Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình

Chương 486



“Cậu chủ, đừng lo lắng, bây giờ tôi sẽ thực hiện ngay, hiện tại vẫn không có tin tức gì của cô chủ”

Có thể âm thầm giấu một người như vậy ở Hải Phòng, ngoại trừ nhà họ Giang thì còn có thể là ai, trợ lý thầm nghĩ trong lòng nhưng không lên tiếng, anh ta xoay người rời đi.

Trần Tuấn Tú tìm kiếm Trần Hiền khắp nơi, tình cảnh ở Hải Phòng mỗi ngày một thêm hỗn loạn. Sắc trời dần dần sáng lên, có người đã ngủ ngon cả đêm, nhưng cũng có người suốt đêm phải trằn trọc.

Trần Nhật Linh bị Giang Anh Tuấn giam giữ cho đến sáng ngày hôm sau, khi cô ta vẫn còn đang mơ màng thì đã bị ném đến cửa biệt thự của nhà họ Trần.



May mắn thay, trời còn sớm, xung quanh biệt thự của nhà họ Trần vẫn luôn yên tĩnh, lúc Trần Nhật Linh tỉnh dậy thì cũng chỉ có hai ba người vây quanh.

Trần Nhật Linh bình tĩnh đứng dậy khỏi mặt đất, phủi nhẹ lớp bụi trên người, đưa mắt nhìn lại căn nhà cô đã ở bao nhiêu năm, cười một tiếng với mấy người giúp việc xung quanh rồi dẫm đôi chân trần rời khỏi đây.

Trần Nhật Linh bắt taxi trở về ngôi nhà mà Trần Hiền giúp cô ta tìm, tiền xe đã được nhân viên bảo vệ ở cửa thanh toán, cô ta chật vật đứng trước mặt Trần Hiền, nhưng trên mặt lại nở một nụ cười. Nhìn qua thì có vẻ tâm trạng không tệ lắm.

“Là ai bắt em? Rồi ai cứu em ra?”

Nếu đã dễ dàng bắt người như vậy, Trần Nhật Linh muốn trốn đi là điều không thể. Biến mất một ngày một đêm, Trần Hiền cũng không rõ là cô ta bị bắt đi, hay là tự nguyện đi theo người ta…

“Bản lĩnh lớn như vậy thì còn có thể là ai chứ? Trần Hiền, tuy rằng anh vẫn luôn hoạt động ở nước ngoài, nhưng nói gì thì nói, Hải Phòng vẫn là gốc rễ của anh. Sao anh không tìm hiểu tình hình ở Hải Phòng một chút đi? Nếu anh cứ như vậy thì chỉ gặp chuyện bất lợi mà thôi.”



Trần Nhật Linh vỗ võ vai Trần Hiền một cái, có chút ghét bỏ xốc lại bộ quần áo rách nát và bẩn thỉu trên người mình: “Thôi không nói với anh nữa, tôi đi lên tắm rửa một chút, lát nữa có chuyện nói với anh.”

Dù sao cũng đã đứng cùng một thuyền, mấy chuyện này đương nhiên nên bàn bạc, Trần Nhật Linh liếc mắt nhìn Trần Hiền một cái, sau đó ống ẹo bước lên lầu.

Lúc này Trần Hiền lúc này có chút hối hận khi đụng phải một người cứng đầu cứng cổ, khăng khăng cố chấp làm theo ý mình như vậy. Anh ta tự hỏi bản thân lúc trước đã nghĩ cái gì mà lại lựa chọn làm đồng minh với Trần Nhật Linh.

“Cậu chủ, vậy chuyện của ông chủ có cần làm nữa hay không… Trần Nhật Linh đột nhiên an toàn trở về, nhưng không ngờ cô ta lại làm rối loạn rất nhiều kế hoạch của Trần Hiền, tình huống hiện tại đã thay đổi, cách đối Lúc này Trần Hiền lúc này có chút hối hận khi đụng phải một người cứng đầu cứng cổ, khăng khăng cố chấp làm theo ý mình như vậy. Anh ta tự hỏi bản thân lúc trước đã nghĩ cái gì mà lại lựa chọn làm đồng minh với Trần Nhật Linh.

“Cậu chủ, vậy chuyện của ông chủ có cần làm nữa hay không… Trần Nhật Linh đột nhiên an toàn trở về, nhưng không ngờ cô ta lại làm rối loạn rất nhiều kế hoạch của Trần Hiền, tình huống hiện tại đã thay đổi, cách đối nước nóng và thay một bộ quần áo xinh đẹp, Trần Nhật Linh thoải mái bước xuống cầu thang.

“Ô, vẫn đợi tôi sao? Tính kiên nhẫn càng ngày càng tốt hơn rồi”

Trân Nhật Linh vốn tưởng rằng Trân Hiền đã sớm không thể ngồi yên, nhưng không ngờ rằng anh ta vẫn có thể đợi được, yên lặng ở đây cả tiếng đồng hồ, cũng không biết anh ta ngu ngốc hay là thông minh nữa.

“Anh vốn tưởng rằng em vô cùng khẩn trương để nói chuyện với anh, nhưng không ngờ cũng không vội lắm.

Nói đi, có chuyện gì muốn nói cho anh biết?”

Trần Hiền ngồi quay lưng về phía Trần Nhật Linh, lúc nói xong anh ta cũng không thèm quay đầu lại, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi dựa lưng vào ghế.