Vô Tận Đan Điền

Chương 3207: Mở quan tài




- Văn Thiểu thỉnh nén bi thương, Văn tiểu thư bị bệnh hiểm nghèo, châm thạch không có hiệu quả mà chết... Hạo gia chúng ta cũng tận lực!
- Không thể bởi vì chuyện này mà sinh ra ân oán hai nhà.
Trong đám người đưa ma có trung niên nhân đi tới.
- Nói bậy! Muội muội ta từ nhà rời đi rất tốt, từ nhỏ đến lớn thân thể rất khỏe mạnh, chưa bao giờ bị bệnh, làm sao có thể bị bệnh hiểm nghèo? Lúc này mới qua ba tháng đã biến thành như vậy, là các ngươi hại chết.
Thanh niên nổi giận, cổ tay chấn động, một cây trường thương xuất hiện trong lòng bàn tay, khí tức toàn thân bạo phát, người chung quanh nhịn không được liên tiếp lui về phía sau, đó là cường giả Hoàng cảnh đỉnh phong!
- Sao Văn thiếu lại nói như thế, Văn tiểu thư là thiếu phu nhân gia tộc chúng ta, tại sao chúng ta lại hại nàng?
Trung niên nhân âm trầm lên tiếng.
- Có hại hay không trong lòng các ngươi rõ ràng, hôm nay ta muốn đòi công đạo cho muội muội.
Bàn tay thiếu niên Văn thiếu chấn động, trường thương bay phất phới, mặt đất xuất hiện vết rách.
- Thật muốn động thủ, Hạo Nhiên ta phụng bồi.
Trong đội ngũ đưa ma vừa cùng có một thanh niên không kém gì hắn đi ra, hắn đi tới toàn thân khí thế như rồng, hắn cũng là cường giả Hoàng cảnh đỉnh phong.
- Đủ rồi!
Hai người nhìn nhau hết sức căng thẳng, tùy thời sẽ chiến đấu, lúc này có tiếng quát vang lên, người nối chuyện là một trung niên nhân.
- Phụ thân... Tiểu muội tuyệt đối là bị bọn chúng hại chết...
Nghe được hắn nói chuyện, Văn thiếu không dám làm càn, trên mặt hắn mang theo lo lắng lên tiếng.
Trung niên nhân là phụ thân Văn thiếu, gia chủ Văn gia hiện tại, Văn Đào.
- Câm miệng!
Văn Đào quát lớn một câu, lúc này tiến lên nhìn đội ngũ đưa ma, trong mắt mang theo thần thái phức tạo, ngẩng đầu nhìn trung niên nhân của đội ngũ đưa ma:
- Hạo Long gia chủ, nữ nhi của ta chết không minh bạch... Ta muốn mở quan tài nhìn xem.
Hạo gia tộc trưởng Hạo Long lại tự mình tới.
- Mở quan tài?
Hạo Long tộc trưởng lắc đầu:
- Văn tiểu thư bị bệnh hiểm nghèo mà chết, tử trạng đáng sợ, ta thấy nên đưa vào Văn gia lại mở ra, bằng không người ngoài nhìn thấy sẽ mất hết uy nghiêm.
- Uy nghiêm? Một người chết có uy nghiêm gì? Ngươi không dám mở quan tài ở nơi đây là có chuyện không muốn người ta biết sao?
Văn thiếu tiến lên quát lớn.
Muội muội gả đi còn vui vẻ, ba tháng sau biến thành thi thể, đổi lại ai cũng khó có thể tiếp nhận.
- Làm càn!
- Ta đang suy nghĩ vì thể diện Văn gia các ngươi, lại nói Văn gia các ngươi không quan tâm, Văn tiểu thư cũng là thiếu phu nhân của Hạo gia chúng ta, mở quan tài trước mặt mọi người sẽ hao tổn mặt mũi, Hạo gia chúng ta còn không muốn đấy.
Hạo Long gia chủ lên tiếng.
- Ít nói bậy!
- Muội muội ta là cường giả Hoàng cảnh, cho dù bệnh nặng tử vong, dung mạo sẽ không biến hóa quá nhiều, chỉ sợ muội muội ta chết không minh bạch, các ngươi sợ kẻ khác nhìn thấy, truyền đi có tổn hại thanh danh Hạo gia.
Thanh niên nổi giận.
Muội muội chết cũng bỏ đi, hiện tại còn không dám mở quan tài ra, đổi lại ai cũng tức giận.
- Ngươi...
Sắc mặt Hạo Long gia chủ cứng đờ, quay đầu nhìn về phía Văn Đào gia chủ:
- Văn Đào gia chủ, ngươi xác định mở quan tài ở đây? Mất mặt chính là thể diện Văn gia các ngươi đấy.
- Có cái gì không xác định? Con gái ta gả đi lông tóc không tổn hao gì, ba tháng sau biến thành thi thể, không cho ta tự mình nhìn một cái, ta làm sao cam tâm.
Ánh mắt lập loè, Văn Đào gia chủ mang theo hàn khí lạnh như băng.
Xem ra chuyện hôm nay không nói rõ ràng được, cho dù Văn gia hay là Hạo gia đều là đại gia tộc, chú trọng thể diện, gả con gái ra ngoài biến thành thi thể không nói, còn ra sức khước từ không cho mở quan tài xem, đây mới là chuyện lạ./
- Tốt, nếu các ngươi muốn xem thì mở ra, ta... Ta sớm nói cho ngươi biết, nếu như bởi vì chuyện này mà tổn thất danh dự Văn gia cũng không thể trách ta.
Thấy Văn gia hùng hổ dọa người, không mở quan tài không được, sắc mặt Hạo Long gia chủ trầm xuống, không hề do dự, khoát khoát tay.
- Phụ thân... Thật muốn mở quan tài sao? Một khi mở ra sẽ không có khả năng xoay người.
Thanh niên Hạo Nhiên đi tới, sốt ruột hỏi.
- Còn xoay người cái gì? Làm cho Hạo gia chúng ta mất mặt như thế, nếu bọn chúng muốn mất mặt thì chúng ta thành toàn là được.
Hạo Long gia cắt lời hắn, nhìn sang tộc nhân nâng quan tài.
- Còn không mở quan tài ra.
- Vâng!
Đám người nâng quan tài không biết ân oán gia tộc, nghe được tộc trưởng lên tiếng thì buông quan tài xuống, ra tay bài trừ phong ấn phía trên.
Hai đại gia tộc vì mở quan tài mà gây chuyện, đám người Nhiếp Vân cảm thấy kỳ quái nên không rời đi, lúc này đứng cách đó không xa.
Đám người xem náo nhiệt vô cùng hiếu kỳ, lúc này đưa mắt nhìn chằm chằm vào quan tài.
Ầm ầm ầm!
Nắp quan tài bị người ta mở ra, để lộ thân ảnh bên trong.
- Này...
- Ah... Điều này sao có thể?
- Không phải chứ...
Thấy rõ bóng người, đám người chung quanh lập tức kinh hô, tất cả mọi người sững sờ tại chỗ.
- Văn tiểu thư mới gả đi ba tháng mà? Tại sao hiện tại bụng lớn như thế?
- Chẳng lẽ trơớc khi xuất giá đã có nghiệt chủng, đến Hạo gia lại che không thể che...
- Khó trách Hạo gia không cho mở quan tài, gièm pha thật đủ lớn.
- Sớm nghe nói Văn tiểu thư hiền lương thục đức, là nữ thần và là thần tượng của người trẻ tuổi trong Lang Yên Cổ thành, hiện tại xem ra cũng chưa chắc.
- Hạo gia đội cái nón xanh lớn như thế tự nhiên sẽ không cao hứng...
Sững sờ một lát, lúc này từng tiếng nói vang lên.
Xuất hiện trước mặt mọi người là Văn tiểu thư không có tử trạng khó coi, mà là nữ thi phình bụng.
Xem ra chí ít đã bảy tám tháng, từ đó nói rõ nàng đã mang thai trước khi xuất giá.
Tất cả mọi người xem như hiểu ra.
Khó trách muốn mang thi thể tới, Hạo Long gia chủ tự mình theo tới, ai rước nữ nhân có thai về cũng không cao hứng ah.
Chỉ sợ Hạo Long tộc trưởng muốn tới đây đối mặt chất vấn.
Thân là đại gia tộc có danh dự uy tín, rước nữ nhân như vậy về mất mặt tới cực điểm, Hạo Long gia chủ vốn định tới Văn gia lại mở quan tài nhưng Văn gia không quan tâm, hiện tại hối hận cũng muộn rồi.
- Ân?
Không khiếp sợ như mọi người, Nhiếp Vân liếc mắt nhìn nữ thi phình bụng trong quan tài, hào quang trong mắt lập lòe, ý vị thâm trường.
- Xảy ra... Xảy ra chuyện gì?
Văn Thiểu lúc trước còn tức giận ngập trời cũng sững sờ, hắn nhìn chằm chằm vào tiểu muội trong quan tài, làm sao có thể.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.