Đại Lão Chỉ Muốn Nhàn Nhã

Chương 1: Xuyên Qua Bị Hãm Hại




Nhìn căn cứ phồn thịnh qua khung cửa sổ, Hàn Chi ngồi trên ghế đẩu tại tầng năm của tòa thị chính.
Cô nhìn khung cảnh ảm đạm sau khi mạt thế kết thúc, làm một dị năng giả đỉnh cấp của căn cứ M, cô đã phải làm rất nhiều rất nhiều thứ, trong lòng cảm thấy thật mệt mỏi.
"Sống đến nay đã 121 tuổi, chạy đôn đáo ở tận thế cũng đã một trăm năm, zombie vương ta còn giết được thế mà lại chết trong tay lũ nhóc con tụi bây, thật mất mặt."
Cô nghĩ vậy rồi nhắm mắt lại, bên khóe môi vương một ít máu, nhíu mày ngủ thiếp đi, một giấc ngủ không bao giờ tỉnh.
Hàn Chi, dị năng giả cấp hai mươi cả bảy hệ: Kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, lôi, băng.
Người có cống hiến to lớn cho nhân loại trong thời mạt thế.
Cô đi đầu trong chém giết tang thi, năng nổ trong xây dựng căn cứ, tìm kiếm một lượng thức ăn vật tư khổng lồ quyên cho căn cứ, tổ chức nhiệm vụ để tạo công ăn việc làm cho dị năng giả và cả người thường, rất nhiều việc khác.
Cô chỉ muốn tạo cho bản thân một gia đình, vì là một cô nhi nên cô luôn ao ước có một ngôi nhà thuộc về mình, một nơi có thể an tâm thoải mái nghỉ ngơi.
Một trăm năm, Hàn Chi đóng góp tạo căn cứ, có ngôi nhà thuộc về mình nhưng giờ phút này cô thấy lòng thật lạnh.
Những người bản thân xem như người thân, giờ đây lại vì nàng có sức mạnh đỉnh cấp mà lo sợ bị lấn quyền.
Chúng nó (những người lãnh đạo căn cứ) là những đứa trẻ cô cứu đầu tiên, tự tay nuôi lớn, giúp kích phát dị năng, đưa lên làm lãnh đạo.
"Chúng cũng là lũ đã tự tay đem độc dược dâng tới tận miệng của mình, thôi thôi, xem như nuôi bạch nhãn lang, kiếp sau chỉ muốn sống vì bản thân, con mẹ nó đáng thương, ta cũng đáng thương có được không?"
Đây là loại độc mới nghiên cứu ra từ chất độc của dị năng giả hệ độc cao cấp nhất căn cứ.
Dù Hàn Chi có tài giỏi đến thế nào đi nữa cũng không phải là thần, không thể nào bách độc bất xâm.
Tiếng nhạc đinh tai làm Hàn Chi đau buốt cả đầu, thật lâu không có ai dám mở nhạc kể từ khi mạt thế giáng lâm.
Cô nhập nhèm mở mắt ra, khung cảnh xa lạ, ánh đèn lập lòe của quán bar làm Hàn Chi phải nheo nheo mắt.
Cô thử cử động thân thể, một cơn nóng chạy dọc theo.
"Chết tiệt, lại bị bỏ thuốc." Hàn Chi lầm bầm.
"Mau mau, đỡ Hàn Chi vào phòng 1206 là được, chuyện còn lại Cẩm Hinh đã thu xếp hết rồi." Người nữ bên trái hối.
Đầu cũng đã thanh tỉnh, dù sao Hàn Chi cũng là dị năng giả cấp cao, không phải hạng xoàng, nhưng mị dược nàng không giải được.
Kéo nàng vào phòng 1206, hai người nữ ném cô lên giường, cười khẩy.
"Ai bảo mày xinh đẹp như vậy, lại là vị hôn thê của Vương Thiếu.
Cẩm Hinh là muội muội mày, nó thích Vương thiếu như vậy, làm chị mày hy sinh vì nó một chút cũng không phải điều quá đáng nhỉ." Nói rồi hai người mở cửa sải bước đi ra ngoài.
Tiếng đóng cửa vừa dứt, Hàn Chi liền mở mắt ra.
"Thuốc kích dục này thật mạnh." Trong lòng cô ảo não nghĩ.
Bước xuống giường, vớ lấy túi sách kế bên, mở cửa bám vào tường đi ra ngoài.
Ngoài hành lang, nghe được xa xa có tiếng bước chân đi lại.
Hàn Chi không suy nghĩ nhiều được, đi nhanh tới cửa đối diện, cửa khóa, một đạo thiểm điện nhỏ từ đầu ngón tay bắn vào bản điện khóa.
"Cách", mở cửa, đi vào, đóng cửa.
Một loạt thao tác diễn ra trong nháy mắt.
Vào được cửa, Hàn Chi dựa vào cửa thở gấp, không phải vì mệt mà là thuốc đang phát huy tác dụng của nó.
Ngẩng đầu lên, Hàn Chi bắt gặp một đôi mắt sắc bén đang nhìn bản thân, bốn mắt nhìn nhau.
Một nam nhân vừa tắm xong, trên hông chỉ treo một chiếc khăn tắm lỏng lẻo, tám múi nha, cơ ngực giật giật, phập phồng, xương quai xanh nhìn thật mạnh mẽ, chỉ có mặt cô nhìn không rõ, nhưng nhìn mơ hồ thấy cũng là một soái ca.
"Thân hình thật tuyệt." Hàn Chi thốt ra mà không cần suy nghĩ.
Làm nam nhân khóe chân mày giật giật nhíu lại.
"Dáng chuẩn nha, em trai, phục vụ tốt chị, có thưởng." Cô giẫm cao gót, đi lại gần hắn, ngón tay khiêu nhẹ cằm nam nhân nói.
Dù sao cũng phải giải mị dược, làm xử nữ hơn trăm năm nàng không nghĩ mình muốn ngâm nước lạnh đâu, hơn nữa hắn cũng rất hợp khẩu vị của nàng.
Lăng Sâm không nghĩ mình lại bị đùa giỡn tại địa bàn của bản thân.
Làm người đàn ông hoàng kim nhiều năm như vậy, gia tài bạc tỷ, cả bạch hắc đạo không ai dám ở trước mặt hắn giở trò, dù không phải trên địa bàn của hắn thì cũng như vậy.
Con mèo nhỏ trước mắt này, không biết ăn cái gì mập gan dám xâm nhập phòng của hắn.
Nhìn kĩ lại, mèo con này cũng thật đẹp, mắt hạnh, mày ngài, mũi cao thẳng, đôi môi đỏ nhỏ khép mở, chỉ có khuôn mặt là ửng đỏ bất thường, thì ra bị người tính kế.
Trên người mèo con có hương thiếu nữ thoang thoảng, không phải mùi nước hoa chán ghét.
Cũng thật lạ, hắn mắc bệnh sạch sẽ rất nặng, không có người phụ nữ nào lại gần được hắn.
Chỉ cần lại gần hắn sẽ buồn nôn không chịu được, nhưng giờ hắn gặp được một ngoại lệ, chính là con mèo lười trước mặt.
"Em nói, em đã chắc chưa?"
"Em thật dài dòng, làm chị vui vẻ sẽ được thưởng." Làm nghề này không phải chỉ cần được thưởng cao thì sẽ đồng ý sao.
Hừ.
"Hừ, mèo con, thỏa mãn em."
Lăng Sâm bế Hàn Chi lên chiếc giường gần đấy, rồi phủ xuống cô.
Một đêm này, căn phòng bận rộn đến hơn bốn tiếng mới yên tĩnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.