Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc

Chương 1349:




Đi
Trần Đại Niên ngây người như phỗng.
Có loại cảm giác ra trận chưa kịp đánh đã tử vong.
Trường đao vừa mới nhấc lên còn chưa kịp bổ về phía Sở Trần, đã bị đè trên mặt đất, không cách nào nhúc nhích.
Đột nhiên cả gia đình chỉ trích và đánh đập, khiến Trần Đại Niên hoàn toàn choáng váng.
Cả gia đình đều là kẻ lừa đảo…
Không đúng, không phải kẻ lừa đảo!
Trần Đại Niên phục hồi tinh thần lại, nhìn
ông nội mình, bệnh gút tra tấn nhiều năm, sớm đã đến mức không có cách nào đứng lên, tối nay lại có thể đứng lên.
Bởi vì Sở Trần.
Sở thần y!
Ánh mắt Trần Đại Niên đột nhiên nhìn về phía đông đảo người tự xưng là bệnh nhân của Sở Trần đã sớm chạy tới.
Người phụ nữ một tay bế con, tay kia cầm gạch.
Người thanh niên tức giận không thể cưỡng lại, đứng phía sau có mười mấy người bạn.
Chờ đa.
Bọn họ đều là thật?
Trần Bá Vương trầm mặc.
Sở Trần đứng ở chỗ cao trước cửa Liễu gia, ánh mắt đảo qua mọi người ở đây, đèn flash của phóng viên truyền thông không ngừng lóe lên, điên cuồng chụp ảnh.
“Tôi là Sở Trần.” Thanh âm Sở Trần rất ôn hòa, lại phảng phất có lực xuyên thấu thật lớn, mỗi người ở đây đều nghe được rõ: “Nếu tất cả mọi người đều đang chờ tôi đáp lại, vậy thì, hiện tại tôi sẽ đáp lại chuyện xảy ra vào buổi chiều, đúng rồi, lời nói của tôi, cũng đại diện cho lập trường của y quán Liễu gia.”
Sở Trần dừng lại, tiếp tục nói: “Chiều nay, tôi ở y quán Liễu gia tiến hành một buổi chữa
bệnh từ thiện, tiếp nhận chẩn trị cho 30 bệnh nhân, là từ trong vòng một tuần này, trong số bệnh nhân khám bệnh ở y quán Liễu gia, các bác sĩ khác cảm thấy vấn đề tương đối lớn, bệnh nhân tương đối nghiêm trọng lựa chọn ra.”
“Đúng vậy, tôi vốn là số của Liễu Tông Hạo, bác sĩ Liễu sau đó đề cử tôi lên.” Người thanh niên xương cốt dịch chuyển lại bổ sung một câu.
Không qua được, đúng không… Liễu Tông Hạo mặt đen xuống.
“Ngay khi chúng tôi chẩn đoán và điều trị cho bệnh nhân, Trương Giai xông vào.” Sở Trần nhàn nhạt nói: “Tôi không biết cô ấy dùng thủ đoạn gì ngăn cản bệnh nhân vốn nên tiến vào, thế nhưng, không có quy củ không thành tiêu chuẩn, cho dù cô ấy tiến vào, dựa theo quy củ chữa bệnh từ thiện hôm nay, tôi có quyền cự tuyệt yêu cầu của cô ấy. Huống chi…” sở Trần bỗng nhiên giơ tay Liễu Tông Hạo lên: “Mọi người nhìn xem.”
Sở Trần biến diễn ra một con dao, cắt một vết thương nhỏ trên đầu ngón tay Liễu Tông Hạo.
“Đây chính là thương tích có thể so sánh với
Trương Giai.” Ánh mắt Sở Trần đảo qua mọi người: “Bác sĩ Liễu Tông Hạo của chúng tôi mặt không đổi sắc, bởi vì đây căn bản không đáng nhắc tới, nhưng đối với Trương Giai, lại trở thành bệnh nặng, tôi muốn biết, là Trương Giai quá mức giả bộ, hay là mọi nguời quá mức hâm mộ minh tinh, mọi người vì ngón tay Trương Giai hơi lột da liền lên mạng, có nghĩ tới, cha mẹ mọi người làm việc, có thể mỗi ngày đều lột da hai tay, lúc mọi người cầm điện thoại điên cuồng hò hét cho Trương Giai, có nghĩ tới, cha mẹ mọi người có lẽ hiện tại đang ở nhà chờ mọi người ăn một bữa cơm không?”
“Theo tôi… các người chính là một đám bỏ đi!” Sở Trần cười lạnh.
Không ít người trực tiếp trợn mắt há hốc mồm.
Bọn họ chờ đợi chính là lời xin lỗi của Sở Trần, nhưng không nghĩ tới, lời nói của Sở Trần, đầu tiên là giải thích sự thật, sau đó nói một đạo lý hời hợt, câu cuối cùng tức giận kết luận.
Trần Bá Vương kinh hãi, Sở Trần này, thật có khí phách.
Nếu như trước khi người trong nhà xuất hiện, Trần Bá Vương nhất định sẽ cố chấp hận Sở Trần, nhưng bây giờ, khi nhìn thấy
ông nội đứng lên, cùng với bệnh nhân đứng ở phía trước, Trần Bá Vương cảm giác cổ họng của mình bị ngàn cân ngăn lại.
Một nhân vật như vậy, làm sao mình có thể hận?
Anh ta xứng đáng được tôn trọng hơn.
Nhưng, thanh âm ở hiện trường cũng không hài hòa lắm, thanh âm giận dữ mắng sở Trần đã bắt đầu.
“Anh nói ai là đồ bỏ đi? Tất cả chúng tôi đều là người lớn, chúng tôi có khả năng phân biệt đúng sai.”
“Mặc kệ vì bất cứ nguyên nhân gì, từ chối chữa bệnh cho Tiên Tiên, chúng tôi không đồng ý.”
“Xin lỗi! Xin lỗi! Xin lỗi!”
“Cái thứ gì a, lại còn dạy cho tôi? Anh là cha tôi à?”
Có một người khác ở đây đang chết lặng.
Liễu Tông Hạo.
Đầu ngón tay truyền đến từng trận đau đớn.
Dao xẹt qua, như sao có thể sẽ không có một chút cảm giác, nhưng vì phối hợp với Sở Trần, Liễu Tông Hạo bày ra bộ dạng vân đạm phong khinh.
Bọn họ không có diễn tập trước, đây là ý định tạm thời của Sở Trần.
Nhưng tại sao lại rạch ngón tay tôi… Liễu
Tông Hạo vẻ mặt dấu chấm hỏi.
Đám đông ngày càng tăng.
Thanh âm mắng chửi mạn mẽ phô thiên cái địa.
Liễu Thiên Thiên thần sắc lo lắng nhìn thoáng qua Sở Trần, tên này, quá cương mãnh, lại vừa mới ở trước mặt mấy trăm người của Hội mê Tiên Tiên, nói ra một phen như vậy.
Không sợ bị đánh hội đồng sao.
“Hay là… chúng ta lui về trước?” Liễu Mạn Mạn nhỏ giọng mở miệng.
Sở Trần lắc đầu.
Anh đêm nay, sẽ cứng rắn bám vào Hội mê Tiên Tiên vô pháp vô thiên này.
Cách đó không xa, một nhà ba người đẩy xe lăn đi tới.
Một người trong Hội mê Tiên Tiên nhận ra danh tính của cô gái.
“Đó không phải Kỳ Tích sao?”
“Tôi đa từng gặp Kỳ Tích, thực sự là cô ây.”
“Kỳ Tích cũng tới a, tới vừa đúng lúc, nhanh tới đây hận chết Sở Trần, tên heo chết kia không sợ nước sôi nóng, thế nhưng còn không xin lỗi Tiên Tiên chúng ta.”
Lưu Giai Hân đẩy xe lăn, đi tới trước mặt Sở Trần, cúi đầu thật sâu: “Thực xin lỗi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.