Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo (Cô Vợ Câm Mang Con Bỏ Chạy / Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám Sao)

Chương 396:




Sau đó cô phủi phủi tay rồi đi lên lầu.
Cái tên nhốc này, lại còn nói cô khắc chồng, tốt nhất đêm nay hắn cũng chết đi, để hoàn thành cho cía “mỹ danh” của khắc chồng của cô.
Ôn Hủ Hử tràn đầy lửa giận trở lại phòng ngủ của mình.
Nhưng cô không biết lúc cô vừa đi, người đàn ông dưới lầu lại còn nở nụ cười.
Hắn nhìn phòng ăn rốt cuộc cũng trở lại dánh vẻ bình thường, hắn còn có thể nghe thấy trên đỉnh đầu có tiếng dép lê đầy căm phẫn trong một lúc, hắn cúi đầu ăn cơm trong chén, khóe môi nở một nụ cười.
Người phụ nữ ngu ngốc này! –
Hoắc Tư Tước ăn cơm xong rồi lên lầu ba.
Vừa cởi áo khoác ra, điện thoại di động đặt trên bàn vang lên, là điện thoại di động cá nhân cho nên hắn không thèm nhìn chỉ tiện tay nhận: “Alo?”
“Tư Tước, em Cố Hạ đây. Anh có thấy tin nhắn em gửi cho anh không? Cuốn sách bên em đã được đưa ra thị trường, dự định hai ngày này sẽ trở về, anh có thể đến sân bay đón em không?”
Lại là Cố Hạ.
Cô cẩn thận hỏi qua điện thoại, giọng nói vẫn mềm mại như trước, thậm chí vì muốn lấy lòng người đàn ông này, cô ta còn cố ý mang theo một chút ý vị đáng thương.
Đáng tiếc, Hoắc Tư Tước nghe xong, khuôn mặt đẹp trai lập tức trở nên lạnh lẽo.
Không nói một lời nào, hắn cúp máy.
Cố Hạ: “…”
Cô ta ở nước ngoài ngay lập tức ném điện thoại di động của mình đi!
Tại sao?
Tại sao hắn lại đối xử với cô ta như thế? Cho dù là cô ta lừa hắn, nhưng mà thư bốn năm sau, thật sự đều là cô ta viết, bốn năm sau với sáu năm trước, không phải đều thư thôi sao?
Cô ta lại phát điên nữa.
Cố Thanh Liên nghe thấy động tĩnh đi vào: “Con đang làm gì vậy? Không phải dì đã nói vậy sao? Bảo con đừng gọi cho hắn nữa.”
Cố Hạ kích động cả khuôn mặt lập tức có chút méo mó: “Vì sao con không được gọi điện thoại cho anh ấy? Con không làm sai, con cũng đã viết thư cho anh ấy, tại sao anh ấy chỉ nhận sáu năm của người phụ nữ đó? Không nhận của con?”
Cô ta gào giọng lên hỏi từng chữ từng chữ.
Nhưng thật ra cô ta không biết, Hoắc Tư Tước cũng không nhận được bức thư sáu năm của Ôn Hủ Hủ.
Lúc đầu khi biết chuyện, hắn cũng rất tức giận, không thể chấp nhận, oán hận đối với cô đã đạt đến mức cao chưa từng có, nếu không hắn sẽ không muốn lập tức ly hôn với cô!
Tuy nhiên, sau đó xảy ra chuyện lớn.
Hắn vốn tưởng rằng mình hận cô, ghét cô, nhưng đêm đó nghe được chuyện này, hắn vội vàng quay về nhìn thấy cô chết đi sống lại ở trong phòng thẩm vấn.
Đột nhiên hắn hoảng sợ.
Hắn chưa bao giờ nghĩ bản thân cũng biết sợ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.