Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Chương 989:




Cô chùi nước mắt, nhìn xem người đàn ông không nên xuất hiện trước mặt mà hỏi: “Sao anh lại tới đây?”
Lăng Tiêu không giải thích mà chỉ đưa tin nhắn kia cho cô xem.
Thịnh Hoàn Hoàn có chút kinh ngạc: “Anh biết người này?”
Lăng Tiêu lắc đầu: “Không biết, hơn nữa đối phương không muốn để tôi biết mình là ai.”
Lăng Tiêu cất điện thoại đi, vươn một tay bế Thịnh Hoàn Hoàn lên khỏi mặt đất, động tác bá đạo lại hết sức dịu dàng.
Thịnh Hoàn Hoàn kinh hô một tiếng, Lăng Tiêu lập tức trấn an nói: “Người kia bị tôi đánh bị thương rồi, sẽ không tới nữa.”
Tức là hắn đã cứu cô một mạng sao?
“Người kia bị bắt rồi sao?”
Đôi mắt đen của Lăng Tiêu sầm xuống: “Không có.”
Chờ Thịnh Hoàn Hoàn an tĩnh lại, Lăng Tiêu mới đặt cô lên giường: “Hộp y tế ở đâu?”
Thịnh Hoàn Hoàn chỉ về một hướng, Lăng Tiêu xoay người đi lấy.
Nhìn bóng lưng thon dài cao lớn trước mắt, trong lòng Thịnh Hoàn Hoàn rất phức tạp, nhưng rất nhanh những cảm xúc phức tạp này đã bị lý trí đè xuống.
Nếu như cô là Lăng Tiêu, nhận được tin nhắn này cũng sẽ không chút do dự tiến đến cứu cô, không liên quan đến cái gì khác, chỉ vì mạng người quan trọng mà thôi.
Rất nhanh Lăng Tiêu đã xách hộp y tế tới rồi bận rộn ở một bên.
Thịnh Hoàn Hoàn nhìn dung mạo tuấn tú đến gần thì mở miệng hỏi: “Vì sao không gọi điện thoại nhắc nhở tôi?”
Vậy thì không cần làm phiền hắn đích thân chạy đến một chuyến.
Lăng Tiêu không ngẩng đầu: “Gọi rồi, nhưng cô không nghe.”
Giọng nói của hắn lại khôi phục sự lạnh lùng trước kia, cứ như vẻ dịu dàng vừa rồi chỉ là ảo giác của cô.
“Vừa rồi tôi đang tắm...”
Thịnh Hoàn Hoàn đột nhiên im bặt lại, cô chợt nhớ tới trên người mình chỉ mặc chiếc váy ngủ, trong váy không mặc gì cả.
Tay cô chặn lại trước ngực theo phản xạ, mặt không kiềm được mà nóng lên, đảo mắt đã biến thành một con tôm luộc.
Lăng Tiêu nhếch môi mỏng lên: “Che cái gì, cũng không phải chưa từng thấy qua.”
Thịnh Hoàn Hoàn không muốn đấu võ mồm với hắn mà kéo cái chăn bên cạnh qua đắp, sau đó nhìn về phía Lăng Tiêu: “Cám ơn anh đã đặc biệt chạy tới cứu tôi, chút vết thương này tôi tự xử lý được, trễ rồi anh đi về nghỉ ngơi trước đi!” . ngôn tình ngược
Lăng Tiêu nghe vậy thì ngừng động tác đang làm lại rồi nhìn thẳng vào cô: “Nếu vừa rồi người cứu cô là Đường Nguyên Minh thì cô có đuổi anh ta đi không?”
Đường Nguyên Minh?
Chuyện này liên quan gì đến Đường Nguyên Minh?
Thịnh Hoàn Hoàn nhớ tới chuyện xấu giữa cô và Đường Nguyên Minh, nhớ tới sự thất thường lần trước của Lăng Tiêu, còn nhớ tới đoạn video đêm nay nên dần dần hiểu ra: “Đoạn video đêm nay là anh gửi cho tôi sao?”
Lăng Tiêu không trả lời, chỉ cầm khăn lau tay cho cô, dáng vẻ quan tâm này làm Thịnh Hoàn Hoàn hoài nghi hắn có bị đổi hồn hay không.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.