Mộ Đông

Chương 18: Sự im lặng mờ ám




"Nhưng mọi người thật sự đã bảo vệ đất nước mà." Diệp Sơ Thần bĩu môi, không hài lòng mà đáp trả.
Giọng nói của Tần Mộ Đông trầm thấp dễ chịu: "Phải, cộng việc và sự nghiệp của bọn họ rất vĩ đại, ở phương diện cá nhân chú ta cũng chỉ là người bình thường."
Diệp Sơ Thần ngẫm nghĩ, vòng vo tới lui rốt cuộc là muốn nói chuyện gì, tiếp theo đó có phải sẽ nói đại loại mấy câu kiểu đừng thích tôi, không có kết quả.
Im lặng hồi lâu, Tần Mộ Đông thấp giọng nói: "Tô Hạo đã có bạn gái."
Diệp Sơ Thần chợt nhận ra rằng mọi sự chuẩn bị trước đó của anh đều là cho câu nói cuối cùng này, chỉ là để cảnh báo cô không nên bị bộ quân phục làm cho u mê.
Cô ngước mắt nhìn anh, hai má lại nóng bừng, bĩu môi: "Anh ấy có bạn gái rồi thì liên quan gì đến tôi."
"Bây giờ không liên quan gì đến em, em nhận điện thoại của chú ấy rồi thì sẽ có liên quan."
Diệp Sơ Thần khó chịu, mặt đỏ bừng như quả táo đỏ, giọng điệu nói chuyện cũng nâng cao lên: "Vậy chú đưa tôi về nhà có phải là tôi cũng có liên quan với chú?"
"Em gọi tôi là Chú Tần thì tôi có nghĩa vụ đưa em về trường." Anh trả lời đầy nghiêm túc.
Diệp Sơ Thần thẹn quá hóa giận: “Chắc tôi thích chú đưa tôi về ha."
Tần Mộ Đông không nói gì.
Diệp Sơ Thần cảm thấy tủi thân, cảm thấy anh đánh giá mình là người hời hợt, đồng thời cũng cảm thấy anh sống quá rõ ràng.
Gần đến trường, cô tức giận nói: “Cho tôi xuống siêu thị trước mặt, tôi đi mua đồ."
Tần Mộ Đông bẻ lái sang trái, dừng lại trước cửa siêu thị, Diệp Sơ Thần tức giận ôm túi xách, kéo cửa mấy lần cũng không mở được, cô quay đầu lại nhìn chằm chằm vào anh.
“Tức giận à?” Anh hỏi.
“Không có.” Diệp Sơ Thần trả lời.
Một lúc sau, Tần Mộ Đông mới hỏi: “Em muốn mua cái gì?”
Diệp Sơ Thần ngạo mạn im lặng, chiến tranh lạnh, nhìn thẳng về phía trước mà không nói một lời.
Tần Mộ Đông cầm điện thoại di động trong hộp lên: “Tuổi không lớn mà sao tính khí chẳng nhỏ chút nào."
Diệp Sơ Thần không khỏi cảm thấy gò má nóng lên, quay đầu nhìn hắn, phát hiện trên gương mặt anh là nụ cười nhàn nhạt, cơn tức giận dịu đi một chút, dùng giọng điệu kỳ quái nói: "Sao tôi có thể không vui kia chứ, chú Tần dạy dỗ chí phải, tôi không nên nhớ mong điện thoại của người đã có vợ."
Độ cong miệng Tần Mộ Đông mở rộng: "Không nhớ mong là tốt nhất."
Anh tháo dây an toàn giả vờ xuống xe, Diệp Sơ Thần sửng sốt một chút rồi mở cửa xe: “Chú Tần, cảm ơn chú đã đưa tôi đến trường, sau này loại chuyện này tôi sẽ không làm phiền chú, tôi hoàn toàn có thể tự mình quá giang xe để đi."
Mấy chữ "Chú Tần" bị cô giằng rõ ràng mồn một, Tần Mộ Đông xuống xe đi đến trước mặt cô, bấm chìa khóa, thấy cô cả lúc lâu cũng không vào siêu thị mua đồ, anh đứng đằng trước thúc giục: "Chẳng phải em muốn vào siêu thị mua đồ à, đứng ở đây làm gì?"
Diệp Sơ Thần tưởng anh cũng muốn vào mua đồ, không tình không nguyện mà đi theo, vào siêu thị rồi cô mới từ từ nhận ra là anh muốn đi mua đồ cùng với cô.
Cô nhìn sản phẩm của nữ giới xong bất chợt nảy ra ý nghĩ, nhỏ giọng hỏi anh: "Chú Tần, tôi đi mua một ít bánh mì."
"Ừm."
Cô chỉ vào băng vệ sinh cách đó không xa: “Chú có muốn đi cùng tôi không?”
Gương mặt Tần Mộ Đông thoáng lóe lên một chút biểu cảm mất tự nhiên, trong mắt Diệp Sơ Thần hiện lên một tia ranh mãnh: "Chú Tần ~ thế tôi qua đó xem xem nhé?"
"Ừ."
Tần Mộ Đông đang đứng cách cô không xa, từ góc nhìn của Diệp Sơ Thần, hình như anh đang xem sản phẩm tình dục, vừa rồi lúc đi ngang qua cô đã nhận ra - chất bôi trơn, bao cao su.
Bản chất thật sự của đàn ông!
Diệp Sơ Thần ngẫu nhiên chọn hai gói băng vệ sinh ném vào xe đẩy rồi bước tới, ném mấy gói bao cao su vào xe đẩy.
Ánh mắt Tần Mộ Đông rơi trên hộp bao cao su, sắc mặt hơi cứng đờ, Diệp Sơ Thần nhếch môi: "Tôi đã là sinh viên đại học, chú Tần đừng nói là đến chuyện này cũng quan tâm nha."
Tần Mộ Đông không để ý đến cô, thanh toán xong bao cao su bỏ vào túi áo, Diệp Sơ Thần bất lực nhìn anh nhét đầy túi của mình, tức giận nói: "Rõ ràng là tôi đã mua nó."
"Không có việc gì thì đừng nghĩ lung tung, đây không phải là chuyện con gái nên chuẩn bị." Giọng điệu bình tĩnh của Tần Mộ Đông khiến cô cực kỳ không vui, cô vặn lại: "Là đàn ông các chú chuẩn bị à? Chú bỏ vào túi áo, lại muốn hẹn em gái nào thế?"
Tần Mộ Đông không thích giọng điệu này của cô, cau mày nói: "Về trường học không?"
Câu trả lời không hợp lý, dường như chán ghét kiểu giấu đầu hở đuôi, Diệp Sơ Thần sẽ nghĩ tới việc lúc trên giường anh sẽ dùng bao cao su như thế nào, là kiểu dùng răng xé vỏ bao như trong tiểu thuyết, hay là sẽ dùng tay nhỉ, hoặc là không dùng bao rồi bắn vào trong, nghĩ tới cảnh anh dùng bao cao su với người khác, cô càng nghĩ càng thấy khó chịu.
Diệp Sơ Thần hối hận vì khi không lại đi mua bao cao su, vốn là muốn tạo ra bầu không khí mờ ám nhưng cuối cùng lại thành ra thế này, hiển nhiên đối phương chẳng qua chỉ xem cô một cô nhóc còn chưa dứt sữa mà thôi.
“Không về, tôi đói rồi." Cô chơi xỏ lá.
Tần Mộ Đông không thúc giục cô quay về, anh đưa cô đến phố ẩm thực ăn bữa cơm, khi họ đi đến lối ra của trung tâm thương mại dưới lòng đất thì có một chiếc máy gắp thú, cô nhìn cô gái với ánh mắt ghen tị khi trong vòng tay cô ấy đang ôm đủ loại búp bê, thiệt là hạnh phúc khi có một người bạn trai biết gắp búp bê.
Tần Mộ Đông lộ ra sự quan tâm hiếm có: "Em muốn chơi?"
Đôi con ngươi của Diệp Sơ Thần lóe lên sự vui mừng, gật đầu: "Chú biết gắp búp bê à?"
Sau khi tiêu hết năm mươi xu, Diệp Sơ Thần gắp được chính là cảm giác cô đơn, lầu bầu: "Bạn trai nhà người ta biết gắp búp bê, tại sao chú lại không biết?"
Giọng nói của cô không lớn cũng không nhỏ, khiến cô gái bên cạnh quay đầu nhìn Tần Mộ Đông, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.
Cơ thể Tần Mộ Đông khẽ run lên, giọng nói trầm thấp: "Muốn cái nào?"
Diệp Sơ Thần vui mừng trở lại: "Chú biết thật à?"
Cô chỉ vào Shin cậu bé bút chì và thì thầm: "Tôi muốn cái đó."
Tần Mộ Đông bước mạnh mẽ đến quầy tính tiền và nói gì đó với ông chủ, ông chủ cười ha ha rồi bước tới gắp búp bê: "Cô bé, cháu đúng là có tầm nhìn nha, đây là hàng mới của tôi đó."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.