Vô Tận Đan Điền

Chương 2985: Không trốn thoát, giấu không được




- Hắc hắc, không nghĩ tới thuận lợi như vậy!
Quần áo khô mát, Nhiếp Vân thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt sáng lên.
Từ dưới nước chạy mấy trăm dặm, tin tưởng đối phương khẳng định đoán không được đi!
- Ngụy trang một chút lại nói...
Mặc dù cho rằng đối phương không đuổi kịp, nhưng vẫn cẩn thận cho thỏa đáng, Ngụy Trang chi khí động một cái, Nhiếp Vân ngụy trang bộ dáng, cho dù không nhất định có thể lừa gạt được đối phương, nhưng ít nhất có thể để cho bọn họ không nhìn ra ngay!
Ngụy trang xong, Nhiếp Vân đang muốn đi về phía trước, trở về chỗ ở, đột nhiên nghe được không khí sau lưng kịch liệt bạo minh, một bóng dáng đột ngột xuất hiện ở trên đầu.
- Hắc hắc, ngụy trang rất tốt a? Ta cũng thiếu chút nữa bị ngươi lừa...
Bóng dáng trên đầu cười lạnh.
- Nam Hoa lão tiên? Sao hắn lại đuổi theo tới?
Vội vàng ngẩng đầu nhìn lại, con ngươi không khỏi co rụt lại.
Mới vừa rồi còn tưởng rằng đã trốn thoát đối phương đuổi bắt, nằm mơ cũng không nghĩ tới, người này có thể xuất hiện ở trước mặt!
Mình giấu rất kỹ a, làm sao có thể bị phát hiện? Hắn là làm sao phát hiện? Còn đuổi tới?
Mấy trăm dặm, đối phương nên rất khó cảm ứng được a...
- Trốn!
Trong lòng kỳ quái, nhưng hắn biết, rơi vào trong tay đối phương khẳng định thảm hại hơn so với rơi vào trong tay đội chấp pháp, lúc này cái gì cũng không nói, thân thể dung xuống mặt đất, biến mất.
Thiên phú Địa Hành Sư!
Nơi này không phải Hồng Hà Môn, mặc dù thiên phú Địa Hành Sư không thể trốn thoát, nhưng cũng có thể né tránh nhất thời.
- Bị ta bắt lại, nếu như để cho ngươi đi mất, Nam Hoa lão tiên ta cũng không nên sống nữa!
Cười lạnh một tiếng, bàn tay của Nam Hoa lão tiên trảo một cái, mặt đất dưới chân Nhiếp Vân lập tức trở nên cứng rắn giống như nham thạch.
- Lên!
Lăng không khẽ nhấc, mặt đất liền bị bàn tay của hắn vén lên, giống như nâng một tảng đá.
- Đáng ghét. Người này lại còn lợi hại hơn Hồng Nguyên trưởng lão...
Bị bó bọc ở trong đá, Nhiếp Vân cảm nhận được lực lượng cường đại của đối phương, sắc mặt trở nên hết sức khó coi.
Thực lực của người này, sợ rằng còn đáng sợ hơn Hồng Nguyên trưởng lão, căn bản không phải thực lực của hắn bây giờ có thể đối kháng.
Vèo!
Cắn răng một cái, thân thể vô căn cứ từ tại chỗ biến mất, ngay sau đó một lão giả đột ngột xuất hiện, cầm quải trượng màu xám tro nhẹ nhàng rung một cái, thẳng tắp bổ tới Nam Hoa lão tiên.
Lưu Hạ trưởng lão!
Hắn biết thực lực của bổn tôn bây giờ, vô luận như thế nào cũng không phải đối thủ của đối phương, trực tiếp lấy khôi lỗi ra ngoài.
Rào!
Quải trượng hóa thành một đạo ảo ảnh, thẳng đứng từ không trung bổ xuống, nham thạch vây khốn hắn ở dưới quải trượng rung một cái, bể thành bụi phấn.
Khôi lỗi này bất kể nói thế nào cũng có thực lực Hoàng cảnh đỉnh phong, toàn lực thi triển, cho dù thắng không nổi Nam Hoa lão tiên, nhưng ngăn cản mấy giây là hoàn toàn có thể.
- Không biết tự lượng sức mình!
Nam Hoa lão tiên cười lạnh, cũng không lấy binh khí, ngón tay điểm về phía trước.
Rào!
Quải trượng mang tới công kích to lớn liền ngừng lại, giống như lâm vào vũng bùn, không cách nào nhúc nhích.
- Hắc!
Thời điểm Nam Hoa lão tiên ngăn trở binh khí, tiếng hừ vang lên, thương ảnh lóe sáng, một đạo hàn mang đột ngột xuất hiện ở trước mặt cổ họng của hắn.
Viên Cửu xuất thủ!
Viên Cửu đã luyện hóa chuôi Thần binh đỉnh phong này, binh khí nơi tay, sức chiến đấu tăng nhiều, mặc dù cách Hoàng cảnh viên mãn còn một đoạn, nhưng ít nhất mạnh hơn Lưu Hạ trưởng lão rất nhiều.
- Chút tài mọn!
Nam Hoa lão tiên nhìn cũng không nhìn thương ảnh, tiện tay bổ một cái.
Một bức tường khí trong nháy mắt xuất hiện ở trước mặt, mặc dù thương ảnh sắc bén lợi hại, nhưng thủy chung không cách nào xuyên thấu.
Mặc dù Hoàng cảnh viên mãn cùng Hoàng cảnh đỉnh phong chỉ kém một cấp bậc, lại như Thiên Địa khác biệt, hai người hoàn toàn không phải cùng một khái niệm.
- Tí tách tí tách!
Thời điểm Nam Hoa lão tiên chiến đấu với Viên Cửu, Lưu Hạ trưởng lão, một đoàn hỏa diễm đột ngột xuất hiện, thẳng tắp chạy trốn về phía trước, thời gian nháy con mắt liền biến mất.
Biết chắc không phải đối thủ của đối phương, Nhiếp Vân chạy!
Không phải hắn không cố kỵ đám người Viên Cửu, bởi vì hắn biết mục tiêu của đối phương là mình, ở lại chỗ này cản trở, còn không bằng trực tiếp rời đi.
Minh Hỏa Cửu Biến đạt tới đệ ngũ biến, tốc độ vận chuyển thật nhanh, cả người Nhiếp Vân giống như một đoàn hỏa diễm nóng bỏng, đi đến đâu, đều là một mảnh nám đen.
Cường giả Hoàng cảnh viên mãn thực quá mạnh mẽ, căn bản không phải hắn bây giờ có thể chống lại, nắm chắt thời gian chạy trốn mới là vương đạo.
Một đường đi về phía trước, mười mấy hô hấp đã chạy ra mấy trăm dặm, phụ cận đã không có thành trấn, một dãy núi nguy nga xuất hiện ở trước mắt.
- Chạy trốn như vậy, khẳng định chạy không khỏi, trước giấu lại nói...
Trước mắt một mảnh bích lục, khắp nơi đều là nham thạch và dây leo, Nhiếp Vân biết tiếp tục chạy trốn, còn không bằng nghĩ biện pháp tìm địa phương ẩn giấu.
Thân thể động một cái, chui xuống dưới đất, khí tức cả người giống như dung hợp vào đất đai, tuy hai mà một.
- Hừ!
Vừa mới giấu kỹ, một tiếng hừ lạnh vang lên ở trên trời, thân ảnh mới vừa rồi bị Viên Cửu, khôi lỗi ngăn trở xuất hiện lần nữa.
Mặc dù hai Hoàng cảnh đỉnh phong có thể ngăn trở đối phương, nhưng thời gian sẽ không quá dài.
- Giấu? Hắc hắc, là biện pháp tốt, bất quá ngươi cho rằng loại ngụy trang đơn giản này, có thể trốn qua ánh mắt của Hoàng cảnh viên mãn sao, quá ngây thơ rồi...
Cười lạnh một tiếng, bàn tay của Nam Hoa lão tiên lăng không bắt xuống.
Ầm!
Đất đai nổ ầm, Nhiếp Vân giấu dưới đất chỉ cảm thấy toàn thân căng thẳng, bị một cổ lực lượng kéo lên.
- Ngươi... Làm sao có thể phát hiện?
Sắc mặt của Nhiếp Vân trầm xuống.
Không nghĩ tới ẩn núp tốt như vậy, còn bị đối phương phát hiện, chẳng lẽ cường giả Hoàng cảnh viên mãn thật đáng sợ như vậy, trốn không thoát, cũng giấu không được?
Hoàng cảnh viên mãn, hắn chỉ tiếp xúc hai cái, Hồng Nguyên trưởng lão và Nam Hoa lão tiên này, vô luận cái nào, cũng để cho hắn sinh ra cảm giác vô lực nồng nặc.
Trước ở Hồng Hà Môn, Hồng Nguyên trưởng lão xuất thủ, hắn hao hết tất cả lực lượng, tất cả chiêu số, cũng không cách nào trốn thoát, bị giam cầm ở trong không gian, cuối cùng chỉ có thể dùng xảo thật lừa gạt đối phương.
Kế sách như vậy, dùng ở Hồng Hà Môn, đối phương sẽ có kiên kỵ, dùng ở trên người Nam Hoa lão tiên lại không được.
Người này là tay sai trung thực của Đa Ba vương tử, một khi nói ra bản thân là Hoàng tử, đối phương nhất định sẽ không chút do dự xuất thủ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.