nam tử khác cũng tiến lên, ba người thành xu thế tam giác vây quanh Thọ Nguy, trên người tỏa ra khí thế áp đảo Thọ Nguy, nhưng mà trong lòng có kiêng kị nên không động thủ.
Trong lòng Thọ Nguy căng thẳng, lập tức đổ mồ hôi lạnh, thầm nghĩ nếu như cao nhân lúc trước không ra tay, vậy hắn xong đời, trên mặt hắn vẫn giận dữ, quát:
- Các ngươi hẳn là muốn liên thủ?
Lý Vân Tiêu thầm hô phiền toái, đám người kia xem ra không chết vài tên thì không dừng tay. Vừa rồi hắn chỉ ngưng tụ ra hư ảnh phượng hoàng chân hỏa, nhẹ nhàng đốt một chút mà thôi, nếu nhưng tụ ra chân hỏa, đừng nói tên nam tử Võ Tông thất tinh kia còn sống, hắn lập tức hóa thành tro tàn, căn bản không có khả năng toàn mạng.
Hắn tự đánh giá nên làm thế nào cho phải, nếu như mình ra tay thì quá dễ làm người ta chú ý, ánh mắt lập tức nhìn lên thổ phì viên và nữ nhân mặt lạnh kia. Hai người này vẫn thờ ơ lạnh nhạt, cũng bình tĩnh, mà ngay cả Thọ Nguy hoàn toàn chịu không được cũng không thấy ra tay, thức sự quá lạnh lùng, ánh mắt hắn mỉm cười, nghĩ ra biện pháp.
- Ta muốn rất kiến thức kiến thức nguyên tố hỏa hệ của ngươi che dấu là thế nào, rốt cuộc nó ra sao.
Tên nam tử kia trầm giọng nói:
- Nếu thực lực ngươi đạt được ta tán thành, có thể không truy cứu tội của ngươi lúc trước, nói không chừng có thể ban cho ngươi cơ hội gia nhập chúng ta.
Hắn vừa mới nói xong, tay phải quay tròn, một đầu hư ảnh hình rồng làm từ cát vàng hiện ra, vờn quanh thân thể của hắn, phạm vi càng lúc càng lớn, cát vàng đầy trời, thân thể của hắn vậy mà trở nên phiêu hốt.
Người này cũng nắm giữ lực lượng nguyên tố, hơn nữa tu vị vẫn cực lực áp chế, dưới loại tình huống này cũng không muốn bộc lộ ra.
Cát vàng từ từ khuếch tán, ngưng tụ, trên không trung hội tụ thành hơn mười con rắn nhỏ, lập tức nhìn Thọ Nguy, thập phần có linh tính.
Lý Vân Tiêu biến sắc, không thể ngờ người này có thủ đoạn như thế, hơn mười đầu rắn nhỏ kia đều có thực lực Võ Tông cửu tinh, hình thành áp chế hoàn toàn với Thọ Nguy.
Thọ Nguy thoáng cái không còn chút máu nào, vốn còn nghĩ biện pháp liều chết đánh cược một lần, bây giờ người ta tùy tiện biến ảo con rắn nhỏ cũng có thể áp chế mình, căn bản là lấy trứng chọi đá, không hề có phần thắng.
Đám võ giả ở xa xa quan sát biến sắc và ngưng trọng, thực lực của nam tử này vượt qua dự đoán của bọn họ. Chỉ từ chiêu thức này có thể thấy thực lực của hắn ít nhất cũng là Võ Hoàng.
Thọ Nguy dù cường đại hơn nữa cũng không có khả năng vượt qua một đại cảnh giới khiêu chiến.
- Không cần lo lắng, ngươi cứ sử dụng lực lượng nguyên tố đi. Chỉ cần có thể lọt vào pháp nhãn của ta, ngươi sẽ không có việc gì, nếu không...
Tên nam tử kia nói tới đây thì dừng, hiển nhiên là không thể lọt vào pháp nhãn của hắn thì xong đời. Hắn duỗi tay ra, năm ngón tay nắm lại, con rắn nhỏ vào lúc này duỗi ra, ánh mắt băng hàn.
- Đi!
Nam tử nói khẽ, năm ngón tay điểm xuống.
Sưu sưu sưu sưu!
Hơn mười đầu Thổ Sa Xà nhao nhao bay vụt xuống, mỗi một đầu có lực lượng sánh ngang Võ Tông cửu tinh, trong mắt Thọ Nguy tràn ngập tuyệt vọng, đắng chát không thôi, không thể ngờ vừa đột phá bình cảnh nhiều năm lại chết ở nơi đây.
Trong lúc đó hai mắt Lý Vân Tiêu sáng lên, trong miệng nói:
- Di Hình Hoán Vị!
Một lực lượng tinh thần cường đại bắn vào hư không, không gian vặn vẹo, không gian trước mắt thổ phì viên và mỹ phụ mặt lạnh vặn vẹo, sau một khắc trực tiếp xuất hiện trước mặt Thọ Nguy.
- Cái này...
Thổ phì viên và mỹ phụ mặt lạnh ánh mắt mê ly giật mình, lúc này cảm nhận được tinh thần lực cường đại, còn chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy mê muội, sau đó nhìn thấy hơn mười con Thổ Sa Xà lao tới, mỗi con đều là Võ Tông cửu tinh.
Chi!
Hai người đồng thời sợ tới mức hồn phi phách tán, cũng không quản xảy ra chuyện gì, nhao nhao vận chuyển nguyên khí, hai lực lượng cường đại bùng nổ, ở một trái một phải trước mặt Thọ Nguy đồng thời ra tay.
Lần này không chỉ hai người khó hiểu, tất cả mọi người mở to mắt ra, vậy mà không có người nào thấy rõ hai người xuất hiện thế nào.
Đồng tử tên nam tử vừa ra tay co rút lại, lộ ra vẻ khiếp sợ, nghẹn ngào kêu lên:
- Di Hình Hoán Vị!
Hai tên đồng bạn khác chấn động, vội vàng làm tốt chuẩn bị ra tay, hoàn toàn cảnh giác.
Thổ phì viên cầm mấy viên bi thủy tinh như quả cầu nhỏ, kẹp ở giữa ngón tay, phát ra âm thanh lôi điện tê tê, hai đấm vung vẩy đánh ra, một quyền nhanh như tia chớp, một quả cầu tia chớp bị hắn đánh ra ngoài, mỗi quả cầu mang theo lôi điện kết nối với nhau, rất nhanh đã tạo thành lưới điện đánh thẳng vào Thổ Sa Xà.
Rầm rầm rầm!
Những Thổ Sa Xà này lập tức nổ tung, nổ thành cát vàng đầy trời, lưới điện chi cũng từ từ suy yếu.
Mỹ phụ mặt lạnh cũng từ hoảng hốt tỉnh táo lại, lấy ra một quạt xếp màu xanh, nhẹ nhàng mở ra, lập tức có khí tức xanh đậm bắn ra ngoài, nàng quát một tiếng, quạt xếp bỏ phong ấn, hóa thành một cây quạt dài hai mét, hai tay nắm cán quét qua.
Kình phong vô hình từ quạt xếp bắn ra ngoài, những Thổ Sa Xà kia nổ tung như pháo.
Mỹ phụ mặt lạnh hừ một tiếng, lại múa quạt vài cái, lập tức thổi cát vàng bay đi không còn.
Đám người đứng ngoài vô cùng sợ hãi, hai người đứng hai bên trái phải Thọ Nguy, giống như hộ vệ cho hắn. Thọ Nguy sững sờ, sau đó đại hỉ, ôm quyền nói:
- Thì ra hai vị là thâm tàng bất lộ, đa tạ ân cứu mạng, chuyện lúc trước phải cảm tạ.
Thổ phì viên cùng mỹ phụ mặt lạnh nhìn nhau, đều nhìn thấy đắng chát và bất đắc dĩ trong mắt đối phương, còn có một tia sợ hãi cùng kiêng kị.
Ánh mắt hai người vụng trộm nhìn ra phía sau, chỗ đó chính là Lý Vân Tiêu và nam nhân chòm râu dê hèn mọn bỉ ổi đang đứng. Hai người có thể khẳng định, tất nhiên là một trong hai người này ra tay thuấn di hai người tới đây!
Loại thủ pháp Di Hình Hoán Vị này chỉ có những đại thuật luyện sư mới có thể làm được.
Bọn họ kinh nghi bất định nhìn lên người nam nhân chòm râu dê hèn mọn bỉ ổi, bởi vì hắn hiềm nghi càng lớn. Mà nam nhân chòm râu dê hèn mọn bỉ ổi lẩm bẩm:
- Xảy ra chuyện gì, không phải bọn họ bị phong ấn lực lượng hay sao?
- Khó trách dám khiêu chiến chúng ta, các ngươi là người nào, đến Bắc Đấu Tông làm cái gì?
Tên nam tử thi triển Thổ Sa Xà quát lên, hai người này có thể dễ dàng phá vỡ vũ kỹ của hắn, hiển nhiên ít nhất cũng có tu vị Võ Hoàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.