Yêu Em Nhiều Đến Thế

Chương 2:




Lâm Thiên ngơ ngác nhìn Thành Thành, tuy là học cùng khóa nhưng vì Lâm Thiên đi học muộn hơn so với bạn bè cùng trang lứa nên tuổi thật thì Lâm Thiên hơn Thành Thành hai tuổi, đi học Lâm Thiên cũng không hòa đồng bởi trong mắt anh những đứa như Thành Thành chỉ là con nít ranh, Thành Thành học lớp bét nhất nên Lâm Thiên cũng không biết anh là ai.
Nhu Nhu đoán thì ra anh ta lên đây để đánh ghen theo quan điểm của anh ta, Nhu Nhu cười trừ nói giúp.
" Hỏi bài thôi."
Thành Thành không nói gì, Nhu Nhu đang lo lắng cho Lâm Thiên, nếu mà không đi nhanh có khi là bốn đứa đầu gấu này nhảy bổ vào đánh anh ấy mất, Nhu Nhu hất cằm với Lâm Thiên ra hiệu cho anh ấy mau đi đi, khổ nỗi Lâm Thiên không hiểu.
Anh ấy cứ hai tay ôm sách khó hiểu nhìn Nhu Nhu, Hoàng Tiễn Thành là đứa cáu kỉnh vô cớ, anh ta không nói không rằng liền kéo cổ áo Lâm Thiên lại rồi đấm liên hoàn ba cái vào mặt Lâm Thiên.
Nhu Nhu đã đoán được thế, mấy đứa có ý với Nhu Nhu trước kia cũng bị đánh vô cớ như thế này, Lâm Thiên bị vật ngã ra đất, ba đứa bạn còn lại của Tiễn Thành đều đứng nhìn, Thành Thành cúi người xuống muốn kéo cổ áo Lâm Thiên lên đánh tiếp, Nhu Nhu liền kéo tay anh ta lại, vẻ mặt cáu gắt.
" Đừng đánh nữa."
Hoàng Tiễn Thành thấy cô bảo vệ Lâm Thiên như thế liền muốn dáng một đòn nữa, cô phải gằn giọng lên.
" Anh đánh nữa thì em báo thầy cô đấy."
Anh liền dừng lại, ba người bạn thân của Thành Thành đứng đằng sau cũng quen thuộc đến ngán ngẩm, ba người họ khoanh tay đứng nhìn chuyện tình tưởng như tình tay ba này.
Thành Thành nhìn Nhu Nhu đang khó chịu với mình thì im lặng, Nhu Nhu kéo Lâm Thiên lên còn ân cần phủi quần áo cho Lâm Thiên.
Nhu Nhu nói với Lâm Thiên.
" Anh về lớp đi."
Giọng nói đỡ gắt gỏng hơn, Thành Thành nhìn theo bóng Lâm Thiên đi mà bất mãn, Nhu Nhu đẩy Thành Thành ra để đi về lớp, cô khó chịu ra mặt.
" Anh chỉ biết đánh nhau thôi."
Thành Thành đứng chờ trồng ở đó, ba người bạn của anh thì an ủi anh, cũng khuyên anh thêm chút càu nhàu.
" Cậu cũng đừng nóng nảy quá."
" Em ấy không thích con trai bạo lực như thế thì phải."
" Tránh đi một chút, tớ thấy em ấy sắp phát nổ rồi đấy."
Anh lại nghĩ về câu nói Nhu Nhu nói hồi nãy, quả thực là anh nóng tính, Thành Thành lau mồ hôi trên trán mình rồi im lặng, cả ba người bạn của anh vì đều là năm cuối cho nên đã luôn tuân thủ nội quy, thấy sắp vào lớp rồi bọn họ đã vội chạy đi.
" Về lớp thôi."
Thành Thành đi đến đầu cầu thang đi xuống thì dừng lại nhìn bạn mình, một người trong số đó quay lại nhìn anh.
" Sao vậy? Đi về lớp thôi."
Thành Thành lắc đầu.
" Tiết bốn mình quay lại học vậy, giờ không có tâm trạng."
Nói xong thì anh quay lại đường cũ, anh vòng qua cầu thang khác đi ra sau trường ngồi đó hút thuốc, đây chính là căn cứ bí mật của anh, nơi này ánh nắng chiếu tới, hàng cây xanh cao, anh hay ngồi dưới gốc cây để hút thuốc.
Thành Thành nghĩ tiết bốn anh sẽ về học, nhưng rồi lại ngủ quên lúc nào không hay, cho đến lúc tan rồi mới tỉnh dậy.
Nhu Nhu vẫn như thường ngày mà đứng đợi xe ở cổng, vì Nhu Nhu không muốn cho người khác biết cô và Lâm Thiên là anh em nên luôn đi xe riêng, ngày nào ba cô cũng sẽ điều hai xe đến đón hai đứa con.
Xe dừng trước mặt Nhu Nhu rồi cô vẫn thẫn thờ nên bác tài đã xuống xe mở cửa cho cô, bác tài để ý hôm nay không thấy Thành Thành bám theo Nhu Nhu nữa cũng thấy lạ.
" Nhu Nhu, con sao thế?"
Nhu Nhu quay ra, chỉ lắc đầu cười nhẹ.
Vừa bước lên xe bác tài đã hỏi thêm câu nữa.
" Hôm nay không thấy Thành Thành nhỉ?"
Bất giác cô nhìn ra ngoài cửa xe, tuy Thành Thành ngông cuồng nhưng, gặp người lớn đều rất lễ phép, cho nên bác tài nhà Nhu Nhu cũng rất thích anh.
Nhu Nhu lại bực mình, lúc sáng cô lại thấy anh ta đánh nhau, Nhu Nhu ở trường giữ chức vị trong đoàn trường, nhưng cũng có lúc nóng nảy, chỉ là cô cảm thấy Thành Thành là cái đứa côn đồ, chỉ biết đánh nhau thôi.
Về đến nhà, Nhu Nhu và Lâm Thiên cùng nhau vào nhà, bước vào đến phòng khách đã thấy mẹ kế mình ngồi đó, Nhu Nhu không muốn nhìn bà ấy liền chạy một mạch lên phòng, cô khóa trái cửa lại vứt cặp đi, Nhu Nhu nằm ngủ trên giường của mình theo thói quen cô lấy điện thoại ra xem.
Chẳng có gì khác cả, đều là tin nhắn của Thành Thành nhắn hỏi han cô, tài khoản Instagram của Nhu Nhu khi Thành Thành bắt đầu theo dõi và nhắn tin khủng bố cô thì cô đã đổi từ công khai sang trạng thái riêng tư, vì nhiều lần bị làm phiền trên lớp, Nhu Nhu phải theo dõi lại tài khoản của anh ta, chán ngắt với những dòng tin nhắn mà anh ta gửi mỗi ngày, dường như là một bản tin nhắn tự động.
" Chào buổi sáng Nhu Nhu."
" Em đã ăn sáng chưa, anh có đem chút đồ lên lớp cho em đây."
" Nhu Nhu, em đang làm gì đó."
Nhu Nhu tắt điện thoại đi rồi nhìn lên trần nhà, hai mắt Nhu Nhu trĩu xuống rồi cô thiếp đi.
Ở dưới lầu Mẫn Mẫn mẹ của Lâm Thiên đang hốt hoảng nhìn mặt đứa con mình, bà vừa ân cần bôi thuốc cho con và vừa hỏi.
" Sao lại đánh nhau ra nông nỗi này, là ai đánh con vậy?"
Trong ánh mắt bà ấy hiện lên sự lo lắng không nguôi, Lâm Thiên cũng chỉ trả lời cho qua vì không muốn mẹ lo.
" Con ngã thôi mà có đánh nhau đâu, mẹ đừng lo lắng quá."
Đứa con này thương mẹ vô cùng, ba năm trước mẹ quyết định đi bước nữa anh vẫn ủng hộ mẹ tới cùng dù họ hàng bàn ra tán vào.
Mẫn Mẫn không tin, khuôn mặt trắng trẻo của con trai bà ấy bị đánh cho bầm tím lên, trong ánh mắt vẫn đọng lại chút không nỡ, nhưng bà ấy vẫn cất hộp thuốc đi, ra vẻ tin lời con trai để Lâm Thiên không phải khó xử.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.