Vô Tận Đan Điền

Chương 3005: Chức Cẩm Khấu (1)




Dưới tình huống bị đầu độc, là quyết không thể nói láo, học từ lão gia tử, điều này sao có thể?
Khi nào Đạm Đài Lăng Nguyệt có quan hệ tới thủ lãnh thổ phỉ?
- Nếu như ta nhìn không sai, ngươi hẳn là một phi thăng giả? Sao lại tới Hồng Vân Sơn, lão gia tử kia có nói cho ngươi biết, chiêu này hắn học từu đâu không?
Trong lòng nghi ngờ, Nhiếp Vân hỏi tiếp.
Có phải phi thăng giả hay không, cần bảo khí đặc biệt mới có thể kiểm nghiệm, mắt thường là không cách nào nhìn ra được.
Dĩ nhiên, phi thăng giả thọ nguyên lâu dài, đối với vũ kỹ hiểu cũng hết sức thấu triệt, kinh nghiệm chiến đấu phong phú, từ điểm đó cũng có thể nhìn ra một ít.
Người con gái trước mắt này, kinh nghiệm chiến đấu không tính đặc biệt tốt, lại cũng không kém, hơn nữa đám người Phiêu Lưu Tử ngôn ngữ dẫn dắt, Nhiếp Vân cảm thấy người này giống như là một phi thăng giả.
- Hồi bẩm đại nhân, ta đích xác là một phi thăng giả, hơn nữa tới Hồng Vân Sơn thời gian cũng không lâu... Về phần lão gia tử học kiếm chiêu của ai, thì ta không biết!
Diêm Nhã Hân nói.
- Ngươi là phi thăng giả, vậy vì sao lão gia tử lại truyền thụ ngươi kiếm chiêu lợi hại như vậy?
Nghe nàng không biết, Nhiếp Vân hơi lộ ra vẻ thất vọng, ngược lại có chút kỳ quái.
Loại sào huyệt sơn tặc như Hồng Vân Sơn, nên hết sức hoài nghi người ngoại lai mới phải, lão gia tử kia biết kiếm pháp lợi hại như vậy, không truyền thụ cho Phiêu Lưu Tử, ngược lại lặng lẽ truyền thuyết cho nàng, thậm chí người trước còn không biết, cái này rất khó hiểu a.
- Trên người chúng ta đều có cấm chế của lão gia tử... Không cách nào phản kháng, hơn nữa nghe nói chiêu này là một vị phi thăng giả sáng tạo, nếu phi thăng giả tu luyện sẽ rất nhanh!
Diêm Nhã Hân không giấu giếm chút nào.
- Thì ra là như vậy!
Nhiếp Vân giờ mới hiểu được.
Xem ra vị Diêm Nhã Hân này không biết làm sao bị lão gia tử bắt được, hạ cấm chế.
Loại cấm chế này đi vào trong cơ thể, sẽ để cho đối phương hoàn toàn nghe lời, lão gia tử cũng là dựa vào điểm ấy mới yên lòng, cam tâm tình nguyện truyền thụ nàng chiêu số mạnh nhất.
Về phần nói phi thăng giả tu luyện Liên Nguyệt Kiếm có thể mau một chút, ngược lại cũng có khả năng.
Liên Nguyệt Kiếm kiếm ý huyền ảo, phải lý giải Thiên Đạo, Nhân đạo sâu đậm mới có thể hoàn toàn thi triển ra, cho dù Tu La vương luyện cũng chỉ có kỳ hình, không được kỳ ý, người Thần giới tuổi thọ ngắn là rất khó học được.
- Cấm chế của các ngươi ta đã giúp hóa giải, sau có muốn đi theo lão gia tử kia hay không, là tùy các ngươi!
Lại hỏi mấy câu, phát hiện đối phương xác thực không biết, Nhiếp Vân không hỏi nữa, ngón tay điểm tới, rất nhanh thì hóa giải cấm chế trong cơ thể đối phương.
Loại thủ đoạn cấm chế này cũng không phức tạp, nhưng người khác muốn hóa giải, không có thực lực Hoàng cảnh trung kỳ là rất khó hoàn thành, nhưng Nhiếp Vân mượn không gian chi lực của thế giới nạp vật, có thể rõ ràng thấy nguyên lý của cấm chế, hóa giải liền tương đối đơn giản.
Hóa giải cấm chế cho các nàng, cũng không phải tâm đồng tình lan tràn, tự tìm phiền toái, mà đều là phi thăng giả, không muốn thấy các nàng bị người nô dịch.
Bất quá, về phần sau khi giải trừ cấm chế, nàng tiếp tục ở lại chỗ này hay rời đi, mình liền bất kể.
- Một lát nữa các ngươi tỉnh lại, bất quá sẽ quên mất mới vừa rồi phát sinh hết thảy!
Xử lý xong những chuyện này, thanh âm của Nhiếp Vân giống như bài hát ru con, đám người Diêm Nhã Hân lắc lư mấy cái, đồng thời té ngã trên đất.
Đây cũng không phải là thiên phú Đầu Độc, mà là một loại thủ đoạn thôi miên, lâm vào ngủ mê, một lát nữa tỉnh lại sẽ quên mất tất cả chuyện vừa rồi, không nhớ được chút nào nữa.
Vèo!
Nhiếp Vân từ tại chỗ biến mất.
Từ trong miệng Diêm Nhã Hân không chiếm được tin tức hữu dụng, xem ra chỉ có thể đi tìm lão gia tử kia.
Mới vừa rồi lão gia tử xuất hiện, hắn đã cảm nhận được khí tức trên người đối phương, lúc này lợi dụng thiên phú Truy Tung sư, có thể tùy tiện xác định vị trí.
Thân thể linh động, giống như một đạo thanh phong, Nhiếp Vân đi vòng qua từng đạo cấm chế, bay vút về phía trước.
Lão gia tử này ở giữa nhất trong toàn bộ sơn mạch, trước sau trái phải đều có trận pháp bao phủ, cực kỳ an toàn.
Hô!
Đang quan sát tình huống trận pháp chung quanh, muốn không đụng chạm tiến vào trong đó, liền nghe tiếng gió vang lên, ngay sau đó một bóng đen đi tới trong sân.
- Chẳng lẽ trừ ta còn có người ngoại lai?
Thấy bóng người này tốc độ cực nhanh, mang ra từng đạo ảo ảnh, Nhiếp Vân nhíu mày.
Rất hiển nhiên thực lực của người này còn cao hơn lão gia tử, sợ rằng đã đạt tới Hoàng cảnh trung kỳ.
Thực lực như vậy, tuyệt không thể nào là người của Hồng Vân Sơn, nếu không lão gia tử cũng không khống chế được.
Tựa hồ bóng đen rất rõ ràng trận pháp chung quanh đây, chỉ nháy mắt thời gian, liền tiến vào trong đó, biến mất ở trong đêm tối.
Có người dẫn đường, Nhiếp Vân hành động liền dễ dàng hơn rất nhiều, theo sát sau lưng đối phương, khống chế tốc độ, chỉ chốc lát liền đi tới bên ngoài một tiểu viện.
Khí tức của lão gia tử kia biến mất ở chỗ này, xem ra nên ở nơi đây.
Lấy chỉ làm kiếm, lặng lẽ đâm về phía vách tường.
Bóng người trước kia đã đi vào, chứng minh cũng có mưu đồ, ngược lại thời gian không gấp, xem đối phương muốn làm gì lại nói.
Lực lượng Vương cảnh viên mãn quán thông hai ngón tay, vách tường cứng rắn bằng gỗ giống như nước chảy, ung dung đào ra hai lổ thủng, không có phát ra một chút thanh âm.
Xuyên thấu qua lỗ thủng, Nhiếp Vân nhìn vào trong.
Chỉ thấy bóng đen mới vừa rồi tới kia, lập lại động tác của mình khi ở tiểu viện của Diêm Nhã Hân, trước phong cấm tiểu viện, sau đó cố ý lộ ra sơ hở, phát ra khí tức.
Hô!
Lão gia tử cảm thấy bên ngoài có người, từ căn phòng vọt ra, trong mắt tràn đầy cảnh giác.
- Chu Hồng, ta biết vật ở chỗ của ngươi, ngoan ngoãn giao ra đây, ta có thể không động thủ!
Thấy hắn đi ra, bóng đen cũng không ẩn núp, hai tay ôm ở trước ngực, nhàn nhạt nói.
Thanh âm có chút khàn khàn, giống như tiếng kêu của cú mèo trong đêm, cho người ta một loại cảm giác không rét mà run.
Không cần đoán, cũng biết đối phương là cố ý thay đổi, cũng không phải chân thật.
- Ngươi là ai? Ngươi nói vật gì đó ta không biết, chắc hẳn ngươi tìm lộn chỗ rồi!
Lão gia tử Chu Hồng nhìn thấu tu vi của đối phương, trong lòng cảnh giác, lại không sợ, làm ra tư thế phòng ngự, hừ nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.