Vô Tận Đan Điền

Chương 661: Thanh đồng quan tài




- Táng? Chỗ nguy hiểm nhất?
Sắc mặt Nhiếp Vân cứng đờ.
Vừa vào liền rơi xuống khu vực táng địa, thật sự là…quá xui xẻo.
- Phải, ngươi xem xung quanh đây đều là tử khí, hẳn đã chết không ít người, xem ra chúng ta đã bị vây ở chỗ này, thật xin lỗi, là ta đem ngươi mang tới nơi đây, thật sự là có lỗi…
Diệp Kiếm Tinh chỉ xung quanh, bất đắc dĩ lắc đầu.
Di Thiên phù lục trống rỗng thuấn di, không hề có quy luật gì, vì thế chuyển dời hai người tới tử địa, làm Diệp Kiếm Tinh cảm thấy mình đã hại bằng hữu từng có ân với mình.
Nhiếp Vân mở thiên nhãn nhìn quanh một vòng, quả nhiên thấy tử khí bốc lên, tựa hồ đã tiến vào một mộ địa cực lớn, lập tức lắc đầu.
- Nếu không phải ta say mê luyện kiếm gây ra người khác kiêng kỵ, cũng không xảy ra tình huống bây giờ, bỏ đi, hiện tại không phải lúc tự trách, đi tới trước xem sao, mặc dù là táng địa chưa chắc phải chết đâu!
Kiếp trước vô số hiểm địa đều xông qua, là người của hai thế giới, Nhiếp Vân càng bình tĩnh hơn Diệp Kiếm Tinh, nói một tiếng sau đó bay về phía trước.
Táng địa quả nhiên bất đồng với địa phương khác, khí tức tử tịch bao phủ đầy trời, còn mang theo tiếng gió rít khiến lòng run sợ, tiếng gió rít như từ quỷ môn quan thổi ra, nghe vào trong tai làm người ta không rét mà run.
- Đây là Quỷ Môn U Phong! Đối với linh hồn có chút tác dụng thôi miên, nghe thời gian dài cho dù là linh hồn linh cấp đỉnh cũng trực tiếp lâm vào ngủ say, một khi nằm ngủ tại nơi này, khẳng định hẳn phải chết không nghi ngờ!
Nghe xong vài tiếng gió rít, sắc mặt Nhiếp Vân trầm trọng.
Quỷ Môn U Phong, kiếp trước khi hắn đi vào tận sâu trong khu vực của Yêu tộc từng gặp qua một lần, lần đó suýt nữa đã chết, bởi vậy trí nhớ cực kỳ khắc sâu.
- Thôi miên? Vậy chúng ta làm sao bây giờ? Loại thanh âm này tựa hồ có thể xuyên thấu linh hồn, cho dù phong kín giác quan cũng nghe được!
Diệp Kiếm Tinh nghe một lúc, sắc mặt cũng trầm xuống.
- Ta cũng không có biện pháp, chỉ đành tiến nhanh về phía trước, nghĩ biện pháp sớm xuyên qua khu vực này!
Nhiếp Vân lắc đầu, thân hình như viên đạn pháo lao nhanh tới trước.
Oanh long!
Còn đang cấp tốc đi tới, đột nhiên mặt đất giống như xuất hiện gì đó, phát ra tiếng nổ vang kịch liệt, thanh âm càng lúc càng lớn, dần dần hình thành xu thế đất rung núi chuyển.
Nhiếp Vân lôi kéo Diệp Kiếm Tinh, hai người đứng một bên khối nham thạch thật lớn.
Hoa lạp!
Hai người vừa dừng lại, mặt đất tản mát ra quang mang tanh hôi cùng tràn ngập tĩnh mịch khiến người ghê tởm, nguyên bản sơn cốc đã vô cùng âm u, chậm rãi toát ra từng quan tài thật lớn.
Mỗi quan tài dài mấy chục thước, hắc sắc phù văn vờn quanh, giống như tùy thời đều sẽ mở ra.
Những quan tài giống như chúng tinh phủng nguyệt, quay quanh một quan tài thanh đồng, quan tài này cũng không có gì đặc sắc, chỉ cho người ta cảm giác cũ kỹ nặng nề, không nhìn ra được gì.
- Đây hình như là…Vu Hạp Lạc Quan của yêu nhân, trước kia ta nghe sư phụ đặc biệt nói qua, bên trong quan tài là yêu nhân bị nguyền rủa, sau khi chết hóa thành lệ quỷ thực lực mạnh mẽ, tại sao ở đây lại có thứ này?
Nhìn một thoáng, Diệp Kiếm Tinh đột nhiên biến sắc, vội vàng truyền âm cho Nhiếp Vân.
- Cẩn thận một chút, quan tài kia có chút quỷ dị, một khi phát sinh trạng huống có thể chạy trốn thì chạy, đừng ham chiến đấu…
Nghe Diệp Kiếm Tinh giải thích, sắc mặt Nhiếp Vân ngưng trọng phân phó.
Vu Hạp Lạc Quan, kiếp trước từng nghe nói qua một lần, nhưng thời gian đã lâu nên không nhớ rõ, dù sao nơi này tràn ngập quỷ dị, hết thảy phải cẩn thận cho thỏa đáng.
Chi nha nha!
Nhiếp Vân vừa dứt lời, chợt nghe trong quan tài vang lên thanh âm nhưng móng tay đang cào cấu, thật giống như yêu nhân trong quan tài toàn bộ sống lại, đang định bò đi ra.
Oanh!
Thanh âm cào cấu vang lên một lát, quan tài oanh một tiếng bị phá vỡ, hơn mười đầu yêu nhân thân thể cứng ngắc từ bên trong đứng lên.
Những yêu nhân thoạt nhìn giống như không có sinh mệnh, động tác cứng ngắc, tay chân thẳng đơ, giống như khôi lỗi, từ trong quan tài bò ra vây quanh quan tài thanh đồng, bàn tay vung lên, mười mấy yêu nhân đồng thời đem quan tài thật lớn giơ lên cao.
- Đây là…cương thi Yêu tộc! Là một loại Yêu tộc, loại này không phải bị diệt sạch trong Phù Thiên đại lục sao? Sao nơi này còn có?
Chứng kiến động tác của nhóm yêu nhân, Nhiếp Vân rùng mình.
Cương thi Yêu tộc, là một trong những chủng tộc thuộc Yêu tộc, trong cơ thể ẩn chứa cương thi yêu khí, nhân loại gặp được cả người sẽ bị cứng ngắc, tựa như hóa đá.
Nghe nói chủng tộc này đã tuyệt tích trên Phù Thiên đại lục, vì sao nơi này vẫn còn?
Hô hô!
Mười mấy cương thi Yêu nhân tựa hồ vẫn chưa phát hiện hai người Nhiếp Vân, nâng lên quan tài thanh đồng bay vút về phía trước.
Hoàn cảnh yêu dị, gió rít quỷ quái, cương thi yêu nhân nâng quan tài, vô luận từ điểm nào cũng lộ ra cỗ quỷ dị nồng đậm.
- Chúng ta làm sao bây giờ?
Chứng kiến yêu nhân nâng quan tài rời khỏi, Diệp Kiếm Tinh nhìn qua Nhiếp Vân.
Mặc dù chỉ tiếp xúc với Nhiếp Vân thời gian ngắn, nhưng Diệp Kiếm Tinh phát giác vô luận làm chuyện gì người này đều dị thường bình tĩnh. Kiến thức còn cao minh hơn mình, vì vậy trực tiếp hỏi.
- Cương thi Yêu tộc, Vu Hạp Lạc Quan…những thứ này đều rất quái dị, chúng ta lặng lẽ đi theo xem, ngươi đừng phản kháng, ta ngụy trang ngươi thành yêu nhân. Ở trong này còn có thể giảm bớt phiền toái!
Nhiếp Vân thoáng trầm tư, quyết định đi theo xem một chút.
Khu vực táng địa này khắp nơi đều giống nhau, làm cho người ta nhìn không thấy cuối, có lẽ đi theo sau lưng nhóm yêu nhân kia có thể phát hiện được điều gì đó.
- Ngụy trang cho ta thành yêu nhân? Ngươi là ngụy trang sư?
Diệp Kiếm Tinh sửng sốt.
Nhiếp Vân cũng không trả lời, bàn tay vỗ nhẹ, một đạo ngụy trang khí xâm nhập vào thân thể Diệp Kiếm Tinh, hắn cảm thấy toàn thân chấn động, hình thái bộ dáng đều phát sinh biến hóa, biến thành một yêu nhân thật sự.
- Làm sao…
Tuy đã sớm nghe nói qua về thiên phú ngụy trang, nhưng thiên phú này thật sự rất hiếm, Diệp Kiếm Tinh chưa bao giờ gặp qua. Lúc này thấy mình chỉ nháy mắt biến thành yêu nhân, hoàn toàn nhận không ra, da mặt co rúm hoảng sợ.
- Ha ha!
Nhiếp Vân khẽ cười, thân thể chợt nhoáng lên, cũng biến hóa bộ dáng, yêu khí cuồn cuộn, biến thành một yêu nhân.
- Đi thôi, nhanh đuổi theo!
Biến hóa xong, Nhiếp Vân quay đầu phân phó, dùng truy tung khí cảm ứng, thả người bay nhanh về phía trước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.