Vô Tận Kiếm Trang

Chương 736: Ngàn dặm tầm thù (2)




Hắn lúc này ngẩn người ra, hắn thậm chí ngay cả khi tên trọng tài kia tuyên bố hắn thắng trận mà cũng không có nghe thấy, hắn cũng không biết chính mình làm như thế nào đi xuống lôi đài, mọi người thấy hắn thì đều có ánh mắt chán ghét, sau đó quay đầu đi, chỉ trỏ.

Không ít người, càng như thấy rắn rết, nhao nhao tránh lui, tất cả mọi người đều tránh đi rất xa, không dám đến gần.

Hắn muốn nói một hai câu, tuy nhiên muốn nói ra, lại có cảm giác mọi người hắn, đều là châm biếm, trào phúng, khinh thường cùng phỉ nhổ.

Hốt nhiên, hắn nhìn thấy một người cách đó không xa, đó là một tên Ma Thần Cốc đệ tử, trong lòng hắn vui mừng, định đi qua đó.

Tuy nhiên, tên Ma Thần Cốc đệ tử kia thấy hắn đến, như cùng nhìn thấy Ma Quỷ vậy, xoay người trốn đi, lúc này hắn cũng chỉ biết há to miệng ra, một câu không nói ra lời.

Hắn là Ma Thần Cốc đệ nhị thân truyền đệ tử, bình thường những người này thấy hắn thoạt nhìn hòa ái dễ gần, đều cung kính chào hỏi từ xa, mọi người đều đến vấn an, nịnh bợ lấy lòng. Hiện tại, đều coi mình như rắn rết sao.

Hắn rõ ràng nhìn thấy, xa xa vài tên Ma Thần Cốc đệ tử, nhìn thấy hắn tới, con mắt đều không khỏi biến sắc, rồi sau đó lặng lẽ lui xuống.

Vào lúc này, hắn quay đầu chung quanh, hắn biết ở đây, mặc dù náo nhiệt, nhưng lại không có lấy một người, thân cận với mình, mà hắn đã bị chúng bạn xa lánh rồi. Nguồn tại http://Truyện FULL

Mặc dù náo nhiệt vô cùng, nhưng hắn lại giống như cô độc một người, hắn có cảm giác đặt mình trong hoang mạc vậy, đối mặt với cả đàn chó sói đói khát.

Không ai có khả năng cứu hắn, cũng không có ai muốn tới cứu hắn, tất cả mọi người, đều chỉ muốn hắn đi vào chỗ chết, muốn nhìn hắn bị chê cười mà thôi.

Nghi thần nghi quỷ, hắn thậm chí cảm giác được, phía sau thổi tới một cơn gió, đều mang theo một tia cừu hận cùng sát ý, ánh mắt, âm độc, tàn nhẫn, như cùng Ác Lang, như cùng lưỡi đao vậy, cắt hắn, vô tình đâm vào tâm tạng hắn. Những thống hận này, lúc này địa vị, thân phận, đã toàn bộ biểu lộ ra rồi.

- Đây là tại sao? Chẳng lẽ, ta thật ở chỗ này chờ chết sao, đối phương đã tới cửa, ta không phải là đối thủ của hắn.

- Không, ta muốn chạy trốn, ta muốn chạy trốn... Có thể trốn rất xa, trốn rất xa... Rời xa nơi này, rời xa những đám người này, vĩnh viễn không trở về, cho đến bao giờ ta có thể đạt tới cái cảnh giới kia, khi đó sỉ nhục hôm nay, chắc chắn trả gấp bội.

Cái ý nghĩ này, hắn trước kia chưa từng có nghĩ tới, bởi vì hắn là Ma Thần Cốc thiên chi kiêu tử, cũng sợ không thể hồi tông, không có bằng hữu, không người quen.

Ý nghĩ trốn chạy càng lớn. Hắn bắt đầu nhìn bốn phía, lúc này hắn sợ người khác phát hiện ra ý đồ của mình, rồi sau đó lặng lẽ hướng hậu viện đi tới.

May mà, tất cả mọi người đều úy kỵ hắn như rắn rết, nhìn thấy hắn tới, nhao nhao tránh né còn không kịp, sao lại dám dây dưa với hắn đây.

Trong lòng hắn khẽ buông lỏng, hắn muốn thoát ly khỏi đám người, cửa sau cũng đã sắp tới rồi.

Ở cánh cửa có một lão đầu, đứng tại nơi đó làm Thủ vệ.

Lão đầu này, bất quá là một người bình thường mà thôi, cửa sau Lôi Tông, đi thông đến một nơi hoang vắng không người, phía sau là rừng rậm núi hoang, cho nên bình thường ít người đi qua.

Cho nên, trông coi nơi này cũng chỉ là người bình thường, hơn nữa với chức trách này, lúc này ở đây đang tiến hành tỷ thí, cũng không có người nào cảm thấy hứng thú đi qua đây cả, cho nên cũng không biết Yến Cực Sơn đi đến nơi này.

Yến Cực Sơn trong lòng vui vẻ, hắn bước nhanh đi tới, nhanh chóng thoát ly khỏi tầm mắt đám người, vượt qua gốc đại thụ, từ hậu viện nhìn phía nơi này, hắn bước nhanh hơn, nếu không giả vờ cẩn thận, thì hắn đã chạy đi rồi.

- Ngươi muốn đi đâu?

Lão đầu cả kinh, nhìn thấy một đạo nhân ảnh mạnh mẽ chạy tới, vẫn còn nhớ rõ chức trách chính mình, vội vàng hỏi.

Yến Cực Sơn trong lòng cả kinh, hắn tưởng có người đuổi theo, trong lòng nhất thời run lên, đợi đến khi quay đầu nhìn lại, hắn thấy không có người nào khác, chỉ có tên lão đầu thủ Vệ, trong lòng nhất thời buông lỏng toàn thân, sau đó nhìn tên lão đầu một cái, càng là sát ý chợt lóe qua, nghĩ thầm có lên sát nhân diệt khẩu hay không.

Bất quá, sau một lát, hắn lại bỗng nhiên nghĩ đến, nếu như lúc này giết chết người này thì mùi huyết tinh nhất định không lấn át được, Lôi Tông chỉ sợ một điểm gió thổi cỏ lay, đều chạy không thoát khỏi tầm mắt của bọn họ.

Đến lúc đó hắn bị phát hiện, hành tung bại lộ, thì muốn chạy thoát cũng không xong.

Cùng như thế, còn không bằng làm bộ như một người bình thường, rồi sau đó đi qua, chỉ cần mình không nói, lão đầu này cũng không biết mình là ai, muốn đi đâu, phỏng đoán bên này cũng không còn sự tình gì, căn bản không nghĩ tới bẩm báo, người khác cũng không tự dưng nhàm chán đến hỏi, đến lúc đó mình cũng đã đi xa rồi.

Mà đợi người chân chính phát giác mình đã rời đi, chỉ sợ mình đã sớm vượt xa vạn lý rồi, đến lúc đó, đừng nói là Huyền Tông, chính là Huyền Vương cũng không có khả năng đuổi theo được mình.

Lúc đó Thương Sơn vạn lý, ai biết chính mình đi đâu, sau đó cải sửa diện mục, thay đổi tên họ, không ai nhận ra được bản thân mình.

Cho nên...

Nghe vậy, hắn kìm lo lắng trong lòng, chậm dãi cước bộ, mỉm cười nói:

- Không có gì, ta thấy mệt mỏi, đi dạo một chút mà thôi.

Nói xong, hắn cất bước đi tới cửa sau.

Nghe vậy, lão đầu thủ vệ, nghi hoặc nói:

- Không phải bên này a... Ai...

Vừa muốn gọi lại tên Hắc bào thanh niên kia, lại thấy đối phương đã vội vã lướt qua rồi, phảng phất như một trận gió, chạy gấp ra, rồi sau đó, cước đạp cỏ hoang, thoáng qua liền hóa thành một bóng người nhỏ bé, nhập vào quần sơn, biến mất không thấy đâu nữa.

Tên Thủ vệ lão đầu, thấy một màn như vậy, chỉ lắc đầu, lẩm bẩm nói:

- Kỳ kỳ quái quái... Người này muốn làm gì? Chắc ít việc, muốn tại Hậu sơn thì cũng không nên đi như vậy, mặc kệ nó, nhìn tình huống của hắn, cũng là tới tham gia tông môn đệ tử tỷ thí, có điểm thực lực thì ở trong núi, Mãnh Thú cũng chưa chắc đã hại được hắn.

Không quản hắn nữa, lão đầu dựa vào cánh cửa nhắm mắt lại, cửa sau hàng năm cũng có người đến, căn bản là không cần Thủ vệ, hắn sở dĩ tới đây là do nhiều năm thủ vệ dưỡng thành thói quen mà thôi.

Nhưng lúc này, có một bước chân nhẹ nhàng đi tới.

Tiếng bước chân này, cùng người bất đồng, từng bước từng bước, phảng phất như đạp tại tâm khẩu vậy, mỗi một bước đều giống như trực tiếp đập vào tâm tạng, nương theo tâm tạng vừa nổi lên, toát ra, cô động.

Theo tiếng bước chân, có một người mặc một bộ bố y phổ thông, đầy bụi bặm, có mặt mũi trẻ tuổi, nhưng tóc cũng đã bạc hết.

Toàn thân hắn không có một chút trang sức, không có lấy một kiện binh khí, thậm chí bàn tay trần, dưới chân đi chân trần.

Cả người, như cùng khổ não, kỳ quái như thế.

Người tuổi trẻ kỳ quái, đến gần hậu viện, có cảm giác mới vừa rồi có người vội vàng đi ra, mà tới trước mặt hắn, cung cung kính kính, hàng lễ hỏi:

- Xin hỏi lão trượng, mới vừa rồi có người đi hướng nào vậy?

Thủ vệ lão giả nhìn người tóc bạc tuổi trẻ, rõ ràng so với người vừa mới đi xa, khí thế lăng nhân, còn ẩn mang tà khí kỳ quái thì thuận mắt hơn nhiều lắm, người này giống như thanh niên, biết lễ như thế, Tôn lão hòa ái như vậy cũng không có nhiều.

Cho nên, nghe thấy tóc bạc thanh niên hỏi, thủ vệ chỉ về phía Hậu sơn, nơi Hắc Ma Vương thoát đi:

- Rõ, Ngươi hỏi làm gì, chẳng lẽ ngươi cũng đi cùng sao?

Tóc bạc thanh niên nghe vậy, mỉm cười, nói:

- Không phải, ta tới tìm hắn trở về, đa tạ lão trượng cho biết, tại hạ cáo từ.

Nói xong, hắn chậm rãi hướng cửa nhỏ hậu viện đi tới, nhìn như không hài lòng, nhưng trong nháy mắt, cũng đã cách xa mấy trăm trượng, đồng dạng từ từ biến mất tại trong đám sương mù, truy tìm Hắc Ma Vương rời đi, thân ảnh cũng dần không thấy đâu nữa.

- Là sao vậy?

Lão đầu thủ vệ sờ sờ râu, lão cũng không ngẫm nghĩ nữa, chỉ chốc lát sau, liền tiến vào trong mộng đẹp.

Mà hắn không có chú ý tới, phía sau là tóc bạc tuổi trẻ, khoảng cách hơn mười trượng, đều có huỳnh hỏa lóe ra, tràn ngập hương khí nhàn nhạt.

- Thiên Lý Nhất Tuyến Hương, Thương Mang đại lục dùng để truy tung, dùng để liên lạc, chỉ dẫn phương hướng.

Mà Tử Cảnh Cốc, Hoàng Linh, Cốc Tâm Lan, Diệp Khuyết, Diệp Bồng Lai đứng ở một góc, lại không có thân ảnh Diệp Khổ đâu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.