Vô Tận Đan Điền

Chương 784: Thẩm vấn Ứng Long (Hạ) (2)




- Phòng ngự sư biết rõ khuyết điểm bản thân, có thể tìm được lại bảo hắn đối phó ta, có lẽ ta sẽ bị sưu hồn, nhưng ngươi nói tìm được phòng ngự sư là tìm được sao? Ha ha, đừng ngây thơ, nếu như có thể dễ dàng tìm được như thế, Vân Huyên tông chủ đã sớm giết ta, ngươi còn cho rằng ta có thể sống tới bây giờ, hơn nữa còn giúp ta thành quán quân thí luyện?
Ứng Long cười nhạo giống như nhìn kẻ đần, tuy hắn vui vẻ còn chưa chấm dứt, chợt nghe nghe giọng nói bình tĩnh của đối phương vang lên.
- Tuy phòng ngự sư khó tìm nhưng thật xấu hổ, ta cũng là phòng ngự sư.
Tiếng nói chấm dứt, lúc này nhìn thấy hào quang trên người Nhiếp Vân lóe sáng, một cái mai rùa xuất hiện lưu chuyển trong lòng bàn tay.
Thiên phú phòng ngự sư!
Hêện tại Nhiếp Vân có tổng cộng hai mươi đan điền, đã có được mười tám dạng thiên phú đặc thù, còn thừa đan điền cuối cùng chưa mở ra, sau khi linh hồn cảm ngộ phòng ngự chi khí không bao lâu liền hình thành phòng ngự đan điền, trở thành một phòng ngự sư.
- Điều... Điều đó không có khả năng!
Nhìn thấy trên người hắn sinh ra mai rùa màu vàng, Ứng Long lui về phía sau hai bước, đôi mắt mở to, hắn sợ hãi tới mức suýt cắn lưỡi tự vẫn.
Điều này sao có thể?
Nhiếp Vân này có còn là người không?
Trừ diễm hỏa sư, thiên âm sư, trị liệu sư... Rất nhiều thiên phú ra, hắn còn là phòng ngự sư?
- Không có gì không có khả năng, hiện tại có thể nói nói bảy mươi năm trước xảy ra chuyện gì chưa? Đừng ép ta động thủ!
Tâấy mình có thể chấn nhiếp đối phương, Nhiếp Vân hừ lạnh, trong lòng bàn tay sinh ra lực lượng, ngay sau đó âm thanh như sấm rền vang lên, dường như đối phương không đồng ý sẽ tùy thời ra tay.
Nếu bàn về sưu hồn, khôi lỗi, thì yêu nhân am hiểu nhất, kiếp trước Nhiếp Vân chuyên môn nghiên cứu yêu nhân, hắn cũng rất quen thuộc phương pháp.
Sở dĩ hắn nói nhảm nhiều như vậy là vì hắn muốn đối phương tự nói ra mà không phải dựa vào sưu hồn.
Một khi sưu hồn, khôi lỗi, Ứng Long sẽ mất đi tính tự chủ quyết đoán, hắn không khác gì khôi lỗi, loại người này mặc dù về sau giao cho Thiên Huyễn cũng không có gì ý nghĩa.
Bắt lấy hắn, lại nguyên vẹn giao cho Thiên Huyễn, lại để hắn tự tay báo thù.
- Tốt, ta nói!
Biết rõ Nhiếp Vân là phòng ngự sư, thái độ cao ngạo của Ứng Long hạ thấp xuống, hắn không dám cao ngạo như lúc trước.
Không có gì đáng kiêu ngạo, chính mình có, người ta toàn bộ có, người ta có mà mình không có... So thế nào bây giờ? Còn cao ngạo cái rắm ah!
Biết rõ sẽ bị đối phương sưu hồn, còn không bằng hiện tại dứt khoát nói ra tránh mất mặt xấu hổ.
Nghĩ vậyỨng Long hít sâu một hơi, nói:
- Ta tên thật không phải Ứng Long, tên là Long Ảnh, năm đó bị cừu gia đuổi giết, hấp hối, là Thiên Huyễn Huyễn Thiên Thủ cứu ta!
- Cho ta chữa thương, giúp ta tăng thực lực lên, thậm chí giúp ta đánh chết tất cả thù địch... Vi báo đáp hắn, ta thành thuộc hạ của hắn...
- Về sau Huyễn Thiên Thủ gặp được Vân Huyên...
- Tại quốc gia yêu nhân hắn cửu tử nhất sinh chỉ vì có thể trộm Kiếm Thần Chi Kiếm để nàng cao hứng, bởi vì nàng đã từng nói qua, chỉ cần hắn có thể mang tâần kiếm trở về thì hai người sẽ kết hôn...
- Thiên Huyễn một lòng nghĩ đến kết hôn, nội tâm hắn vui mừng nên không có phòng bị lúc này mới bị ta cho ăn kịch độc.
Ứng Long lần này không có giấu diếm, hắn bắt đầu nói rõ từ khi biết Thiên Huyễn tới về sau...
Nghe được hắn giảng thuật, Nhiếp Vân nhịn không được thở dài một tiếng, cũng cảm thấy Thiên Huyễn không đáng.
Nó quá khác với tin tức hắn nhận được rất nhiều, Thiên Huyễn gặp được Vân Huyên cho nên yêu mến nàng thật sâu, cũng vì nàng cho nẻn ăn cắp nhiều bảo vật gia tăng tu vi, lại lẻn vào Kiếm Chi Đại Điện trộm đi mười đạo kiếm đạo chi khí trong tay chưởng giáo, từ đó trợ giúp nàng thi triển vô thượng đại kiếm thuật.
Cuối cùng trong thế giới yêu nhân ăn cắp Kiếm Thần Chi Kiếm bị phát hiện và đánh thành trọng thương, dù vậy hắn vẫn chạy trốn trở về, đem thần kiếm giao cho Vân Huyên, cố gắng làm những chuyện này là vì Vân Huyên đáp ứng thần kiếm đến tay sẽ kết hôn với hắn.
Ai biết Thiên Huyễn không chờ tới mộng đẹp kết hôn, lúc này hắn bị thủ hạ và người yêu hãm hại.
Vân Huyên ngay từ đầu đã lợi dụng hắn, nội tâm căn bản chưa từng nhìn hắn.
Hơn nữa muốn leo lên đại vị tông chủ Kiếm Thần Tông phải có thân thể trong sạch, nếu như không minh bạch với tên trộm, tông môn sẽ không truyền thừa vị trí chưởng giáo cho nàng, vì phủi sạch quan hệ với hắn, Vân Huyên tự nhiên phải đánh chết hắn.
Về phần tại sao nàng bảo Long Ảnh ( Ứng Long) động thủ càng dễ giải thích.
Nếu như chính nàng ta động thủ, một khi bị người có ý chí tra ra dấu vết để lại thì đó là vết bẩn trong đời, bảo Long Ảnh ( Ứng Long) động thủ thì khác, nhiều nhất là Thiên Huyễn nhìn người không rõ cho nên thủ hạ phản bội.
Lúc ấy Long Ảnh ( Ứng Long) cũng giống Thiên Huyễn, hai người mê luyến Vân Huyên, không thể chịu nổi tâm tư đã cho Thiên Huyễn ăn Thiên Tâm Hàn Độc.
Thiên Huyễn khi đó rất cơ cảnh nhưng hắn phi thường tín nhiệm Long Ảnh ( Ứng Long), hơn nữa lúc ấy hắn có thể kết hôn, trong nội tâm cao hứng, Thiên Tâm Hàn Độc lại vô sắc vô vị, hắn bị băng phong khí hải và từ đó hắn bị bắt vì tội đánh cắp bảo vật của Kiếm Thần Tông.
Chuyện sau đó cũng đơn giản, là Trần Văn Húc nhìn không được lặng lẽ thả hắn chạy, cũng chính bởi vì như thế triệt để đắc tội Vân Huyên, nếu không bằng vào thiên phú đã qua nhiều năm như vậy tuyệt đối không thể chỉ đạt tới Thiên Kiều Cảnh, ngay cả Nạp Hư Cảnh cũng có thể đột phá.
- Độc nhất là lòng dạ đàn bà, đáng giận!
Hít sâu một hơi, hắn cũng bảo Ứng Long giảng thuật đủ loại quán thông, Nhiếp Vân cũng tức giận Vân Huyên..
Vi vị trí chưởng giáo vậy mà ra tay hung ác với Thiên Huyễn, thực không biết nữ nhân này lãnh huyết hay không có tình cảm.
- Nàng muốn ngươi làm việc, là muốn làm gì?
- Muốn lợi dụng thân phận phòng ngự sư của ta tiến vào tế tự chi địattìm thi thể một vị tổ tiên!
Sắc mặt Ứng Long cứng đờ, cuối cùng vẫn nói ra.
- Tế tự chi địa, tìm thi thể tổ tiên?
Nhiếp Vân sững sờ.
- Ngươi nên biết tế tự chi địa có âm khí phi thường nồng đậm, hơn nữa thỉnh thoảng sẽ có anh linh tổ tiên công kích cho nên vô cùng nguy hiểm, trừ chưởng giáo ấn và phòng ngự sư, ngoại nhân đi vào sẽ bị đánh chết.&

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.