Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang)

Chương 234:




“Tiên sinh, ngài cho rằng bây giờ ta còn tâm trạng để cười nhạo ngài sao?”
Khánh Mộ Lam nói: “Suýt chút nữa thì ngài gây ra họa lớn rồi đấy, ngài biết không?”
“Cô đang nói bài hát đó?”
Kim Phi bất lực thở dài.
Advertisement
Thực chất khi Quan Hạ Nhi nói Kim Phi hát bài hát nước ngoài, y đã biết rồi.
Đại Khang là một triều đại phong kiến, hát bài hát nước ngoài được coi là phản động, nếu như để triều đình biết thì sẽ phạm tội mưu phản, tội lớn liên lụy tới cửu tộc.
“Xem ra trong lòng tiên sinh cũng rõ”.
Advertisement
Khánh Mộ Lam nói: “Sau này đừng có hát bài đó nữa, cho dù là lúc nào”.
“Cũng may hôm qua không có người ngoài, nếu không tất cả chúng ta đều xong đời rồi”.
Đường Đông Đông nhắc nhở.
“Ta hiểu rồi”, Kim Phi gật đầu: “Sau này tuyệt đối không uống rượu nữa”.
Cho dù là kiếp trước hay hiện tại, y đều chưa từng được đào tạo nghiệp vụ, không thể lúc nào cũng có thể duy trì sự tỉnh táo như đặc công được, việc duy nhất có thể làm đó là tránh tình huống như vậy xảy ra.
“Đừng mà, tiên sinh uống say vui lắm, trước đây ta không biết là tiên sinh biết ca hát nhảy múa đấy”.
Nói đến đây, Khánh Mộ Lam lại cười đểu: “Ta giúp ngài nhớ lại nhé?”
“Cút đi!”, Kim Phi hậm hực nói: “Nếu như cô còn nhắc tới chuyện này, sau này đừng hòng đòi vũ khí ở chỗ ta nữa”.
“Tiên sinh, ta không dám nữa”.
Khánh Mộ Lam vừa nghe thấy Kim Phi nói như vậy liền rén.
“Bên phía Thiết Chùy và các binh lính nữ đã ổn thỏa chưa?”, Kim Phi hỏi.
“Khi mọi người đang uống rượu thì các binh lính nữ đã quay về giặt đồ rồi”.
Khánh Mộ Lam nói: “Khi đó đám người Thiết Chùy cũng uống nhiều rồi, buổi sáng ta có tới hỏi, ngoại trừ Thiết Chùy có tửu lượng tốt nhất, những người còn lại đều không nhớ chuyện tiên sinh hát ca nhảy múa”.
“Thiết Chùy cũng bị dọa cho xanh mặt, khi đó hắn không cho tiên sinh hát nữa, còn nói không uống nữa, lúc này tiên sinh mới nhất quyết kéo hắn đòi so tửu lượng”.
Lúc đó lưỡi của Kim Phi đã hơi thắt lại, rất nhiều chỗ hát không rõ, Khánh Mộ Lam và Đường Đông Đông ở ngay bên cạnh nhưng cũng không nghe được chứ đừng nói là những cựu binh đã say ngà ngà rồi.
Hơn nữa Kim Phi chỉ hát vài câu thì đã dọa cho Khánh Mộ Lam, Đường Đông Đông và Thiết Chùy sợ mất mật rồi, lập tức không cho y hát nữa.
“Vậy thì tốt”, lúc này Kim Phi mới yên tâm gật đầu: “Hai người ăn cơm chưa?”
“Ăn lâu rồi”, Đường Đông Đông nói: “Đợi ngài ăn xong rồi đến nha dịch đây”.
Kim Phi vội vàng húp bát cháo trắng, sau đó đứng dậy nói: “Đi thôi”.
Vừa ra ngoài Thiết Chùy đã đón ở cửa: “Tiên sinh, ngài không sao chứ?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.