Vô Tận Đan Điền

Chương 2976: Thắng bại




- Đáng tiếc, ban đầu nếu như biết thế giới nạp vật có biện pháp như thế, cũng có thể lấy ra Hỏa Độc cho Bích Lạc tiên tử...
Nhiếp Vân lắc đầu một cái.
Thế giới nạp vật chứa nọc độc là hắn vừa nghĩ đến, không nghĩ tới lại hiệu quả không tưởng được, sớm biết bỏ vào thế giới nạp vật là ngăn cản được nọc độc xâm nhập, ban đầu liền hoàn toàn có thể lấy ra Hỏa Độc trong cơ thể Bích Lạc tiên tử!
- Đợi tìm được Lăng Nguyệt, lại đi tìm nàng!
Dù sao đối phương còn có một đoạn thời gian, cùng lắm thì đợi tìm được Đạm Đài Lăng Nguyệt lại trở về, cũng không gấp nhất thời.
Có Thiên Địa Huyền Hoàng khí đối kháng nọc độc, quá trình Kịch Độc đan điền đồng hóa đối phương cũng có thể từ từ tiến hành, xử lý xong hết thảy, Nhiếp Vân thở phào nhẹ nhõm, ý thức thối lui ra thế giới nạp vật.
Hắn bên này xử lý xong nguy cơ nọc độc, Nam Hoa lão tiên tỷ thí với hắn sẽ không may mắn như vậy.
Mới vừa nhận lấy Chủ Đan Điền chi khí, còn cảm thấy không có vấn đề, một đạo khí thể vô sắc vô vị mà thôi, một chút tính hủ thực cũng không có. Giải quyết vấn đề hẳn không lớn, nhưng vừa nuốt vào trong bụng, nhất thời cảm thấy không ổn.
Đạo khí thể này giống như nham thạch mãi mãi không thay đổi, vào trong cơ thể lập tức đông cứng huyết mạch toàn thân hắn, để cho hắn ngay cả một chút năng lượng cũng không cách nào điều động.
- Không tốt, đây là cái đồ chơi gì...
Con ngươi co rụt lại, vội vàng lấy thánh dược mình đặc biệt luyện chế để vào trong miệng.
Kẻo kẹt! Kẻo kẹt!
Dược vật vào cổ họng, thân thể thông thái, bất quá, khí tức để cho huyết mạch hắn đông cứng kia giống như không có bất kỳ phản ứng nào.
- Điều này sao có thể! Giải dược của ta là sử dụng mấy ngàn loại dược liệu, đề luyện mấy trăm năm mới thành, dù là chất độc lợi hại nhất thiên hạ cũng có thể ngăn cản, làm sao một chút hiệu quả cũng không có?
Từ sâu trong nội tâm Nam Hoa lão tiên sinh ra một tia khí lạnh.
Hắn đối với độc dược nghiên cứu cực sâu, cơ hồ sáp nhập vào sinh mạng, luyện chế giải độc đan cơ hồ dung hợp toàn bộ gia sản, dù trước cho đối phương ăn độc, không có giải dược, cũng tuyệt đối có thể ngăn cản một chút. Nhưng bây giờ độc của đối phương lại một chút cũng không hiểu, điều này sao có thể?
Ùng ùng!
Đang nóng nảy, liền nghe được trong tai nổ ầm, trong đầu giống như nổi lên phong bạo cự đại, Thiên Địa chung quanh như xảy ra vặn vẹo, một cổ lực lượng Thiên Đạo khó có thể chống lại từ trên trời giáng xuống, tiến hành uy áp với hắn.
Ở trước mặt Thiên Đạo, hắn giống như một con cá đặt ở trên thớt, vô luận giãy giụa như thế nào cũng không được.
- Đây rốt cuộc là độc dược gì? Làm sao sẽ xuất hiện Thiên Đạo áp bách...
Con ngươi của Nam Hoa lão tiên co rút nhanh, toàn thân không ngừng run rẩy.
Thiên Đạo áp bách, chỉ có lúc thành tựu Đại Đế, sáng chế ra Đại Đạo mới, mới sẽ xuất hiện, là Thiên Đạo trừng phạt người khiêu chiến, loại trừng phạt này, chỉ có thành tựu cường giả Đại Đế mới có thể chống lại, mặc dù thực lực của hắn không kém... Nhưng ở trước cổ lực lượng này, không có chút năng lực chống cự nào.
Dùng độc dược, lại đưa tới Thiên Đạo áp bách... Đây rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Đối phương cho hắn ăn đạo khí tức kia rốt cuộc là cái gì?
Phốc!
Miệng mũi phun ra máu tươi.
Hắn bất quá Hoàng cảnh viên mãn, cách Đại Đế còn có một hào rộng không thể vượt qua, loại uy áp đến từ Thiên Địa này, căn bản không có thể chịu được!
- Hừ, xem ngươi bất tử...
Đa Ba vương tử thấy Nhiếp Vân ăn độc dược của Nam Hoa lão tiên vào trong bụng, cười lạnh một tiếng, bất quá lời còn chưa nói hết, liền thấy Nam Hoa lão tiên ở cách đó không xa miệng mũi cuồng phun máu tươi.
- Vị đệ tử này của Lưu Hạ trưởng lão thực quá lỗ mãng...
- Đúng vậy, trực tiếp ăn độc dược như vậy, còn không có giải dược, chỉ có thể chờ chết...
- Nếu tham gia tranh tài thì phải chấp nhận, cái này cũng không có biện pháp!
Các trưởng lão khác thấy Nhiếp Vân nuốt kịch độc, đều lắc đầu, đang cảm thấy lần tranh tài này không có huyền niệm, thiếu niên không biết trời cao đất rộng kia nhất định sẽ tử vong, đột nhiên nghe được thanh âm hộc máu, vội vàng nhìn tới, vừa vặn thấy được gò má của Nam Hoa lão tiên trắng bệch.
- Đây là chuyện gì xảy ra?
Mọi người đều sửng sốt.
Dựa theo suy đoán của bọn họ, chắc là thiếu niên hộc máu trước, Nam Hoa lão tiên không có chuyện gì, sau tình thế lại đảo lộn?
Chẳng lẽ thiếu niên thương nặng hơn?
Trong lòng kỳ quái, đồng loạt nhìn qua Nhiếp Vân, chỉ thấy thiếu niên vừa vặn mở mắt.
Ánh mắt sáng ngời trong suốt, nào có vẻ bị thương trúng độc!
- Ngươi... Ngươi... Ngươi ăn độc của ta lại không sao...
Nam Hoa lão tiên đang hộc máu, nhìn thấy màn này, cố nén toàn thân đau nhức, nhìn về phía thiếu niên, trong mắt tràn đầy kinh hãi.
Độc dược của hắn hắn biết rõ, coi như là hắn, dùng vào cũng không nhất định có thể tìm được giải dược, cho dù có thể tìm được giải dược... nhưng lúc này thời gian mới bao lâu?
Mấy chục cái hô hấp?
Làm sao có thể? Tại sao có thể có người giải độc nhanh như vậy?
Hắn không thể tin được!
Càng làm cho hắn cảm thấy điên cuồng chính là, bây giờ hắn dùng hết toàn lực, cũng không cách nào áp chế độc khí trong người, nếu như không lấy được giải dược, có thể sẽ chết rất nhanh!
- Ta đã giải... Ta nói rồi, độc trong cơ thể ngươi, ta có giải dược, chỉ cần nhận thua, ta sẽ giúp ngươi giải hết, không nhận thua... vậy ngượng ngùng, chỉ có thể trơ mắt nhìn ngươi chết ở đây!
Giọng nói của Nhiếp Vân lạnh nhạt, mang một tia lạnh lùng
- Muốn ta hỏi ngươi giải dược, trở thành thị vệ của ngươi, cửa cũng không có!
Nam Hoa lão tiên cắn răng.
Hắn là người nào? Lão quái vật thành danh nhiều năm, ở Độc đạo chưa bao giờ có người vượt qua, vẫn luôn là sư phụ của người khác, bây giờ lại muốn hắn khuất phục một thiếu niên chừng hai mươi tuổi, dẫu có chết cũng không thừa nhận.
- Vậy thì ngượng ngùng!
Nhiếp Vân hai tay ôm ở trước ngực, lười biếng nhìn về phía đối phương.
Mặc dù hắn muốn nhận người trước mắt này làm thị vệ, nhưng đối phương không đồng ý, cũng sẽ không cưỡng cầu.
- Ngươi chờ, ta nhất định giải độc của ngươi!
Nam Hoa lão tiên rốt cuộc át chế không nổi, không ngừng phun ra huyết dịch, cổ tay lộn một cái, lấy ra một cây dược liệu lớn cỡ đầu người.
- Vạn năm linh chi? Xem ra tài sản của người này cũng không ít a!
Thấy đối phương lấy vật này ra, Nhiếp Vân cảm khái.
Đối phương lấy ra, là một cây linh chi vạn năm, chỉ giá cả một cây dược liệu này, sẽ để cho người chắt lưỡi, cho dù tài sản của hắn bây giờ cũng mua không nổi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.