Sợi Dây Nào Nối Giữa Hai Ta?

Chương 2



Dương Nhã Yên là một nữ nhân trông rất thanh tao và nho nhã. Trước khi gặp gỡ con người này, trong thâm tâm Ninh Trúc Nhi hình dung nàng ta là một nữ nhân thấp kém có khí chất thấp hèn. Đương nhiên suy nghĩ này xuất phát từ thành kiến của nàng đối với cái nghề mà mẫu thân Dương Nhã Yên đã làm thời trẻ. Nên chỉ khi tận mắt nhìn thấy Dương Nhã Yên, Ninh Trúc Nhi mới nhận ra là suy nghĩ của mình hết sức sai lầm. Không bàn đến nội tâm Dương Nhã Yên ra sao, chỉ nói đến ngoại hình, nàng ta xinh đẹp là điều không cần phải bàn cãi.

Lần đầu tiên xuất hiện tại Ninh gia, Dương Nhã Yên với một thân y phục màu tím nhạt, với mái tóc nửa trên búi lên kiểu cách đơn giản, nửa dưới xõa tự nhiên, không sử dụng nhiều trâm cài hay trang sức. Tuy rằng y phục trên người có chút đơn giản nhưng các loại vải tạo nên nó đều là hàng đắt tiền. Sự xuất hiện của Dương Nhã Yên thật sự đã gây nên một trận kinh thiên động địa ở trấn Vũ Giang.

Đương nhiên trận "kinh thiên động địa" này nổ ra không chỉ bởi ngoại hình xuất chúng mà còn là vì thân phận của nàng ta.

Không để lời đồn thổi về thân phận của Dương Nhã Yên trở thành tâm điểm bàn tán của dân chúng trấn Vũ Giang, ông Ninh Hải đã trực tiếp nói với tất cả mọi người có mặt trong nhà họ Ninh ngày hôm đó, rằng đây chính là đại tiểu thư nhà họ Ninh, là con gái ruột của ông, từ giờ sẽ giúp đỡ ông các công việc trong xưởng dệt.

Tuy không mở tiệc linh đình để đón con gái trở về nhà, nhưng việc ông Ninh Hải cho mời tất cả những các vị cao niên có vị thế lớn trong gia tộc họ Ninh và lão trưởng thôn đến góp mặt cũng đã khẳng định được vị thế của Dương Nhã Yên trong nhà họ Ninh là như thế nào.

Về việc tại sao đại tiểu thư Ninh gia lại mang họ Dương không được ông Ninh Hải đề cập đến, nhưng các gia nhân trong nhà đã tự truyền tai nhau những lời đồn thổi về Dương Nhã Yên mà họ nghe được từ những người dân trong trấn.

Những điều họ nghe được chính là lão gia ngày xưa ăn nằm với người kỹ nữ ở trấn Thanh Hoa, sau này trở về trấn Vũ Giang gặp gỡ rồi thành thân với lão phu nhân hiện tại. Bẵng đi một thời gian thì lão gia mới hay tin người kỹ nữ trước kia đã sinh cho ông một đứa con gái. Ban đầu lão gia không muốn nhận con vì nghe đâu lão phu nhân không đồng ý.

Đến đây một số gia nhân làm việc lâu năm ở Ninh gia lại nhớ đến năm xưa đã có vài lần trông thấy lão phu nhân làm ầm ĩ với lão gia nhưng không rõ là vì chuyện gì. Bây giờ ngẫm lại thì thấy có thể là vì chuyện liên quan đến người phụ nữ kia, mẫu thân của đại tiểu thư.

Khi đó lão gia dù không nhận lại con, cũng không qua lại gì nhưng vẫn chu cấp ngân lượng hàng tháng cho hai người họ. Tuy vậy, Dương Nhã Yên cũng không thể mang họ Ninh của ông và đương nhiên người đàn bà kia cũng không để con gái mình mang họ của kẻ không nhận nó.

Các gia nhân bọn họ phần đông cũng chỉ biết đến đây, còn lý do thật sự phía sau việc ông Ninh Hải bây giờ nhận lại con thì họ kẻ biết, người không. Mà hầu hết những gì nghe được đều là từ miệng của người dân ở trấn Thanh Hoa truyền đến. Họ kể, cái cô nương tên Dương Nhã Yên này quả thật rất tài giỏi. Tuy rằng không cha nhưng từ nhỏ nàng ta đã thông minh lanh lợi hơn người. Dương Nhã Yên mười lăm tuổi thành thạo văn thư, mười sáu tuổi đã giúp mẹ quản lý tiệm vải. Nói đến cửa hàng vải vóc của bà Dương Nhã Anh thì ai nấy trong trấn Thanh Hoa dù có ngốc đến đâu cũng đều có thể đoán được là từ đâu mà ra.

Nhờ cô con gái tài giỏi mà việc làm ăn của tiệm ngày càng khấm khá, vậy nên gia nhân trong nhà bà Dương Nhã Anh cũng ngày một đông hơn. Người ta khen lấy khen để, nữ nhân trong thiên hạ hiếm ai tài giỏi như con gái bà, mà kể cả là nam nhân ở cùng độ tuổi cũng chưa tìm được ai có thể sánh ngang được. Khen tấm tắc hết lời là thế nhưng sau cùng bọn họ đều không quên chêm vào câu nói: "Người mẹ xuất thân như thế mà lại sinh ra được đứa con thế kia. Đúng là mẫu nhờ tử quý."

Dân chúng trấn Thanh Hoa còn nghe nói rằng Dương Nhã Yên mười tám tuổi đã giúp ông Ninh Hải quản lý vườn nuôi tằm ở trong trấn. Thật sự quá tài giỏi. Từ đó họ suy luận rằng, rất có thể ông Ninh Hải đột nhiên nhận lại con là vì phát hiện ra nàng ta là một nhân tài hiếm có. Dù sao ông Ninh Hải cũng không có con trai nhưng bù lại có được đứa con gái xuất chúng như vậy, đưa về Ninh gia thì chỉ có lợi.

***

Ninh Trúc Nhi từ nhỏ đã được xem là mỹ nữ, nàng may mắn thừa hưởng mọi đường nét diễm lệ trên gương mặt của mẫu thân. Nàng cũng biết rõ người đời đã dùng những từ ngữ cao quý gì để miêu tả về mình, mà ngay ở trong thâm tâm Ninh Trúc Nhi cũng đồng tình với những lời có cánh mọi người dành cho nàng. Ấy vậy mà sự xuất hiện của Dương Nhã Yên, khí chất tỏa ra từ người nàng ta đúng thật là một sự đả kích lớn đến niềm kiêu hãnh của nàng.

Đường nét trên gương mặt Dương Nhã Yên rất thanh tú.

Ninh Trúc Nhi vẫn nhớ như in ngày đó, Dương Nhã Yên bước vào Ninh gia với nụ cười nhàn nhạt trên môi. Ánh mắt nàng ta lướt quanh một lượt qua gương mặt của tất cả mọi người, sau đó đi đến trước mặt ông Ninh Hải cúi người hành lễ, gọi một tiếng "cha".

Trong khi ông Ninh Hải với đôi mắt sáng lấp lánh chất chứa niềm tự hào đang thao thao với mọi người về cô con gái tài giỏi của mình thì Dương Nhã Yên ở một bên không lên tiếng, chỉ nhếch nhẹ khoé môi, cười cười. Nàng ta thậm chí không nhìn mẫu thân của Ninh Trúc Nhi lần nào nữa sau cái cúi đầu "chào Ninh phu nhân".

Nụ cười của Dương Nhã Yên thật chói mắt, Ninh Trúc Nhi nghĩ có lẽ nàng ta đang rất tự mãn.

Ánh mắt hai người chạm nhau làm cho Ninh Trúc Nhi khi đó đang nhìn chằm chằm Dương Nhã Yên trở nên bối rối. Nàng cố gắng tỏ ra bình thản liếc mắt sang hướng khác, khi nhìn lại vẫn thấy Dương Nhã Yên nhìn mình, trên môi nàng ta vẫn còn đang nở nụ cười. Ninh Trúc Nhi không cười đáp lại.

Ninh Trúc Nhi không thích Dương Nhã Yên ngay từ lần đầu gặp gỡ. Nàng ghét nụ cười mỉm chi và ánh mắt khó đoán tâm tư trên gương mặt Dương Nhã Yên, cái nụ cười và ánh mắt khiến người khác trở nên ngượng nghịu khó chịu giống như bản thân đang bị nàng ta nắm thóp.

Giống như bây giờ đây, vẫn là cái kiểu cười đó, Dương Nhã Yên cùng ông Tần bàn chuyện vải dệt của xưởng, Ninh Trúc Nhi đi phía sau cố gắng lắng nghe những lời hai người họ nói.

Ông Tần là một thương lái lớn, trước nay nhập rất nhiều vải của Ninh gia. Vậy mà Dương Nhã Yên chẳng những không tăng thêm chiết khấu, không giảm tiền vải mà còn trực tiếp nói rằng xưởng dệt sẽ tăng giá sản phẩm.

Mục đích Tần Thế Lang đến Ninh gia hôm nay là thăm hỏi bệnh tình của ông Ninh Hải, nhưng quan trọng hơn là để gặp gỡ Ninh đại tiểu thư, người đang tạm thời cai quản xưởng dệt nhà họ Ninh, cũng là người sẽ trực tiếp cùng ông bàn bạc chuyện làm ăn trong thời gian tới.

Khi gặp được Dương Nhã Yên, vừa trò chuyện một lúc với nàng ta mà Tần Thế Lang đã cảm nhận được rằng con người này quả thật không phải tầm thường. Chẳng trách ông Ninh Hải bỏ qua mọi lời đàm tiếu, quyết định đem đứa con riêng này về nhà. Xem ra, Tần Thế Lang ông không cần lo lắng việc người đứng đầu Ninh gia đang hôn mê bất tỉnh nữa.

"Mặc dù năm nay thịnh hành nhất là các loại vải tơ tằm này," Dương Nhã Yên vừa nói vừa đưa tay sờ lên khúc vải lụa trên bàn vừa được mang từ xưởng đến, "Mùa đông mặc ấm, mùa hè mặc mát, chất vải nhìn cũng rất nhã nhặn, rất phù hợp với các tầng lớp thượng lưu."

Dương Nhã Yên vừa nói vừa gật đầu nhìn ông Tần, ông Tần cũng gật đầu theo tỏ ý tán thành.

Dương Nhã Yên nói tiếp.

"Chất lượng như vậy thì không cần phải bàn nữa, nhưng mà trong giới thượng lưu họ thích nhất là xa hoa, không thể mặc đi mặc lại vài loại vải quanh năm được. Vậy nên cho ra nhiều thật loại vải mới, thay đổi liên tục, chỉ cần chất vải phù hợp theo từng mùa, có nhiều sự lựa chọn sẽ không làm cho họ trở nên nhàm chán, sức mua từ đó cũng sẽ tăng lên."

Ông Tần gật gù, "Đúng thế, khách hàng chúng ta hướng đến là tầng lớp thượng lưu. Họ quan trọng nhất là loại vải mặc trên người trông như thế nào và có thể thay đổi nhiều kiểu dáng."

"Ông Tần nói rất đúng, loại vải khác nhau khi may ra sẽ có nhiều sự khác biệt. Cho nên chất lượng quan trọng nhưng cần phải kèm theo nhiều sự lựa chọn về loại vải nữa."

Dương Nhã Yên mỉm cười. Ông Tần nhìn nàng ta, cảm khái, "Tiểu thư nói như vậy, phải chăng xưởng dệt chúng ta đã cho ra nhiều loại vải mới?"

"Đúng vậy. Xưởng dệt dạo gần đây hằng ngày đều rất cật lực mới có thể cho ra nhiều loại vải mới, cũng rất khó khăn trong việc sản xuất để tạo ra nhiều loại vải và nhiều màu sắc cùng một lúc. Cho ra được số lượng lớn để cung cấp cho nhiều mối mua hiện tại là đều không dễ dàng."

"Nói vậy đã có nhiều thương lái đặt hàng rồi ư?"

Ông Tần có vẻ hoảng hốt. Ninh Trúc Nhi cũng kinh ngạc, nàng không biết gì về việc xưởng dệt đang cho ra nhiều loại vải mới cả. Ninh Trúc Nhi nhìn Dương Nhã Yên, Dương Nhã Yên cũng nhìn sang nàng, khoé miệng cong lên rồi quay sang ông Tần nói tiếp.

"Thật đúng là như vậy. Nhưng mà chúng tôi vẫn chưa nhận đơn của họ. Ông Tần biết đó, vấn đề này không thể giải quyết bằng việc mở thêm xưởng dệt được. Vì quan trọng nhất vẫn là tay nghề của thợ, nếu mở thêm xưởng mà chiêu mộ toàn những kẻ chưa lành nghề thì chẳng những chất lượng đi xuống mà cho ra thứ vải gì cũng không biết trước được."

Ông Tần lo lắng, "Vậy phải làm thế nào?"

"Chúng tôi chưa nhận đơn của các thương lái khác còn vì một lý do nữa. Ông Tần là đối tác lâu năm của Ninh gia, chúng tôi đương nhiên phải nghĩ đến ông trước."

Sắc mặc ông Tần Thế Lang giãn ra, cảm thấy mình đang nhận được một sự trân trọng to lớn.

"Chỉ có điều, nhân công ra sức làm việc, vận dụng đầu óc lẫn thể lực mới cho ra được nhiều loại vải, chất lượng vải cũng cần phải nâng cao, vườn nuôi tằm và cả xưởng dệt cũng cần đầu tư một lượng lớn ngân lượng. Vì vậy, vải được sản xuất ra cũng tăng giá theo."

"Không thành vấn đề, không thành vấn đề, quan trọng là sản xuất được nhiều loại vải tốt, sức mua của khách hàng không cần phải lo. Ninh gia đã nghĩ đến tôi như vậy, sao tôi lại ý kiến về giá thành được chứ."

Ông Tần hết sức hài lòng, khi ra đến cổng miệng vẫn tủm tỉm cười. Ninh Trúc Nhi cùng Dương Nhã Yên tiễn ông. Ông Tần cũng không quên gửi lời chúc ông Ninh Hải sớm ngày bình phục.

Xe ngựa chở ông Tần vừa đi khỏi, Ninh Trúc Nhi quay sang Dương Nhã Yên thì thấy nàng ta đã xoay người đi vào trong.

"Việc xưởng dệt đang sản xuất thêm nhiều loại vải mới sao ta lại không biết?" Ninh Trúc Nhi hỏi.

"Ta cũng vừa nghĩ đến việc này tối qua thôi, sáng nay đã định là sẽ nói cho ngươi biết," Dương Nhã Yên đi phía trước không quay lại nhìn nàng, "Nhưng không kịp."

Ninh Trúc Nhi nhớ lại sáng nay ở hoa viên, nàng không bước đến chỗ Dương Nhã Yên, mà nàng ta khi ấy cũng không có vẻ gì là có chuyện muốn nói với nàng. Ninh Trúc Nhi không tin là Dương Nhã Yên thật sự muốn bàn bạc với mình, nàng ta chỉ đang kiếm cớ thôi.

"Tức là ngươi nói dối ông Tần sao?"

"Không hẳn, ta chỉ nói trước thôi. Ta sẽ đến xưởng dệt ngay bây giờ," Dương Nhã Yên quay người lại nhìn Ninh Trúc Nhi, mỉm cười nói, "Ngươi có đi cùng không?"

Ninh Trúc Nhi thật sự ghét nụ cười này.

Rõ ràng chuyện vừa nãy là có lợi cho xưởng dệt nhưng không hiểu vì sao trong lòng Ninh Trúc Nhi lại có chút bực tức. Vì sợ rằng những gì Dương Nhã Yên nói chỉ là những lời nói suông, nếu không thực hiện được sẽ làm mất uy tín của xưởng dệt sao? Ninh Trúc Nhi tự biết là không phải. Nửa năm cai quản xưởng dệt, chưa có chuyện gì Dương Nhã Yên nói mà không làm được cả. Thậm chí từ khi có Dương Nhã Yên, việc làm ăn của xưởng còn tốt hơn trước đây, cơ hồ việc chủ nhân của nhà họ Ninh có hôn mê bao lâu đi nữa cũng sẽ không ảnh hưởng gì.

"Không đi."

Ninh Trúc Nhi im lặng hồi lâu mới trả lời. Dương Nhã Yên không nói gì chỉ nhìn nàng nhíu mày một chút.

"Ta muốn đến chỗ phụ thân."

Lời vừa nói ra Ninh Trúc Nhi đã cảm thấy hối hận ngay lập tức. Tại sao phải nói cho người này biết nàng đang định làm gì chứ?

"Được rồi, ta đi đến xưởng một lát sẽ về ngay."

Dương Nhã Yên nói xong liền xoay người bước đi. Mặc Tâm nhìn Ninh Trúc Nhi, cúi chào một cái rồi cũng bước theo.

"Vậy là trưa nay tiểu thư sẽ dùng cơm với đại tiểu thư hả?"

Tiểu Ái đi bên cạnh cất tiếng hỏi. Ninh Trúc Nhi khẽ nhíu mày, không hiểu tại sao Tiểu Ái lại hỏi như vậy.

"Ai nói ta sẽ dùng cơm với người đó?"

"Khi nãy đại tiểu thư nói là đi một chút sẽ về, không phải là về vào giờ cơm trưa sao?"

"Cô ta về giờ nào thì liên quan gì đến ta?"

"Vậy sao đại tiểu thư lại phải nói với người là đi một chút rồi về?"

"Chỉ là một câu nói thôi, ngươi suy nghĩ nhiều để làm gì? Thật hết nói nổi."

Ninh Trúc Nhi thở dài, lắc đầu nhìn Tiểu Ái. Tiểu Ái cười hì hì, phe phẩy chiếc quạt trên tay làm mát cho tiểu thư của mình.

***

Ninh Trúc Nhi và Tiểu Ái đi đến phòng ông Ninh Hải.

Ngồi bên giường của phụ thân, nhìn gương mặt ông Ninh Hải với đôi mắt đang nhắm nghiền, Ninh Trúc Nhi không khỏi đau lòng. Đã sáu tháng rồi kể từ ngày ông té ngã, thần sắc ông ngày qua ngày đều có vẻ tốt lên nhưng đến nay ông vẫn chưa thể cử động được dù chỉ một ngón tay.

"Cha, cha có nghe con nói không? Cha nằm ngủ lâu như vậy rồi, cha không muốn nhìn thấy mẹ và con sao? Cũng đã nhiều năm rồi cha không dẫn con đi thăm vườn tằm cùng người nữa. Con rất nhớ món bánh đúc ngọt Trì An hay ăn hồi nhỏ. Cha mau tỉnh dậy đưa con đi có được không?"

Ninh Trúc Nhi nắm lấy bàn tay ông Ninh Hải áp vào má của mình, nước mắt nàng lại rơi. Mỗi khi ngồi bên cạnh giường bệnh của ông Ninh Hải, đôi mắt nàng đều ướt đẫm nước mắt. Ngay cả Tiểu Ái đứng bên cạnh cũng không khỏi xúc động, mắt cũng đỏ hoe.

Lúc nãy khi Ninh Trúc Nhi nhắc đến ông Ninh Hải, gương mặt Dương Nhã Yên không biểu lộ một chút sự quan tâm nào, cứ như ông Ninh Hải và nàng ta không có quan hệ gì cả. Điều này làm Ninh Trúc Nhi càng thêm ác cảm đối với Dương Nhã Yên.

Dương Nhã Yên đến Ninh gia vài ngày, ông Ninh Hải liền xảy ra chuyện. Ninh Trúc Nhi cảm thấy nàng ta đúng thật là một kẻ mang xui xẻo vào nhà.

Một chuyện khiến Ninh Trúc Nhi chán ghét hơn nữa là khi biết ông Ninh Hải té ngã đã nằm hôn mê, Dương Nhã Yên cũng không có phản ứng gì, chỉ vào phòng nhìn ông một lần duy nhất. Cho dù không mang họ Ninh, cho dù không sống cùng ông từ nhỏ, nhưng dù thế nào ông ấy vẫn là phụ thân của nàng ta, tại sao nàng ta lại có thể hành xử như vậy được? Nhớ đến vẻ mặt tự hào của ông Ninh Hải khi nói về Dương Nhã Yên với mọi người trong gia tộc, Ninh Trúc Nhi lại càng cảm thấy chua xót trong lòng thay cho phụ thân của mình.

Gần trưa, Mặc Tâm đến báo với Ninh Trúc Nhi rằng Dương Nhã Yên đã trở về, nàng ta đang đợi nàng ở phòng dùng cơm.

Ninh Trúc Nhi vẫn ngồi bất động bên giường nắm tay ông Ninh Hải, nhìn sang Tiểu Ái tỏ ý không muốn, Tiểu Ái quay sang Mặc Tâm, nói, "Nhị tiểu thư chưa dùng cơm bây giờ, người nói với đại tiểu thư là hãy dùng trước đi."

"Dùng cơm xong đại tiểu thư còn có việc cần bàn bạc với nhị tiểu thư."

Ninh Trúc Nhi lúc này mới liếc mắt nhìn Mặc Tâm, "Muốn thông báo chuyện gì? Không phải mọi việc tiểu thư của ngươi đều quyết định trước rồi sao?"

"Mọi việc đại tiểu thư làm đều là vì lợi ích của Ninh gia. Đại tiểu thư đương nhiên rất xem trọng ý kiến của người, thưa nhị tiểu thư." Giọng Mặc Tâm bình bình, nói chậm rãi, lưu loát, "Chỉ là, để đưa ra phương án tốt nhất, đại tiểu thư cũng cần phải xem xét kỹ lưỡng."

Ninh Trúc Nhi gằn giọng, "Vậy hãy để đại tiểu thư tự mình từ từ mà xem xét kỹ lưỡng."

Tiểu Ái ở bên cạnh nghe thấy trong lời nói của Ninh Trúc Nhi có phần mỉa mai, ba tiếng "đại tiểu thư" cũng đặc biệt được nhấn mạnh.

"Ngươi đi được rồi đó." Tiểu Ái nhìn sắc mặt không chút gợn sóng của Mặc Tâm, nói.

"Nếu nhị tiểu thư đã nói như vậy thì nô tì xin phép." Mặc Tâm nói xong cúi chào thật nhanh rồi lặp tức quay người bước đi.

Ninh Trúc Nhi cảm thấy nghẹn ngào.

Hai tháng học hỏi trong xưởng, Ninh Trúc Nhi nàng đã làm được những gì chứ? Mọi chuyện đều do Dương Nhã Yên làm chủ, tất cả các nhân công trong xưởng dệt kể từ khi ông Ninh Hải nằm hôn mê đều đã bắt đầu răm rắp nghe theo lời nàng ta. Nhị tiểu thư có hay không có mặt trong xưởng cũng chẳng ai đoái hoài. Khi nhìn thấy nàng, cùng lắm bọn họ cũng chỉ chào một tiếng "Nhị tiểu thư", ngoài ra không có bất cứ việc gì cần phải gặp nàng để hỏi ý.

Ninh Trúc Nhi gục mặt xuống bàn tay ông Ninh Hải, tự trách bản thân sao lại vô dụng như vậy.

Tiểu Ái nghe thấy tiếng thút thít, nàng ta quỳ xuống bên cạnh Ninh Trúc Nhi rồi đưa tay vuốt ve tấm lưng đang run rẩy của nàng.