Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang)

Chương 474:




Trong những năm gần đây, giữa các nhóm thổ phỉ lớn đã xảy ra rất nhiều cuộc đấu đá nội bộ, đôi khi vì tranh giành lãnh thổ mà đánh nhau rách đầu chảy máu.
Nhưng bây giờ có một kẻ thù chung, chúng quyết định đoàn kết mà không hề do dự.
“Ngươi nói chuyện có thể động não một chút được không?”
Advertisement
Triệu huyện úy cáu kỉnh trừng mắt nhìn Lão Chu: “Lão Bành vừa nãy đã nói rồi, người của chúng ta đã bị Kim Phi phái người phong sát rồi! Ngươi lấy cái gì để đánh làng Tây Hà? Dùng mồm à?”
“Ta điều tra rồi, cựu binh và binh lính nữ của làng Tây Hà cộng vào mới có mấy trăm người, còn hơn một nửa tới Quảng Nguyên làm tiêu sư rồi, bây giờ Kim Phi cùng lắm có 2 300 người”.
Advertisement
Lão Chu không phục nói: “Thổ phỉ của ba nhà chúng ta cộng lại hơn 2000 người, hắn dựa vào đâu mà phong sát chúng ta chứ?”
“Dựa vào việc hắn là Kim Phi”.
Triệu huyện úy nói: “Ngươi quên chuyện núi Thiết Quán mất thế nào rồi à? Lúc đó trong tay Kim Phi cũng chỉ có mấy chục người, như vậy mà diệt được thổ phỉ núi Thiết Quán đấy!”
“Là do tên ngu xuẩn núi Thiết Quán trúng kế của Kim Phi, lao vào cái hố mà hắn đã đào, nhưng lần này thì khác, Hắc Thủy Câu của đại nhân, đỉnh Song Đà của Lão Bành, núi Sơn Đầu của ta, có chỗ nào mà dễ phòng thủ khó tấn công chứ? Không có lực lượng gấp mấy chục lần, căn bản không hạ được!"
Lão Chu tự tin nói.
“Quan trọng là thế đấy, thổ phỉ chọn hang ổ, ai mà không chọn chỗ dễ phòng thủ khó tấn công chứ, nhưng nơi như thế này có điểm yếu chết người, chỉ cần bị người ta phong tỏa đường xuống núi, trên núi có nhiều người thế nào đi chăng nữa cũng không xuống được!”
Triệu huyện úy nói: “Kim Phi hoàn toàn không cần tấn công, chỉ cần phong tỏa đường xuống núi, thời gian lâu dài, thổ phỉ đều sẽ chết đói trên núi!”
“Vậy thì xem xem ai trụ lâu hơn”, Lão Chu nói: “Chỗ các ông thì tôi không biết, nhưng núi Hổ Đầu của tôi, lương thực nhiều lắm, thổ phỉ ăn 1 năm cũng không thành vấn đề”.
Trên thực tế, đây cũng là tình huống thường xảy ra trong các cuộc chiến tranh ở thời đại vũ khí lạnh.
Bên phòng thủ thành kiên quyết bảo vệ thành, trong khi bên tấn công thành bao vây thành không chừa một tấc.
Bình thường mà nói, trừ phi binh lực chênh lệch quá lớn, nếu không không ai có thể làm gì đối phương, chỉ xem ai có thể tồn tại lâu hơn.
Ở kiếp trước, khi Kim Phi nghiên cứu lịch sử, y đã thấy rằng, một pháo đài quân sự nào đó, quân tấn công và quân phòng thủ đối đầu nhau trong ba năm, cuối cùng quân phòng thủ đã ăn hết lương thực dự trữ và không còn cách nào khác là phải ra khỏi thành tử chiến với địch.
Nhưng lúc này, binh lính đã đói ba năm, đã mất đi sức lực và tinh thần chiến đấu, bên tấn công có thể lấy tiếp tế bất cứ lúc nào, nhàn rỗi chờ đợi, kết quả chiến đấu có thể tưởng tượng ra được.
“Ngươi…”
Triệu huyện úy thở dài một hơi, không muốn nói chuyện với Lão Chu nữa.
“Lão Chu, ông suy nghĩ đơn giản quá đấy, Kim Phi đã từng theo Khánh hầu gia ra chiến trường, mang về không ít cung nỏ hạng nặng, chỉ cần phái người bố trí mấy cái ở ngã tư đường phong tỏa đường núi được!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.