Vì Em Là Duy Nhất! Nên Nhất Định Phải Là Em

Chương 90:




Ở ngoài kia bao nhiêu bao nhiêu nguy hiểm anh cũng chưa từng sợ, chỉ sợ bé con nhà anh vì anh mà gặp nguy hiểm.
Bên ngoài người ta nói anh giết người trên những nụ cười, vì nụ cười của anh tựa như cho người ta hi vọng, nhưng sau đó sẽ không nhân nhượng mà đáp đổ sự hi vọng đó.
Bao nhiêu người muốn anh chết? bao nhiêu người muốn làm hại anh? đếm không hết.
Cho dù ngoài kia anh có thế nào, đối thủ thương trường mắng anh không có lương tâm, không có đạo đức, những người ở trong bóng tối lại nói anh quá tàn nhẫn, cho dù không phải người ở hắc đạo nhưng thủ đoạn của anh còn tàn độc hơn bọn họ rất nhiều.
Nhưng khi ở bên cạnh bé con nhà anh, bao nhiêu sự dịu dàng, bao nhiêu sự cưng chiều, dung túng chỉ dành cho cô, bởi vì cô chính là ngoại lệ duy nhất của anh.
Cô muốn làm gì anh cũng dơ hai tay ủng hộ không một chút chần chừ, thậm chí còn giúp cô làm.
Chỉ là cô vẫn như vậy, không có ý định bỏ qua cho anh hơn nữa còn bắt anh ngủ ngoài sofa phòng khách, hôm nào có bà ngoại thì cô cho anh vào phòng nhưng vẫn là ngủ sofa ở phòng ngủ.
Vì chăm cô nên Hạ Bắc Sâm thức sớm thành quen, mỗi ngày đều nấu đồ ăn sáng, xong lại đến đồ ăn trưa, mỗi buổi ăn đều do anh tự nấu, hơn nữa phải là anh tận mắt chứng kiến cô ăn hết thì mới yên tâm, cô cũng thành thói quen buổi sáng cũng không nói gì nhiều chỉ ngồi vào bàn ăn mà ăn hết phần của mình.
Doãn Từ Ân nhìn bát thịt vịt hầm táo đỏ trước mặt mình liền đưa mắt nhìn anh đang cốc sữa mè đen đi đến đặt lên bàn “ Hạ Bắc Sâm! bát này có phải nhiều quá rồi không, hơn hết tôi không thích táo đỏ đem hầm cho lắm? ”
Anh ngồi xuống cạnh cô nhìn bát canh “ Không nhiều, em ăn hết đi cái nào không thích thì để sang đây, anh giúp em ăn ” nói xong chậm rãi đưa bát của mình về phía cô.
Múc từng quả táo đỏ bỏ sang bát của mình, lúc này cô mới từng chút từng chút mà ăn từng muỗng, cô không biết là khẩu vị của anh nhạt, hay tại cô mang thai nên miệng cô nhạt, mà những món anh nấu vô đều cảm thấy nó nhạt hơn bình thường.
“ Lúc trước tôi cũng chưa bao giờ thấy anh nấu ăn, vậy mà cũng biết nấu nhiều món thật ” Cô vừa ăn vừa cảm thán, lúc trước biết trước anh biết nấu ăn cô đã cho anh tự nấu ăn rồi.
Anh chỉ chậm rãi ăn phần táo đỏ mà cô đưa cho rồi trả lời “ Lúc trước không biết, về sau vì em mà học ” nếu anh không học thì làm sao có thể chăm cô? với lại anh chỉ biết nấu mấy món chăm phụ nữ mang thai, những món cơm nhà như cô hay làm ạn không biết nấu.
Nghe anh nói đột nhiên cô sững lại trái tim đập loạn lên, tránh né mà cúi mặt ăn tiếp không nói gì nữa, vậy mà vành tai của cô đã đỏ hết lên tựa vừa mới bị anh nhéo.
Ăn sáng xong Hạ Bắc Sâm lái xe đưa cô ra ngoài, tuyết cũng không còn dày đặt đã có thể lái xe ra ngoài đi dạo vui chơi rồi, Doãn Từ Ân cũng không bài xích mà đi cùng anh.
Hai người họ đến một trung tâm thương mại, anh ở phía sau đẩy xe, cô đi ở phía trước.
Ánh mắt anh dừng lại trên xào đồ đầy đủ màu sắc, đầy đủ kiểu áo của trẻ sơ sinh và trẻ em.
Công chúa của nhà bọn họ cũng không thể thiếu bất cứ cái gì được, anh tiện tay liền lấy rất nhiều quần áo trẻ sơ sinh hơn nữa còn có mấy cái váy công chúa bỏ vào xe, cô nhíu mài nhìn anh cái người này lần đầu đi mua đồ cho trẻ em không biết lựa nên lấy hết sao?
“ Bé con! em cảm thấy anh rất đẹp trai à? ” Hạ Bắc Sâm đưa mắt nhìn cô, thấy cô nhìn mình chằm chằm liền lên tiếng trêu chọc cô.
“ Anh mắc bệnh tự luyến à? ” Doãn Từ Ân khó chịu mắng anh một câu sau đó bỏ đi trước, cô cũng cảm thấy rất thích những bộ quần áo đầy màu sắc be bé xinh xinh.
Nhưng Hạ Bắc Sâm còn chưa kịp đuổi theo cô, đã có người phụ nữ khác ngăn lại, cô ta nhìn anh ngại ngùng, e thẹn khiến Hạ Bắc Sâm khoé môi giật giật không hiểu chuyện gì xảy ra.
“ Anh có thể cho tôi xin số điện thoại không? ” Cô ta đã nhìn thấy anh ngay từ khi cô ta bước vào, chưa từng gặp anh đẹp trai như vậy, nên cô ta tất nhiên không muốn bỏ qua.
Hạ Bắc Sâm vô cùng lịch sự mỉm cười trả lời cô ta bằng giọng lạnh nhạt “ Cô nhìn thấy người phụ nữ phía trước không? tôi cho số điện thoại của cô ấy cho cô nhé, vì vợ tôi không cho sài điện thoại muốn liên lạc chỉ có thể goi cho cô ấy thôi ” anh rất ghét loại phụ nữ này, phải nói là loại nào anh cũng ghét.
Chỉ thích một mình cô.
Cô ta nghe anh nói có vợ xong liền mất mặt mà thu tay bỏ chạy đu chỗ khác không xin số điện thoại nữa, nhưng Hạ Bắc Sâm lại vô cùng hài lòng với câu trả lời của mình.
Cô ta khi nãy mà mặt dày vẫn muốn lấy số điện thoại của cô, rồi gọi chắc chắn sẽ bị Doãn Từ Ân mắng một trận ra trò.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.