Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang)

Chương 4279: Hơn nữa




Khánh Hâm Nghiêu vừa vào đã nghiên cứu loa phát thanh, người đưa thư có ngốc thì cũng nhận ra, anh ta cảm thấy rất hứng thú với loa phát thanh.
Thuộc hạ bình thường mà thấy lãnh đạo như vậy, hẳn sẽ chủ động đưa loa phát thanh đến phủ của Khánh Hâm Nghiêu, nhưng vừa rồi lúc sắp xếp lại phong thư, những người đưa thư phát hiện viện Khu Mật đã viết một phong thư cho Trần Ngọc Kiệt, nói về công dụng của loa phát thanh, thế nên không thể tặng cho Khánh Hâm Nghiêu.
'Thấy Khánh Hâm Nghiêu cuối cùng cũng buông loa phát thanh xuống, Trần Ngọc Kiệt nhắm mắt đưa thư của viện Khu Mật cho Khánh Hâm Nghiêu: "Khánh đại nhân, viện Khu Mật đã tiến hành một ít điều chỉnh với công việc của chúng ta, xin Khánh đại nhân chỉ thị!"
"Vậy sao?" Khánh Hâm Nghiêu nhận thư, cúi đầu đọc.
Rất nhiều quận thành và huyện thành cũng chỉ có một hai đài đọc báo, nhưng Tây Xuyên là một thành lớn, thế nên lúc trước tổng cộng đã thiết lập bảy đài đọc báo, bằng không thì người dân trong thành quá nhiều, người ở phía sau căn bản không nghe được.
Bây giờ có loa phát thanh rồi, thế nên viện Khu Mật yêu cầu Tây Xuyên giảm bớt số lượng đài đọc báo xuống còn bốn đài, ba người đưa thư rảnh rỗi có thể phụ trách dịch vụ chuyển phát đang càng ngày càng bận rộn.
Trừ việc này ra, viện Khu Mật còn nói, bởi vì số lượng loa phát thanh và bình ắc-quy sản xuất được có hạn, chỉ có thể trang bị cho thành Tây Xuyên bốn cái, còn phải dùng chung với những ngành khác.
Người đưa thư phải đọc báo mỗi ngày, thế nên loa phát thanh giao cho người đưa thư giữ và bảo vệ, nhưng nếu như gặp phải dịp đội Chung Minh cần mở đại hội, hoặc khi đoàn ca múa cần biểu diễn thì phải giao loa phát thanh cho bọn họ sử dụng.
Khánh Hâm Nghiêu lăn lộn ở chốn quan trường đã nửa đời người, lập tức hiểu ý người đưa thư ngoài mặt là đang xin phép anh ta, thực ra là sợ anh ta cướp loa phát thanh.
Thật ra thì người đưa thư đang lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, có thể trong mắt người đưa thư thì loa phát thanh là thứ vô cùng trân quý, nhưng trong mắt Khánh Hâm Nghiêu thì nó chẳng là gì.
Viện Khu Mật có thể gửi cho người đưa thư bốn chiếc loa phát thanh, chứng tỏ loa phát thanh cũng không phải là vật hiếm hoi đặc biệt gì, nếu như Khánh Hâm Nghiêu viết thư đòi, chắc chắn Kim Phi sẽ gửi tới cho anh ta một cái, sao có thể cướp đồ của người đưa thư chứ?
Anh ta chỉ là vì nghe thấy tin đồn, trong lòng tò mò nên mới tới xem thử mà thôi.
Hơn nữa thứ như loa phát thanh này, ở trong tay anh ta chỉ là một món đồ chơi nhỏ, nhưng ở trong tay người đưa thư và đoàn ca múa, lại là một món công cụ tuyên truyền vô cùng đắc lực, tiêu cục Trấn Viễn vừa bình định Trung Nguyên và Giang Nam, bây giờ chính là thời kỳ mấu chốt để ổn định lòng dân, khôi phục.
sản xuất, sự xuất hiện của loa phát thanh thậm chí còn hữu dụng hơn ba chục ngàn nhân viên hộ tống.
Bên nào nhẹ bên nào nặng, Khánh Hâm Nghiêu vẫn hiểu rất rõ.
Nhưng anh ta cũng không vạch trần việc đó, mà chỉ cười rồi trả thư của viện Khu Mật lại cho Trần Ngọc Kiệt: "Nếu viện Khu Mật đã ra yêu cầu rõ ràng, các ngươi cứ dựa theo chỉ thị của viện Khu Mật mà làm là được, có khó khăn gì thì có thể đến nha môn tìm tai"
Nói xong anh ta bèn dẫn đội cận vệ rời đi.
Nhìn Khánh Hâm Nghiêu rời đi, những người đưa thư cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại bắt đầu lo lắng: "Lão Trần, chúng ta không chọc giận Khánh đại nhân chứ? Ngài ấy liệu có làm khó chúng ta không?”
Mỗi lần đoàn ca múa tới Tây Xuyên biểu diễn bọn họ đều đến xem, trong vở kịch có nói, rất nhiều nhân vật lớn ngoài mặt thì đối xử với người nào cũng cười hì hì, lại ngấm ngầm sắp xếp người gây khó dễ cho đám thuộc hạ không nghe lời.
Những người đưa thư rất lo sợ Khánh Hâm Nghiêu cũng sẽ đối xử với bọn họ như vậy.
"Khánh đại nhân chắc không đến mức vậy đâu?" Trần Ngọc Kiệt nói: "Hơn nữa, thư của viện Khu Mật đưa tới đã nói rõ công dụng của loa phát thanh, chúng †a cũng thực sự không thể làm gì khác mà, Khánh đại nhân hẳn có thể hiểu nhỉ?"
"Chỉ mong vậy, "người đưa thư lớn tuổi thở dài, nhắc nhở: "Thời gian gần đây cũng phải làm việc cẩn thận vào, đừng để bị người khác bắt được điểm yếu!"
Mấy ngày sau đó, những người đưa thư làm việc cực kì cẩn thận, nhưng về sau thì phát hiện Khánh Hâm Nghiêu không có làm phiền bưu cục, những người đưa thư cũng dần dần quên chuyện này.
Cuộc sống hàng ngày cứ thế trôi qua, đúng như Khánh Hâm Nghiêu dự đoán, có sự trợ giúp của loa phát thanh, nhật báo và đoàn ca múa Kim Xuyên như hổ mọc thêm cánh.
Đặc biệt là diễn viên của đoàn ca múa, trước kia nhiều nhất thì một ngày biểu diễn một vở, hơn nữa cứ cách hai ba ngày thì phải nghỉ ngơi một ngày, nếu không sẽ khàn hết cả giọng, bây giờ có loa phát thanh rồi, bọn họ cũng không cần đọc lời thoại lớn tiếng như vậy nữa, không ít diễn viên một ngày có thể biểu diễn hai ba vở, đưa đến tác dụng cực lớn đối với công việc quảng cáo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.