Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếm

Chương 457: Sao lại thế được chứ?




Ở phía đối diện, tên áo đen chắp hai tay sau lưng, bước đi thong thả, từ từ tiến tới đối diện với con giao long, hẳn nhếch mép cười khinh miệt, nhìn chăm chăm với ánh mắt đằm đăm sát khí, lạnh toát như băng.
Ngay khi con giao long màu xanh chuẩn bị tấn công vào tên áo đen này thì bỗng có một màn sáng linh lực Thiên Ma bất ngờ tụ lại và bao quanh người tên áo đen.
Bùm.
Con giao long va vào màn sáng linh lực này, phát ra một tiếng động rền trời, rồi bỗng một gợn sóng lăn tăn như vảy cá lan ra xung quanh, còn tấm màn sáng của linh lực kia không hề có dấu hiệu nứt vỡ nào cả.
"Sao lại thế được chứ?”
Đôi mắt mỹ miều của Trình Vũ Hiên mở tròn to, vẻ mặt lộ rõ vẻ khó tin.
"Ngươi không đấu nổi ta đâu, mau quỳ xuống trước mặt †a mà xin đầu hàng đi, nói không chừng ta còn động lòng từ bi, nhẹ tay cho ngươi bớt đau đớn đấy!", tên áo đen lạnh lùng nói.
Ngay lập tức, hẳn ta chỉ một ngón tay ra, linh lực Thiên Ma vút trời tụ thành một tia sáng, mang theo làn sóng khủng khiếp xuyên thẳng qua con giao long màu xanh này.
Bùm.
Đòn tiến công tốn hơn nửa linh lực của Trình Vũ Hiên chỉ trong tích tắc đã tan thành mây khói.
Sự chênh lệch sức lực lớn lao này khiến trong lòng Trình Vũ Hiên có chút tuyệt vọng.
Ở vùng đất đầy gió và cát này, cả người nàng ta mảnh khảnh hệt như một cành hoa anh đào đã rụng hết lá, chỉ còn thoang thoảng chút hương thơm, có thể héo tàn và rụng đi bất cứ lúc nào.
Trải qua một màn tranh đấu, có thể thấy rõ thân hình mảnh mai xinh đẹp của Trình Vũ Hiên đã chỉ chít các vết thương lớn nhỏ, gương mặt sắc xảo cũng đã tái mét, khoé miệng còn nguyên vết máu tươi ứa ra.
Nàng ta thở hổn hển, tay cầm cây súng chiến màu xanh chống trên mặt đấy, vực người đứng dậy, nhưng dáng vẻ mệt mỏi của nàng ta cho thấy dường như đã không còn mấy sức lực nữa rồi!
Tên áo đen chau mày, không mấy vui vẻ nói: "Còn chiêu thức khác không? Lễ nào Linh Tiêu Tông các ngươi có tiếng đào tạo nhân tài bao năm nay, cũng chỉ được đến mức phẩm hạn của thứ bỏ đi như vậy sao?"
"Các ngươi xem thường người khác quá rồi đấy!", Trình Vũ Hiên nghiến răng nghiến lợi, khó khăn mãi mới đứng dậy được. rồi nhìn chằm chăm hẳn ta với ánh mắt quyết không cam chịu.
Nàng ta rút súng dài ra, từng bước chập choạng tiến lên, dường như định quyết sống còn thêm một phen nữa.
Nhưng lúc này, có một bàn tay rắn rỏi to lớn bỗng nhiên đặt trên vai nàng ta.
Trình Vũ Hiên khế run lên, lúc nàng ta ngoảnh lại nhìn thì thấy người Trần Mộc không biết đã đứng ngay sau lưng nàng ta tự lúc nào.
"Trần Mộc? Sao ngươi..., thấy Trần Mộc tới, Trình Vũ Hiên mở tròn hai mắt với vẻ không dám tin.
"Sư tỷ, thứ rác rưởi này không đáng để người ra tay, cứ để †a đến xử hän!", Trần Mộc khẽ cười, chủ động bước đến trước. mặt Trình Vũ Hiên.
Bóng dáng mảnh mai của Hạ Chỉ Lan ở phía sau cũng vội vàng bước tới đỡ lấy Trình Vũ Hiên, thấy nàng ta khắp người đầy thương tích như vậy, trong lòng Hạ Chỉ Lan thoáng cảm thấy hổ thẹn và lo lắng, an ủi nói: "Trình sư tỷ, người có ổn không?"
"Chỉ Lan?", Trình Vũ Hiên thấy Hạ Chỉ Lan xuất hiện, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Bây giờ, Trần Mộc đã bình phục trở lại, còn Hạ Chỉ Lan cũng không gặp nguy hiểm tính mạng, đây cũng là chuyện rất may mẫn rồi.
"Tên nhóc này, ngươi vẫn chưa chết sao?”
Thấy Trần Mộc xuất hiện, ánh mắt tên áo đen kia hiện rõ vẻ lạnh lùng, đắm đắm sát khí. Trần Mộc và Hạ Chỉ Lan đã xuất hiện ở đây thì chắc chắn nhị đệ của hắn ta đã chết rồi!
"Nếu như không diệt trừ đám cặn bã của Thiên Ma Cung các ngươi thì sao ta có thể chết trước được chứ!", Trần Mộc lạnh lùng đáp.
"Diệt trừ Thiên Ma Cung sao?", tên áo đen bật cười, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt: "Chỉ dựa vào mình ngươi sao? Ngươi cũng không biết đường tự đi nhìn lại bản thân mình xem ngươi có phẩm hạnh ra sao à?"
Trần Mộc nheo mắt lại, một luồng sát khí thoáng hiện trong đáy mắt.
Sau đó, hẳn khế lay người, rồi trong chớp mắt biến mất ngay tại chỗ.
Tên áo đen kia cũng nheo mắt lại, chưa kịp định thần lại thì đã có một bàn tay cứng cỏi to lớn bóp chặt lấy cổ hẳn ta.
Một cảm giác ngột ngạt và sợ hãi đến khó tả chiếm trọn lấy cả người hắn ta, hẳn ta ngước mắt lên thì thấy gương mặt lạnh như băng của Trần Mộc.
"Giờ thì sao? Ngươi thấy ta là người có phẩm hạnh như nào?", Trần Mộc nhéo mắt cười nói.
"Đừng... đừng mài" Đôi mắt của tên áo đen cuối cùng cũng lộ rõ vẻ sợ hãi trước cái chì là ngay cả những người đã gia nhập đạo ma như hắn cũng đều sợ chết cả!
Trần Mộc khẽ dùng sức ở lòng bàn tay, không cho hẳn ta bất cứ cơ hội van xin nào cả mà một phát bẻ gãy cổ hắn ta.
Trong chớp mắt, một cái xác cứng đờ rơi "phịch" một cái xuống đất.
Ở phía sau, Trình Vũ Hiên mở tròn đôi mắt mỹ miều, nàng †a đã bị sức mạnh chiến đấu của Trần Mộc khiến cho kinh sợ.
Nàng ta tốn bao công sức nhưng vẫn bị đối phương trấn áp, còn Trần Mộc ở trước mặt bây giờ chỉ cần một tay đã bóp. chết đối phương rồi, chàng thanh niên này đã mạnh lên như này từ bao giờ vậy?
Hạ Chỉ Lan bình tĩnh hơn, dẫu sao nàng ta cũng nhìn thấy sức mạnh chiến đấu của Trần Mộc sớm hơn Trình Vũ Hiên, dường như tất cả những võ giả dưới cấp cảnh giới Vạn Pháp. đều không thể nào uy hiếp được Trần Mộc của bây giờ.
"Đi thôi, đến chỗ Hàn Giang Tuyết!", Trần Mộc nói.
Tiếp đó, Trần Mộc cũng không nán lại chỗ đó thêm nữa mà lao thẳng về phía đang diễn ra cuộc tranh đấu mạnh nhất ở phía xa.
Thấy vậy, Trình Vũ Hiên và Hạ Chỉ Lan quay sang nhìn nhau một cái, đều thấy sự kinh ngạc ở ánh mắt của đối phương, hai nàng ta cũng không chần chừ thêm nữa mà ngay lập tức cất bước đi theo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.