Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc

Chương 1378:




Đương nhiên, Liễu Như Nhạn chưa chắc có thể đột phá đến khí tức cảnh trong vòng ba ngày.
Sở Trần đối với Trương đạo trưởng cũng cho kỳ vọng rất lớn.
Trợ giúp của Cửu Huyền Môn có thể kịp thời chạy tới hay không, đối với sở Trần mà nói cũng cực kỳ quan trọng, anh trong lòng biết tình thế trước mắt, chỉ bằng sức lực của một mình anh, không có khả năng ngăn cản được các đại môn phái vây công.
“Hy vọng đến kịp.” Sở Trần trong lòng còn có lo lắng chính là, Trương đạo trưởng không biết có thể thành công liên hệ với cửu Huyền Môn hay không.
Tên đó chạy quá nhanh.
Biệt thự Tống gia, đám bảo vệ đang thu dọn chiến trường, trong bọn họ không ít người tận mắt chứng kiến trận chiến này, ánh mắt nhìn Sở Trần mang theo kích động nóng bỏng.
Trong mắt bọn họ, Sở Trần giống như phong thần.
Các đại môn phái vây công, khí thế hùng hổ, cuối cùng lại bị một mình Sở Trần đánh bại, liên tục bò rời khỏi Tổng gia.
Đây là cậu ba Tống giabọn họ!
“Mọi người vừa rồi đứng rất xa, không nhìn thấy, cậu ba chúng ta đối mặt với cường địch, khí định thần nhàn, giống như tiên thần
hạ phàm, chỉ là một ánh mắt, liền dọa kẻ địch sợ tới mức tè ra quần.”
“Tôi vừa rồi ở trên tầng thấy được, mười mấy người nhào tới phía cậu ba, cậu ba cười to một tiếng, liền đánh ngã tất cả mười mấy người kia xuống đất.”
“Mọi người cũng không thấy rõ, tôi trốn ở dưới đất hồ Tống, ôi đếm kỹ một chút, vừa rồi ít nhất cỏ hai trăm người bị cậu ba đánh ngã ném xuống hồ, tôi còn vụng trộm cởi quần một người trong đó.”
“Ha ha ha, khó trách vừa mới nhìn thấy có người trần truồng chạy.”
Trải qua một hồi đại chiến thanh tẩy trang viên Tống gia, bầu không khí đặc biệt nhiệt liệt, đông đảo bảo vệ chẳng những không có
lo lắng, giờ phút này càng thêm sức mạnh như thành đồng, quét dọn chiến trường.
“Ba ngày này anh có thể ở bên ngoài, chuẩn bị cho trận chiến ba ngày sau đó.” Trong biệt thự nhỏ, Sở Trần nắm tay Tống Nhan, bạch ngọc không xương, làm rung động lòng người.
Tống Nhan hiểu được, ôm lấy Sở Trần.
Cô tuy rằng không biết các môn các phái vì
sao lại ép Sở Trần giao ra cái gọi là Thiên Cơ Huyền Trận, nhưng cũng hiểu được tình huống trước mắt sở Tràn, Dược Cốc ra tay trợ giúp Sở Trần hôm nay đã gặp phải trọng thương, Sở Trần bị vây trong tình huống một người một thân một mình.
“Xin lỗi, em không thể giúp anh.” Tống Nhan nằm trong ngực Sở Trần: “Anh nhất định phải bình an trở về.”
Sở Trần nắm hai vai Tống Nhan: “Em có thể giúp anh có nhiều chỗ, đừng quên, em phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình, anh phụ trách dung mạo xinh đẹp như hoa. Hơn nữa, anh nói cho em biết một bí mật…” Sở Trần ghé tai nói một câu.
Thân thể Tống Nhan khẽ run lên, vành tai đều đỏ ngầu, nằm trong lòng sở Trần.
“Là thật, anh không lừa em.” Sở Trần nghiêm túc mở miệng.
Anh nói cho Tống Nhan biết, mỗi một lần cùng Tống Nhan cùng đi Vu Sơn, thực lực của anh đều tăng lên trình độ nhất định.
Đối với Sở Trần mà nói, đều là bí ẩn chưa có lời đáp.
Anh đương nhiên lo lắng Tống Nhan cho rằng anh đang đùa giỡn, vội vàng thần sắc nghiêm túc mở miệng.
“Em biết.” Tống Nhan sắc mặt đỏ bừng, thấp giọng trả lời.
“Em biết?” Sở Trần ngẩn ra.
Ánh mắt Tống Nhan nhìn xung quanh phòng,
cuối cùng đi tới bên cạnh một cái sô pha nặng, hai tay nắm lấy sô pha, đột nhiên phát lực.
Sở Trần trợn mắt há hốc mồm.
Tống Nhan lại có thể hai tay nắm lấy sô pha.
Khi nào sức mạnh của cô trở nên mạnh như vậy?
Tống Nhan buông sô pha xuống, sắc mặt
hồng nhuận: “Em cũng là mấy ngày nay, chậm rãi phát hiện, khí lực của mình đang mạnh lên, hơn nữa, mỗi một lần, đều là ở… sau khi gì kia.”
“Cái nào?”
“Anh… biết rõ còn hoi.”
“Có phải vậy không?”
“…ừm…”
Sau một trận mây mưa.
Sở Trần nhắm mắt cảm thụ trạng thái thân thể.
Quả nhiên, nội lực lại rõ ràng tiến bộ không ít.
“Anh cảm giác thế nào?” Tống Nhan thấp giọng hỏi.
Sở Trần ôm lấy thân thể mềm mại, thốt ra: “Thoải mái.”
Tống Nhan như cảm nhận được nhiệt độ cơ thể Sở Trần, khẽ nhấp một tiếng: “Em không phải hỏi cái này.”
“Quả thật lại tăng thêm một chút.”
Sở Trần cảm thán, lập tức cũng hỏi Tống Nhan.
Tống Nhan suy nghĩ một chút: “Em cảm giác trong cơ thể có một luồng khí kỳ lạ đang bơi đi.”
“Em nói xem.” sở Trần lập tức nói.
Tống Nhan nói vị trí vận chuyển luồng không khí trong cơ thể mình với Sở Trần.
Sở Trần có loại cảm giác quen thuộc khó hiểu.
Một lúc lâu sau.
Đồng tử Sở Trần bỗng nhiên ngưng đọng lại.
Công pháp thần bí.
Liễu tỷ tỷ cho anh môn công pháp dưỡng sinh thần bí, trong đó tựa hồ liền liên quan đến hướng đi của luồng khí hít thở.
Chẳng lẽ là…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.