Vô Tận Đan Điền

Chương 3375: Không ở chỗ của ta a




- Đáng giận!
- Lưu Mộc đã đạt được Hỏa Long chi tâm!
- Đáng tiếc... Không có Vạn Giới Vũ Y, chuyến đi Vạn Giới Động thiên đem sẽ rất là bị động a.
Thấy hắn đã biến mất, tất cả mọi người đều tức giậ tới mức sắc mặt khó coi, thế nhưng cũng không thể tránh được gì.
Hỏa Long chi tâm chỉ có một khỏa, nhất định sẽ chỉ có một người đạt được. Mà vừa rồi bọn hắn cũng đã thử qua, thật sự không có biện pháp lấy đi được. Hiện tại đã bị Lưu Mộc lợi dụng Khôi Lỗi Thâu Tiên Tá Thọ cảnh đạt được, tuy rằng trong lòng tràn ngập phiền muộn, thế nhưng cũng không thể nói gì hơn được nữa.
- Chúng ta đi thôi!
Mọi người không có được thứ mình muốn, dù có ở tại chỗ này thì cũng không có ý nghĩa gì nữa. Sắc mặt mọi người đều vô cùng khó coi, trong lòng mặc niệm bốn chữ ta muốn rời đi.
Khác với vẻ không cam lòng của tất cả mọi người, trên mặt Nhiếp Vân không có bất kỳ biểu hiện nào, cũng theo sát phía sau bọn họ, lập tức biến mất tại chỗ.
Khi mặc niệm bốn chữ ta muốn rời đi thì Phổ Thiên Đại Đế sẽ có cảm ứng, sẽ bị cưỡng ép mang từ bên trong không gian này ra ngoài.
Sưu!
Khi lần nữa mở mắt ra thì bản thân đã ở trong rừng núi trước đó, trước mắt có một cái long ỷ cực lớn, Phổ Thiên Đại Đế đang ngồi ngay ngắn ở trong đó.
- Thí luyện chấm dứt!
Thanh âm sắc bén của Đại thái giám vang vọng toàn trường.
- Người đạt được Hỏa Long chi tâm sẽ có thể đạt được Vạn Giới Vũ Y. Trong các ngươi ai thành công đạt được Hỏa Long chi tâm thì tiến lên đây đi.
Phổ Thiên Đại Đế liếc mắt nhìn kiên trì mấy người đến cuối cùng, trong lòng âm thầm gật gật đầu, lại mở miệng nói một câu.
Thanh âm bình thản của hắn lại mang theo uy nghiêm làm cho không có người nào có thể phản bác, giống như là dẫn động xu thế thiên địa. Chỉ cần nghe được câu này thì trong lòng sẽ không tự chủ được mà tin phục, không dám phản bác.
- Khởi bẩm bệ hạ, là ta may mắn đạt được!
Lưu Mộc vương tử tiến về phía trước một bước.
- Là Lưu Mộc vương tử...
- Thật là lợi hại!
- Ta ngay cả tận cùng còn chưa đi tới, không nghĩ tới Lưu Mộc vương tử lại có thể lấy được Hỏa Long chi tâm!
- Tầm Hướng châm, Vạn Giới Vũ Y đều rơi vào trong tay hắn, chỉ sợ lần này danh vọng của Lưu Mộc sẽ vượt qua Ba Đa, trở thành người cuối cùng có khả năng kế thừa đại vị a!
- Nói cũng đúng, lần thí luyện này hắn đã trổ hết tài năng, nhất định sẽ lưu lại ấn tượng rất tốt trong lòng bệ hạ a.
Nhìn thấy Lưu Mộc vương tử tiến lên phía trước, vẻ mặt của tất cả mọi người đều hiện lên vẻ hâm mộ.
Người tới tham gia thí luyện đều là vì Hỏa Long chi tâm. Chỉ có điều thứ này quá khó có thể đạt được. Chín thành chín ngay cả Hỏa Long chi hải cũng không thể nhìn thấy thì đã rời khỏi thí luyện. Giờ phút này nghe thấy là Lưu Mộc vương tử là người cười đến cuối cùng, trong lòng bọn hắn cũng không nhịn được có chút cảm khái.
Trong ba đại vương tử, vốn tưởng rằng tỷ lệ của Đa Ba vương tử sẽ lớn hơn một chút. Thế nhưng không nghĩ tới hắn ta lại là người cười đến cuối cùng.
- Đưa Hỏa Long chi tâm ra, sau đó sẽ được ban cho Vạn Giới Vũ Y!
Nhìn thấy người có được Hỏa Long chi tâm là hắn, Phổ Thiên Đại Đế khẽ gật đầu, ngón tay điểm về phía trước một cái. Một kiện Vũ Y màu vàng, cực mỏng lập tức xuất hiện ở trên không trung.
Toàn thân Vũ Y do một loại lông vũ không biết tên ngưng tụ mà thành, vừa nhìn đã thấy cực nhẹ, lấp lánh. Dù chỉ có một trận gió cũng có thể thổi bay. Thế nhưng Nhiếp Vân chỉ liếc mắt nhìn đã biết rõ, thứ này lại chắc chắn đến cực điểm, lực phòng ngự rất mạnh. So với Linh Lung Trân Châu tháp của hắn có lẽ có chút không bằng. Thế nhưng so với thần binh phòng ngự viên mãn lại mạnh hơn không chỉ một chút.
- Vâng!
Nhìn thấy Vạn Giới Vũ Y, trong mắt Lưu Mộc vương tử tràn ngập lửa nóng. Hắn tiến về phía trước một bước, đầu Khôi Lỗi trước đó lại một lần nữa được tả ra.
- Lấy ra khỏa Hỏa Long chi thạch mà ngươi vừa thu đi!
Lưu Mộc vương tử mở miệng nói một tiếng.
- Ta...
Khôi Lỗi gãi gãi đầu, ngẩng đầu liếc nhìn Phổ Thiên Đại Đế, sợ tới mức thân thể không tự chủ được phải run rẩy.
- Hồi bẩm chủ nhân, ta cũng không có đạt được Hỏa Long chi thạch!
- Ngươi nói cái gì?
Lưu Mộc vương tử đang định hưởng thụ ánh mắt sùng bái của những người khác. Thế nhưng sau khi nghe được những lời này của Khôi Lỗi, thoáng cái hắn sững sờ đứng như trời trồng tại chỗ.
Ta tận mắt nhìn thấy ngươi lấy đi Hỏa Long chi thạch. Lúc này nhìn thấy bệ hạ mà ngươi còn dám nói như vậy, chẳng lẽ ngươi muốn hại chết ta sao?
- Hồi bẩm chủ nhân, vừa rồi ta phong ấn Hỏa Long chi thạch, vừa định thu nó đi thì đã bị người khác nhanh chân đến trước. Thế nhưng cụ thể là ai cướp đi, ta cũng không biết...
Khôi Lỗi vội nói một câu.
- Bị người ta đoạt đi? Điều này sao có thể chứ?
- Lưu Mộc, đừng có ở chỗ này giả vờ giả vịt nữa. Vừa rồi chúng ta đã tận mắt nhìn thấy là ngươi đem Hỏa Long chi thạch bỏ vào trong túi. Ở trước mặt bệ hạ lại không dám thừa nhận, ngươi muốn làm gì?
- Bệ hạ tuệ nhãn như đuốc, ngươi cũng không cần giả vờ. Mau lấy ra Hỏa Long chi thạch đi!
Nghe những lời này của đối phương vào trong tai, không riêng gì Lưu Mộc vương tử khiếp sợ, những người khác cũng liên tục lên tiếng.
Ở trong mắt đám người Ngô Thiền mà nói. Nhất định Lưu Mộc đã phát hiện ra Hỏa Long chi thạch trân quý, không muốn giao ra. Cho nên lúc này mới làm ra loại trò hề này.
- Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?
Nghe thấy mọi người nhao nhao như vậy, lại nhìn thấy ánh mắt không giận tự uy của Phổ Thiên Đại Đế, trên đầu của Lưu Mộc vương tử lập tức có mồ hôi lạnh ứa ra.
Vừa rồi bản thân mới thừa nhận đạt được Hỏa Long chi tâm, thế nhưng bây giờ lại không cầm ra được. Đây chính là tội khi quân a.
- Vừa rồi ta dùng hết toàn lực mới có thể ngăn chặn được Hỏa Long chi thạch, vừa định lấy đi thì đã không nhìn thấy nó nữa. Cho nên nhất định đã người ta thu vào bên trong nạp vật giới chỉ, cụ thể là ai thì ta cũng không biết!
Khôi Lỗi khẽ lắc đầu nói.
- Ngươi không biết... Như vậy ta giữ ngươi có tác dụng gì chứ?
Lưu Mộc vương tử thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu tươi.
Trộm đi Hỏa Long chi thạch ở trước mắt người mà ngươi lại không biết là ai? Ngươi đang làm trò quỷ gì vậy chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.