Xuyên Không Về Cổ Đại, Ta Gả Cho Nông Phu Làm Kiều Thê

Chương 184: Đánh trả 2




“Ầm!” Đám người vây xem bên ngoài cửa hàng vội vã tản ra, khiến Lai lão đại đập mạnh vào đá xanh trên mặt đường.
Cái ngã lộn mèo này không nhẹ, Lai lão đại cảm giác lục phủ ngũ tạng của mình dời khỏi vị trí. Hắn rên rỉ lăn lộn trên đất mãi không bò dậy nổi.
Tiêu Thái vừa mới tiễn người giao hàng về từ cửa sau, đang muốn đi ra đằng trước xem giúp bọn họ dọn cửa hàng liền nghe thấy tiếng kêu khóc của Thạch bà bà.
Ý thức được đã có chuyện xảy ra, đầu óc hắn trống rỗng, lập tức xông ra cửa hàng.
Chỉ thấy trên mặt đất toàn là bánh ngọt nát bét, bị đạp vỡ vụn.
Hai người đang đè Thạch Dương ra đánh, còn có một tên muốn động thủ với Phó Nguyệt.
Vành mắt Tiêu Thái sắp nứt ra, sau khi dùng một cước đạp văng tên kia ra, hắn vội vàng run rẩy đỡ Phó Nguyệt dậy.
“Tiểu Nguyệt Tiểu Nguyệt! Nàng có sao không, có bị thương không?”
Phó Nguyệt vội vàng đẩy hắn: “A Thái ca, ta không sao, chàng mau mau đi giúp A Dương một tay!”
Thấy Phó Nguyệt hoàn toàn không tổn thất gì, Tiêu Thái sải bước đi tới bên cạnh ba người kia.
Hắn đưa tay ra túm một người trước, đè đầu hắn ta xuống, hung hăng đập trên mặt đất.
Lai lão tam bị đập tới mức hoa mắt chóng mặt, nằm bẹp trên đất không tỉnh lại.
Ngay sau đó, hắn lại kéo người cuối cùng đang đè lên người Thạch Dương ra.
Lai lão nhị thấy tình trạng thảm hại của hai huynh đệ, sợ tới mức phải cầu xin tha thứ: “Hảo hán tha mạng! Chúng ta không dám nữa! Đừng đánh…”
Tiêu Thái đỏ mắt không thèm quan tâm đến lời xin tha của hắn, cứ nện từng quyền từng quyền lên mặt hắn.
Hắn luyện võ săn thú nhiều năm, lực tay lớn.
Không quá hai quyền, Lai lão nhị cũng không chịu được nữa, trên miệng trên mũi đều là máu, chóng mặt choáng váng cả người xụi lơ ở đó mặc cho hắn đánh.
Tiêu Thái ném Lai lão nhị ra bên ngoài cửa hàng giống như ném rác rưởi, đập vào người Lai lão đại.
Cũng vì sức nặng này mà miệng Lai lão đại phun máu, ngay cả sức để rên rỉ cũng mất.
Lai lão tam lấy lại tinh thần từ cơn choáng váng, hắn vừa định bò ra ngoài tránh xa sát thần này ra, chẳng ngờ lại bị Tiêu Thái đạp vào eo.
“Muốn chạy? Muộn rồi!”
“Gia tha mạng! Gia tha mạng!”
Tiêu Thái kéo tóc hắn, lôi hắn ra khỏi cửa hàng như lôi một con chó chế.t.
Tiêu Thái mặt không cảm xúc trông như sát tinh chuyển thế, ngay trước mặt mọi người bên ngoài và hai huynh đệ còn lại của Lai gia đánh thật mạnh, máu văng lên mặt hắn cũng không thể khiến hắn biểu lộ ra bất cứ cảm xúc gì.
Đám người vây xem náo nhiệt lặng ngắt như tờ, họ nhìn hắn bằng ánh mắt hoảng sợ, không dám tiến lên ngăn cán.
Hai huynh đệ Lai gia đang nằm chung một chỗ run lẩy bẩy, cũng không dám thay tam đệ cầu tình.
Nam nhân này, quá đáng sợ!
Sớm biết như vậy bọn chúng đã không tới.
Phó Nguyệt đỡ Thạch Dương đứng dậy, giao cậu cho Thạch bà bà rồi vội vàng chạy tới níu tay Tiêu Thái.
“A Thái ca! Đừng đánh!” Đánh nữa là lấy mạng người đó! Vì mấy tên cặn bã này đúng là không đáng.
Bị Phó Nguyệt ngăn cản, Tiêu Thái mấy lấy lại được chút tính người.
Hắn kéo tay Phó Nguyệt đứng lên, đồng thời cũng bảo vệ nàng sau lưng mình.
Tiêu Thái lạnh lùng nhìn ba người nằm trên đất: “Có gan tới gây chuyện thì cũng đừng có sợ, bò dậy tới phủ nha!”
Ba huynh đệ Lai gia:???
Đây là cái thứ quỷ gì!
Bọn họ đều đã bị đánh thành như vậy mà vẫn còn muốn đi gặp quan?
Lúc này, Hắc Cẩu đi theo tiểu huynh đệ báo tin thong dng tới muộn.
Hắc Cẩu đi qua ba kẻ đang nằm mọp trên đất, đến gần Tiêu Thái thấp giọng khuyên nhủ: “Tiêu huynh! Ba cái đồ chơi này huynh giao cho ta! Đảm bảo hả giận hơn đưa tới quan phủ!”
Tiêu Thái ngước mắt nhìn hắn chằm chằm.
Hắc Cẩu bị con ngươi thâm trầm đẩy sát khí chiếu tướng tới mức hơi cứng người: “Huynh tin ta! Sau này chúng nhất định không xuất hiện trước mắt mọi người nữa.”
Một lát sau, Tiêu Thái mới vừa gật đầu vừa nói: “Vậy chuyện này làm phiền Hắc Cẩu huynh, ân tình này Tiêu Thái ta ghi nhớ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.