Mộ Đông

Chương 16: Thấy hơi thích




Diệp Sơ Thần ngước đôi mắt trong sáng lên nhìn anh: "Không phải đâu, cô gái mà cái dì đó giới thiệu cho chú không đẹp, tôi đoán chắc là chú sẽ không thích nên tôi trực tiếp từ chối giùm chú rồi."
“Sau này đừng nói lung tung.” Giọng nói Tần Mộ Đông trầm thấp không hề có ý trách móc, nhưng Diệp Sơ Thần vẫn thấy khó chịu.
“Trong quân đội mà che giấu hôn nhân sẽ bị xem là đang lừa dối đất nước, cần phải bị điều tra ở một mức độ nhất định.” Nhìn thấy sự bất bình trong mắt cô, anh bật cười thành tiếng, “Kết hôn phải làm báo cáo, được xét duyệt chính trị mới được phép kết hôn."
Diệp Sơ Thần ngượng ngùng đỏ mặt, cô còn tưởng lý do khiến anh để tâm là——
"À, lần sau tôi sẽ không nói lung tung nữa."
*
Diệp Sơ Thần đã được xuất viện.
Cô bắt đầu mất ngủ, trằn trọc, trằn trọc không ngủ được, cô nhắm mắt nhớ lại khuôn mặt của Tần Mộ Đông, bên tai cô có thể nghe thấy giọng nói trầm khàn của anh.
Giọng nói và nụ cười của anh như đốt cháy trái tim cô, trên đường thấy ai mặc quân phục rằn ri cô sẽ nghĩ đến anh.
Ngay cả bạn cùng phòng của cô cũng nhận thấy cô đang mất tập trung và hỏi có phải cô đang thầm mến ai đó không.
Thầm mến, thích.
Cô không nhớ mình bắt đầu có những cảm xúc kỳ lạ này với Tần Mộ Đông từ khi nào, cô ôm lấy lồng ngực không chịu thừa nhận cảm giác này là một loại thích, cô nghĩ chắc chắn là do bộ lọc quân phục khiến cô cảm thấy anh vừa đẹp trai vừa đáng yêu.
Diệp Sơ Thần làm việc vất vả hơn trước để kiếm tiền, khi kiếm được hai nghìn tệ, cô ấy đã gửi cho Tần Mộ Đông tin nhắn đầu tiên sau khi xuất viện - Lần trước chú trả viện phí giùm tôi, tôi có thể trả một phần cho chú rồi.
Cả ngày cô đều suy nghĩ Tần Mộ Đông sẽ trả lời như thế nào, cô lơ đãng chờ đợi đến tối, nhưng anh cũng không trả lời.
Khi tiền bị chuyển trả trở lại, Diệp Sơ Thần nếm trải cảm giác thất tình, có chút chua chát, có chút buồn bã.
Cô gọi điện cho Lâm Đông Thăng, yếu ớt hỏi cậu ta: “Cậu nghĩ xem nếu người đàn ông không kịp trả lời tin nhắn, có phải nghĩ là người đó không có hứng thú với cô gái đó hay không?"
Lâm Đông Thăng tò mò hỏi: “Cậu thích ai?”
Diệp Sơ Thần đã nói ra sự thật về cảm giác của mình đối với Tần Mộ Đông, sau khi nghe xong, Lâm Đông Thăng trả lời một cậu không hề liên quan: "Có như thế nào thì mình cũng chưa từng nghĩ tới cậu sẽ thích kiểu đàn ông chí lớn kiên cường và giàu lòng hy sinh, đàn ông mà người ta thích cậu thì đã ra tay từ sớm rồi, đâu cần để cho cậu phải phát sầu?"
Diệp Sơ Thần lẩm bẩm: "Trông mình cũng đâu có tệ."
Lâm Đông Thăng thở dài: “Tình yêu giữa những người trưởng thành không chỉ là vẻ bề ngoài.”
Diệp Sơ Thần nhìn thấy tin nhắn trên màn hình, đột nhiên tỉnh lại, hưng phấn nói với người trong điện thoại: “Đông à, mình không nói chuyện với cậu nữa, chú ấy trả lời mình rồi."
Lâm Đông Thăng chưa kịp nói ra bốn chữ "Trọng sắc khinh bạn" thì điện thoại đã bị cúp một cách đầy tàn nhẫn, có người ném quả bóng rổ về phía cậu ta, không kiềm được mà nói đùa: "Điện thoại của ai mà còn quan trọng hơn bóng rổ hả?".”
Lâm Đông Thăng thầm trả lời, còn quan trọng hơn bất kỳ chuyện gì.
*
Tần Mộ Đông trả lời tin nhắn -- Trong người còn chỗ nào thấy khó chịu không?
Diệp Sơ Thần muốn gặp anh, nhưng không biết nên nói thế nào, nghĩ tới nghĩ lui, cô trả lời anh -- Vẫn còn thấy hơi khó chịu, thỉnh thoáng váng đầu, thuốc mua lần trước đã hết từ lâu lắm rồi.
— Em không đến bệnh viện sao?
Diệp Sơ Thần nghĩ nếu mà mình nói không đi, chắc chắn anh sẽ nói đi bệnh viện khám đi, thế thì còn gì để nói chứ.
Đang lúc cô đang không biết phải làm gì thì tin tức từ Tần Mộ Đông lại xuất hiện - Thứ Tư em có thời gian không? Tôi sẽ đưa em đến bệnh viện.
Diệp Sơ Thần trả lời mà không cần suy nghĩ - Được.
- Hình như thứ Tư các em còn phải đi học.
Có vẻ như cô đã nói như vậy, nhưng cũng không phải là cô không thể trốn học, ngay lúc cô đang cân nhắc có nên nói là trốn học hay không, Tần Mộ Đông đã trả lời bằng một tin nhắn - Thứ Bảy.
*
Diệp Sơ Thần ở cổng trường chờ Tần Mộ Đông nghĩ tới một câu nói -- Nếu anh nói bốn giờ anh đến, thì từ ba giờ em đã bắt đầu cảm thấy vui vẻ, thời gian càng đến gần, em càng thấy vui, lúc đồng hồ điểm bốn giờ lòng dạ em càng thêm bồn chồn.
Cô gửi tin nhắn cho Lâm Đông Thăng - Đông ơi, hình như mình hơi thích chú ấy.
Lâm Đông Thăng trả lời ngay lập tức - Quả nhiên, mắt mình rất "độc".
Tiếng còi xe đột ngột vang lên khiến Diệp Sơ Thần thoát khỏi dòng suy nghĩ, cô lên xe, phát hiện trong xe còn có những người khác, tâm tình vui vẻ của cô đột nhiên biến mất.
Cô nghĩ anh chỉ có một mình, thậm chí còn nghĩ đến việc tìm cơ hội để thăm dò, nhưng thế này thì "hay" quá rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.