Vô Tận Đan Điền

Chương 3026: Y Đạo Thủ Hoàn (Hạ)




- Dồn khí, máu di động, có phải sau lưng ngươi có một u nhọt hay không, mỗi ngày buổi tối không ngủ ngon giác, hay thấy ác mộng? Lấy một cây Tam Hồn Thảo cùng hai lượng Kim Tiền Hoa, trộn vào trong cơm, mỗi ba ngày ăn một bữa, trong vòng mười ngày sẽ khỏi hẳn!
- Ngươi bị thương chắc là mười năm trước bị người dùng vật băng hàn đánh, loại khí băng hàn này tiến vào khí quản, một mực không cách nào khu trừ, muốn nhanh chóng chữa khỏi, cần ngồi ở trong thùng gỗ nóng ba ngày, phối hợp dùng Viêm Dương Thảo, kiên trì mười hô hấp, đến lúc đó sẽ phun ra ba ngụm máu đen... Chỉ cần phun ra, bệnh sẽ khang phục!
- Vết sẹo này của ngươi không khó trừ, mặc dù là do huyết dịch của một loại Thần thú gây ra, nhưng chỉ cần tìm được Cửu Âm Thảo, dán ở phía trên, cách mỗi một ngày đổi một lần, năm ngày sau vết sẹo sẽ rớt xuống, lần nữa sinh ra thịt mới...
Nhiếp Vân ngồi ngay ngắn ở trong phòng, nhìn người bệnh không ngừng đi tới ở trước mắt, không tốn hao quá nhiều thời gian là có thể tìm ra bệnh căn, cho ra phương án giải quyết tốt nhất.
Một khi làm ra chẩn đoán chính xác, người mắc bệnh này sẽ trong nháy mắt biến mất, rất nhanh, một hàng dài người mắc bệnh biến mất không sai biệt lắm, chỉ còn lại mười người
- Ân?
Sau khi bắt mạch của một người, Nhiếp Vân cau mày.
- Khảo nghiệm chân chính tới...
Một lát sau, hắn liền cười nhạt.
Trước tất cả người mắc bệnh mặc dù mỗi bệnh nhân bất đồng, tình huống bị bệnh cũng thiên kỳ bách quái, để cho người ta khó có thể phân biệt, nhưng trên thực tế chỉ cần cẩn thận quan sát liền có thể tìm được căn nguyên ở trong Thần Nông Bách Thảo Kinh.
Nói cách khác, người mắc bệnh lúc trước, là khảo hạch tình huống nắm Thần Nông Bách Thảo Kinh trong tay, mà mười người trước mắt này, là khảo nghiệm y thuật chân chính.
Cái này giống như đọc thơ và làm thơ vậy.
Người trước chỉ là y họa hồ lô, cho ngươi nửa câu trước, sẽ viết xuống nửa câu sau, hoặc cho nửa câu sau viết nửa câu trước, mà mười người này, là cho người một đề mục, viết ra một bài thơ từ thuộc về mình.
Rất rõ ràng, độ khó tăng lên không chỉ gấp đôi.
Từ cổ chí kim, biết đọc thơ thiên thiên vạn vạn, nhưng có thể lưu một bài thơ, lại không có quá nhiều người, một phần vạn cũng chưa tới.
Đây chính là chênh lệch.
Ngươi đọc thuộc làu Thần Nông Bách Thảo Kinh, có thể giải quyết tất cả án lệ phía trên, không thể nói là thầy thuốc tốt, nhưng có thể tra được bệnh chưa từng thấy qua, cấp cho phương án trị liệu thích hợp nhất, đây mới thực sự là thông hiểu đạo lí, học đi đôi với hành.
- Mộc Sinh khí du tẩu!
Biết nội dung khảo nghiệm, Nhiếp Vân cũng không khẩn trương, mà búng ngón tay một cái, một đạo Mộc Sinh khí chui vào trong cơ thể đối phương.
Bây giờ Mộc Sinh đan điền đã vượt qua Thiên Đạo, tạo thành một Đại Đạo hoàn toàn mới, Mộc Sinh khí vừa tiến vào, lập tức nhìn rõ ràng nghi nan tạp chứng ở trong cơ thể hắn.
Thần Nông Bách Thảo Kinh dung nhập vào Mộc Sinh đan điền, cũng không phải nhớ nội dung sách đơn giản, mà là hoàn toàn học, tạo thành thứ thuộc về mình.
- Nếu ta đoán không sai, ngươi chắc là tu luyện một loại ma công tổn người hại mình gây ra, tim, phổi, tỳ,… tất cả đều bị tổn thương, thậm chí linh hồn cũng có chút hư hại, bây giờ dừng lại không luyện, có thể giữ được mạng nhỏ. Muốn hoàn toàn hoàn tốt, cần lần nữa trui luyện thân thể, tìm chín chín tám mươi mốt vị thuốc, luyện chế Vinh Thân đan. Lúc Đan dược tạo thành, không dùng, mà treo ở chỗ ở, mỗi ngày ngửi hai giờ, kiên trì như vậy nửa năm là có thể khỏi hẳn!
Làm rõ ràng đối phương bị gì bệnh, Nhiếp Vân do dự một chút, mở đan phương.
- Thiện!
Đan phương mới vừa viết xong, một thanh âm vang lên, bệnh nhân biến mất.
Xem ra phương thuốc của hắn không có bất kỳ sai lầm, vừa vặn có thể giải quyết bệnh của người trước mắt.
Có người thứ nhất, Nhiếp Vân tiếp tục nhìn xuống dưới.
Người thứ hai, thứ ba, thứ tư...
Rất nhanh đến người cuối cùng.
Đây là một phụ nhân, từ mạch tượng, khí sắc cùng với lời nói cử chỉ, thân thể khang kiện, không có bất cứ vấn đề gì, thậm chí Mộc Sinh khí xoay tròn ở trong cơ thể đối phương một vòng, cũng không có tìm ra bất kỳ chỗ không ổn.
Nhiếp Vân cũng hoài nghi có phải cố ý chơi mình hay không.
Nhưng có thể đi tới nơi này, nhất định là có bệnh, nếu không cũng không gọi khảo hạch.
- Ngươi cảm giác khó chịu ở chỗ nào?
Không nhìn ra, Nhiếp Vân không thể làm gì khác hơn là hỏi.
- Ta cảm giác thân thể càng ngày càng kém, tu luyện không có tinh thần, trước là Vương cảnh đỉnh phong, ngày đêm tu luyện, không những không có chút tinh tiến nào, ngược lại lui bước đến Vương cảnh trung kỳ...
Phụ nhân nói.
- Tu vi lui bước?
Nhiếp Vân cau mày.
Bình thường chỉ cần tu luyện, tinh tiến rất khó, nhưng giữ không lùi bước lại rất đơn giản, người trước mắt này thân thể không có chút tật xấu nào, nhìn không ra bất cứ vấn đề gì, nhưng tu vi không ngừng lui về phía sau, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Chớp mắt trong đầu lóe ra mấy trăm loại bệnh chứng để tu vi lui về phía sau, nhưng không giống trường hợp này chút nào.
Dựa theo tình huống bình thường, người trước mắt này sẽ không có bệnh mới phải...
- Ta nhìn một chút nữa!
Trong lòng không nghĩ ra, Nhiếp Vân lần nữa khống chế Mộc Sinh khí tiến vào trong cơ thể đối phương, quay một vòng, vẫn không có phát hiện cái gì.
- Kỳ quái... Điều này sao có thể?
Càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quái, ước chừng nghiên cứu một khắc đồng hồ, phát hiện xác thực không nghĩ ra nguyên cớ, đang định buông tha, đột nhiên Linh Hồn đan điền trong Khí Hải nhẹ nhàng động một cái.
Một đạo linh hồn khí xuất hiện ở đầu ngón tay, dọc theo cánh tay của đối phương chui vào.
- Thì ra là như vậy...
Linh hồn khí tiến vào, hắn lập tức biết rõ.
Thân thể phụ nhân này xác thực không việc gì, linh hồn cũng không thành vấn đề, sở dĩ tu luyện không tiến ngược lại thụt lùi, là bởi vì trong lòng nàng mang ưu sầu, không cách nào tĩnh tâm.
Tình huống như vậy, dùng Mộc Sinh khí không nhìn ra, nhưng thiên phú Linh Hồn sư vô cùng cường đại, chỉ cần xuất hiện một chút xíu linh hồn ba động, liền có thể nhìn rõ ràng.
- Xin hỏi, có phải ngươi có chuyện gì phiền lòng hoặc ưu sầu hay không?
Nhìn ra nguyên nhân, Nhiếp Vân hỏi.
- Vâng... Hai tháng trước, ta cùng người khác chiến đấu, con ta... bị cừu nhân giết chết!
Nước mắt của phụ nhân chảy xuống nói.
- Đây chính là chỗ mấu chốt!
Nhiếp Vân biết rõ.
Con bị giết, tương tư thành bệnh, thống khổ ưu sầu, tự nhiên không cách nào tĩnh tâm, tu luyện suy giảm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.