Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang)

Chương 4275: Sao bọn ta biết được chứ?




“Được rồi!”
“Như thế là được rồi sao?” Tiểu Ngọc hỏi.
"Đúng vậy.” Kim Phi chỉ vào hộp sắt nhỏ: “Thứ này gọi là bình ăc-quy, cũng có thể gọi nó là bình điện, nó có thể tích trữ điện trong bụng và phóng điện bằng cách nối với một sợi dây."
"Thần kỳ như vậy?" Tiểu Ngọc hỏi: "Vậy nó có thể làm đèn sáng lên được không?”
"Đương nhiên có thể.” Kim Phi trực tiếp cầm lấy một cái bóng đèn ở bên cạnh rồi nối dây dẫn vào hai đầu cực của bình điện, đèn điện lập tức sáng lên.
"Tiên sinh, ngài quá lợi hại rồi.” Tiểu Ngọc khen ngợi: “Có bình điện rồi thì có phải chúng ta không cần xây dựng xưởng phát điện và cũng không cần kéo dây điện nữa không?”
Từ năm ngoái, Kim Phi đã cùng lúc khởi công xây dựng hai nhà máy nhiệt điện ở Tây Xuyên và Xuyên Thục, còn đồng thời khởi công bốn dự án đường sắt, giờ đây tuyến đường sắt từ Hắc Thủy Câu và Trường Xà Câu đã sắp được thông xe.
Mặc dù việc hoàn thành xưởng nhiệt điện và đường sắt sẽ mang lại lợi ích to lớn cho phát triển công nghiệp và giao thông vận tải, nhưng việc khởi công nhiều dự án cùng lúc như vậy cũng sẽ tạo ra gánh nặng rất lớn cho triều đình.
May mắn thay, các loại cây lương thực có năng suất cao như khoai tây, ngô, bí ngô đã trở nên phổ biến, triều đình có đủ lương thực dư thừa, người dân Trung Nguyên mấy năm qua cũng sống rất khó khăn, Xuyên Thục chỉ cần xuất ra một phần lương thực đã có thể tuyển dụng một lượng lớn công nhân, điều này đã giúp các dự án xưởng phát điện và đường sắt có thể tiến hành thuận lợi.
Tuy nhiên, việc muốn xây dựng xưởng phát điện ở khắp mọi nơi hoặc xây dựng mạng lưới truyền tải điện phủ khắp mọi nơi thì với tình hình hiện giờ của Đại Khang thì hoàn toàn là điều không thực tế.
Nếu bình điện có thể giải quyết được vấn đề này thì sẽ không cần phải xây dựng xưởng phát điện và mạng lưới truyền tải điện nữa.
"Không được, bình điện có thể tích trữ quá ít điện năng, loa phát thanh thụ ít điện hơn và có thể sử dụng trong thời gian dài, nếu dùng để chiếu sáng thì e rằng nhiều nhất là vài ngày là hết điện, nếu dùng để khởi động động cơ, cho dù là động cơ nhỏ thì bình điện cũng không dùng được bao lâu và điện tích trữ bên trong cũng sẽ cạn kiệt."
Kim Phi giải thích: “Cho nên vẫn cần phải xây dựng xưởng phát điện và kéo dây điện."
“Được rồi.” Tiểu Ngọc u thở dài, nhưng sự xuất hiện của bình điện và loa phát thanh vẫn khiến cô ấy vui mừng không ngớt, sau kh khỏi phòng thí nghiệm, cô ấy lập tức báo tin vui này cho người bạn thân nhất của mình là đội trưởng đoàn ca múa - Thanh Diên.
Sau khi nghe Tiểu Ngọc giới thiệu xong, Thanh Diên lập tức đi tìm Kim Phi để xin loa phát thanh.
Kim Phi đã nghĩ đến điều này từ lâu nên đã sớm chuẩn bị một đống loa phát thanh và bình điện.
Mấy ngày kế tiếp, những người đưa thư của khắp Xuyên Thục đều lần lượt nhận được một chiếc hộp gỗ, và Trần Ngọc Kiệt của thành Tây Xuyên cũng là một trong số đó.
'Thành Tây Xuyên là thành trì lớn nhất của Xuyên Thục, có tổng cộng bảy địa điểm đọc báo và tám người đưa thư, mỗi buổi sáng, ca-nô sẽ chuyển báo và bưu kiện trong ngày đến sông Kim Mã ở bên ngoài thành, một trong tám người đưa thư sẽ đi xe đạp đến bến tàu sông Kim Mã để mang báo và bưu kiện trong ngày về, sau khi trở về thành sẽ lại nhận kiện hàng được chia theo khu vực của bản thân.
Hôm nay đến lượt Trân Ngọc Kiệt đến sông Kim Mã và anh ta đã đến đó từ sáng sớm.
Thông thường khi giao kiện hàng, nhân viên hộ tống trên ca-nô sẽ ném những túi lớn túi nhỏ lên bờ một cách rất thô bạo, nhưng sáng nay, hai nhân viên hộ tống lại cẩn thận khiêng một chiếc hộp lớn lên và nhắc nhở Trần Ngọc Kiệt: “Cấp trên đã căn dặn rằng bên trong ương này chứa bảo bối, không thể tùy tiện va chạm, trên đường đi ngươi cẩn thận một chút, đừng làm vỡi"
“Bảo bối gì?" Trần Ngọc Kiệt tò mò hỏi.
"Sao bọn ta biết được chứ?"
Nhân viên hộ tống lắc đầu nói: "Cấp trên đã căn dặn như vậy thì ngươi chỉ cần chú ý một chút là được rồi, đến đây, nhìn một cái xem, trên hộp không có va chạm gì đúng không?
Trần Ngọc Kiệt nghe nhân viên hộ tống nói như vậy cũng hơi căng thẳng, anh †a cẩn thận đi vòng quanh hộp gỗ để xác nhận chiếc hộp quả thực không bị va đập, sau đó mới gật đầu.
"Nếu không có va chạm thì ký vào đây!"
Nhân viên hộ tống lấy danh sách ra đưa cho Trần Ngọc Kiệt.
Khi Trần Ngọc Kiệt ký vào danh sách, anh ta vô tình liếc nhìn tên người nhận, khi anh ta nhìn thấy tên mình được viết ở nơi người nhận thì không khỏi sửng sốt: "Hộp gỗ này được gửi cho ta sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.