Vô Tận Đan Điền

Chương 3025: Y Đạo Thủ Hoàn (Thượng)




- Nếu độ phù hợp đạt tới chín mươi chín phần trăm, bây giờ ngươi liền luyện hóa bộ kinh thư này đi! Chỉ cần luyện hóa, sẽ lập tức biến thành đệ tử Thần Nông, có Y thuật để cho người trong thiên hạ hâm mộ!
- Biến thành đệ tử Thần Nông?
Ánh mắt của Nhiếp Vân sáng lên.
Quả nhiên đoán không sai, Thần Nông Bách Thảo Kinh này cùng đệ tử Thần Nông kia, có liên quan cực lớn!
Đè nén mừng rỡ trong lòng, Nhiếp Vân nhìn về phía quyển sách trên tay.
Nhìn không lớn, lại mang một loại khí tức làm cho lòng người trầm ổn tự nhiên, tựa hồ chỉ cần xem một chút, là có thể toàn thân thông thái, bách bệnh không sinh.
Cắn đầu ngón tay, nhỏ huyết dịch lên.
Tí tách tí tách!
Sách tham lam hấp thu huyết dịch, thời gian nháy con mắt, Nhiếp Vân cảm thấy cùng Thần Nông Bách Thảo Kinh có loại cảm giác huyết mạch tương liên.
- Thần Nông Bách Thảo Kinh, là tâm huyết cả đời của Viêm Hoàng Đại Đế, cũng là cơ sở để hắn trở thành Đại Đế, bây giờ ngươi chỉ là Vương cảnh viên mãn, hoàn toàn hiểu nội dung trong sách khẳng định là không thể nào, bất quá chỉ cần dốc lòng nghiên cứu, mấy trăm năm sau, nhất định có thể trở thành một vị Y thánh danh chấn Thần giới!
Thấy hắn luyện hóa, Thạch Quy nói.
Không cần nó nói, Nhiếp Vân cũng cảm nhận được, quyển sách này không dầy, nhưng trong đó ghi chép kiến thức phong phú, đại biểu cho một Đại Đạo.
Dựa theo trí nhớ của hắn bây giờ, nếu như muốn nhìn hết toàn bộ nội dung, thông hiểu đạo lí, không có trăm năm, đúng là không thể nào hoàn thành!
- Ta đã luyện hóa Thần Nông Bách Thảo Kinh, ngươi cũng nên nói cho ta biết lai lịch của Viêm Hoàng điện a!
Nhiếp Vân nhìn về phía Thạch Quy.
- Nói cho ngươi biết lai lịch của Viêm Hoàng điện cũng không có gì, bất quá, ngươi trước hết nắm giữ một thành của Thần Nông Bách Thảo Kinh, nếu như ngay cả một thành cũng không có nắm giữ, thì không tính là truyền nhân chân chính của Thần Nông, nói cho ngươi biết lai lịch là không thể nào.
Thạch Quy nói:
- Đừng có gấp, hai người trước luyện hóa Bách Thảo Kinh, đều ở chỗ này tu luyện mấy chục năm, mới tính toán bước kế tiếp! Ngươi vẫn là an tâm học tập kiến thức đi, học nhiều, tự nhiên sẽ thông hiểu đạo lí, chờ ngươi nắm giữ một thành, ta tự nhiên sẽ nói cho ngươi biết, cũng sẽ để cho ngươi đi ra ngoài, tuyên dương uy danh của Thần Nông Đại Đế!
- Nắm giữ một thành? Vậy ta thử một chút!
Nghe được nhất định phải nắm giữ nội dung trong Bách Thảo Kinh, mới có thể tiến hành bước kế tiếp, tinh thần của Nhiếp Vân động một cái, thu quyển sách vào trong cơ thể, linh hồn lực chậm chạp thấm vào.
Mấy chục năm... Đối với người tu luyện mà nói không dài, nhưng đối với Nhiếp Vân mà nói, lại không chờ được lâu như vậy.
Từ khi tiến vào Hoàn Vũ Thần giới đến bây giờ, ngay cả nửa năm cũng không tới, liền từ Vương cảnh sơ kỳ đạt tới viên mãn, mấy chục năm, hắn thấy trinh nữ cũng thành gái già!
- Thiên phú Mộc Sinh sư, dung hợp Thần Nông Bách Thảo Kinh!
Trong lòng động một cái, Mộc Sinh đan điền của Nhiếp Vân xoay tròn.
Sở dĩ cảm thấy không chờ được thời gian dài như vậy, là bởi vì hắn có thiên phú đặc thù!
Mộc Sinh đan điền chuyển một cái, nhất thời Thần Nông Bách Thảo Kinh chậm rãi nhích tới gần, một lát sau bị nuốt vào trong đó.
Ầm!
Mộc Sinh đan điền dung hợp Thần Nông Bách Thảo Kinh, nhẹ nhàng rung một cái, đi tới trước thiên phú Thiên Đạo, thậm chí còn xếp hạng trước Thôn Phệ đan điền, chỉ dưới chủ đan điền cùng nạp vật đan điền, ở vị trí thứ ba!
Tí tách tí tách tí tách!
Đan điền lên cấp, Nhiếp Vân lập tức cảm thấy vô số kiến thức Y Đạo tràn vào não hải, trước xem không hiểu, cảm thấy nhất định phải hao phí trăm năm mới có thể thông hiểu đạo lí, thời gian nháy con mắt liền tồn tại ở trong não hải, giống như đã nghiên cứu không biết bao nhiêu năm.
- Thành công!
Củng cố kiến thức một chút, Nhiếp Vân phun ra một hơi.
Thiên phú Đan điền xác thực không để cho hắn thất vọng.
- Ta đã thông hiểu đạo lí kiến thức trong Thần Nông Bách Thảo Kinh!
Làm xong những thứ này, Nhiếp Vân cười một tiếng, lần nữa nhìn về phía Thạch Quy.
- Thông hiểu đạo lí? Ý của ngươi là... Đã lĩnh ngộ một thành y thuật trong đó?
Thạch Quy không thể tin được.
Thần Nông Bách Thảo Kinh phong phú, trong đó là một Đại Đạo hoàn chỉnh, cho dù thiếu niên trước mắt này là Tiên Thiên y thể, là thiên tài Y Đạo, nhưng không có mười mấy năm khổ tâm học nghệ, là rất khó có thành tựu, làm sao có thể chỉ đứng tại chỗ một hồi, liền lĩnh ngộ một thành y thuật?
- Không phải một thành... Là lĩnh ngộ toàn bộ!
Nhiếp Vân cười nói.
- Không phải một thành, ta liền nói làm sao có thể nhanh như vậy...
Thạch Quy nghe được “không phải một thành” liền cảm thán một câu, đang muốn nói tiếp, lúc này mới phản ứng được, con ngươi trợn tròn:
- Ngươi... Ngươi nói gì?
Thanh âm cũng có chút run rẩy.
Không run rẩy không được a, mười thành? Thật hay giả? Chẳng lẽ là ta nghe lầm?
- Ngươi không có nghe lầm, bộ Thần Nông Bách Thảo Kinh này, ta đã nhìn hết toàn bộ, cũng lĩnh ngộ hoàn toàn, thông hiểu đạo lí!
Nhiếp Vân cười một tiếng.
Cũng khó trách người trước mắt này giật mình, mình lợi dụng Mộc Sinh đan điền, thật là ăn gian siêu hạng.
- Cái này... Đây là Y Đạo Thủ Hoàn của Đại Đế lưu lại, có thể khảo sát cảm ngộ của ngươi đối với Thần Nông Bách Thảo Kinh, nếu quả thật biết mười thành, sẽ phát ra thất thải quang mang...
Thạch Quy trấn định tinh thần, một cái thủ hoàn xuất hiện ở trước mặt.
Khó trách nó không tin, Thần Nông Bách Thảo Kinh nhiều tri thức như vậy, đổi thành bất kỳ người nào cũng không thể tin được, chừng mười cái hô hấp, là có thể học xong toàn bộ, còn tự xưng thông hiểu đạo lí.
- Tốt!
Nhiếp Vân cũng không phản bác, vừa vặn cũng muốn thử một chút, lúc này nhận lấy thủ hoàn, nắm chặt, nhất thời thân ảnh nhoáng một cái, tinh thần giống như tiến vào một thế giới khác.
Xuất hiện ở trước mắt là một phòng bệnh to lớn, một đám người đứng xếp hàng ở trước mặt, mỗi một cái khí sắc suy yếu, thân mắc tật bệnh bất đồng, cực kỳ thống khổ.
- Nguyên lai cái này là Y Đạo Thủ Hoàn, là lợi dụng ảo cảnh hành nghề chữa bệnh, sau đó tiến hành phán định!
Nhiếp Vân biết rõ.
Mới vừa rồi còn đang kỳ quái Y Đạo Thủ Hoàn khảo sát cảm ngộ đối với Thần Nông Bách Thảo Kinh như thế nào, nguyên lai là như vậy.
Học Y thuật có tinh hay không, không phải học bao nhiêu, cũng không phải trí nhớ mạnh, lời nói hay... Chủ yếu nhất là có thể trị bệnh cứu người.
Nghĩ thông suốt điểm này, Nhiếp Vân tâm như chỉ thủy, ngồi ở trên ghế, bàn tay nhẹ nhàng rơi vào thủ mạch của người mắc bệnh thứ nhất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.