Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi - Thục Kỷ

Chương 24: Cô không có nhà



“Tại sao cô lại bày ra biểu cảm này? Là đã ngủ rồi mới trở về?”

Tiêu Kỳ Nhiên thản nhiên nói, đáy mắt lại cất giấu một tia châm chọc:

“Xem ra năng lực của Hứa Ngôn Sâm rất tầm thường, thời gian còn rất ngắn.”

Nghe hắn nhục nhã mình, lòng bàn tay Giang Nguyệt từng chút một siết chặt, thật lâu sau mới bình tĩnh lại, run giọng nói:

“Tiêu Kỳ Nhiên, ở trong mắt anh tôi là người như vậy sao?”

“Không phải hôm nay cô tự mình nói vậy à?”

Tiêu Kỳ Nhiên cúi người tới gần mặt Giang Nguyệt, trong bóng đêm thanh âm càng thêm lạnh lùng:

“Còn chưa tới bước đó, vậy không phải là chỉ còn thiếu một bước cuối cùng thôi sao?”

Giang Nguyệt nghẹn giọng.

Mặt mày Tiêu Kỳ Nhiên đặc biệt lạnh lẽo, thấy cô không nói lời nào, càng cho rằng cô đang chấp nhận lời nói của anh.

Ánh mắt anh càng ngày càng âm trầm: “Giang Nguyệt, có phải cô quá nuông chiều cô, nên mới trở nên không biết điều như vậy?”

Nuông chiều cô?

Giang Nguyệt cho rằng mình nghe lầm, liền ngước mắt lên nhìn hắn.

“Tôi nói cho cô biết, trước khi trả hết nợ với Giang San, cô tốt nhất nên cùng đám đàn ông tục tĩu kia của cô sạch sẽ một chút!”

Ánh mắt của hắn tràn đầy lạnh lẽo, trong lòng Giang Nguyệt không khỏi run lên.

“Đừng làm cái gì dơ bẩn khiến cho Giang San phải mất mặt mũi!”

Giang Nguyệt hé miệng, muốn nói mình không có người đàn ông nào khác. Nhưng nhìn gương mặt phẫn nộ kia của Tiên Kỳ Nhiên, cô lại cảm thấy chẳng có gì đáng để giải thích cả.

Nếu hắn ta đã định tội cô như vậy, cô còn có thể nói gì nữa đây?

Giang Nguyệt gắt gao chạm vào hàm răng dưới, không muốn để lộ cảm xúc của mình. Thế nhưng hốc mắt cô đã bất giác đỏ lên từ lúc nào.

“Tôi dơ bẩn, tôi rẻ tiền?”

Giang Nguyệt kéo kéo cổ họng, ngay cả trong giọng nói cũng mang theo tiếng run rẩy sụp đổ:

“Vậy còn anh thì sao? Anh ngủ với Tần Di Di, rồi lại tới ngủ với tôi, anh không bẩn, không rẻ tiền hả?”

Giọng nói của cô khàn khàn khiến cho Tiêu Kỳ Nhiên sững lại, cúi xuống nhìn cô.

Dưới ánh đèn đường chiếu rọi, khuôn mặt của Giang Nguyệt càng thêm trắng bệch, hai mắt rưng rưng, nhưng lại bướng bỉnh không để cho nước mắt rơi xuống.

Cô không được khóc, nếu khóc là thua!

Giang Nguyệt nắm chặt lòng bàn tay, nhìn người đàn ông mà cô đã dùng cả thể xác và tinh thần làm bạn bốn năm này.

Cô vốn tưởng rằng ở chung với anh lâu như vậy, đối với anh đã đủ hiểu biết.

Nhưng mãi cho đến hôm nay, cô mới nhận ra rằng cô chưa bao giờ thực sự hiểu biết về anh.

Sự xa lạ đột ngột của Tiêu Kỳ Nhiên khiến Giang Nguyệt cảm thấy đau xót.

Cô nhắm mắt lại, không nhìn Tiêu Kỳ Nhiên nữa, lo lắng cảm xúc trong mắt sẽ làm bại lộ tình cảm chân thật của mình.

Trong trò chơi kim chủ này, nếu cô dám nổi lên tham lam không nên có, như vậy tất cả những gì cô có được đều sẽ hóa thành bong bóng.

“Ai nói với cô là tôi ngủ với Tần Di Di?” Giọng nói của Tiêu Kỳ Nhiên lãnh đạm, trong giọng nói mang theo vài phần cảnh cáo:

“Giang Nguyệt, bớt suy đoán chuyện của tôi đi, không liên quan gì đến cô.”

Nghe vậy, Giang Nguyệt chậm lại một chút, bĩu môi: “Vậy cũng phiền Tiêu tổng bớt quản chuyện của tôi đi, không liên quan gì đến anh.”

Nói xong, cô liền chuẩn bị vòng qua Tiêu Kỳ Nhiên đi lên trên lầu.

Tiêu Kỳ Nhiên nhíu mày, nhấc gót đi theo cô, ngay lúc cô định đóng cửa lại, anh liền sải bước chen vào.

“Tiêu tổng, đây là nhà tôi!”

Giọng nói của Giang Nguyệt lạnh lùng, không có một chút độ ấm, kiên quyết đứng ở cửa, không cho hắn đi thêm bước nào.

Tiêu Kỳ Nhiên cũng không để lời nói trục xuất của cô ở trong lòng, mà nói:

“Căn nhà này là tôi bỏ tiền ra mua để cho cô mượn ở, cô nói đây là nhà của ai?”

Cả người Giang Nguyệt cứng đờ.

Đúng vậy, cô suýt chút nữa quên mất. Từ sau khi gia đình cô bán căn nhà ở Bắc Thành để trả nợ, cô ngay cả “nhà” đứng tên mình cũng không có.

Đến căn nhà mà cô đã sống trong bốn năm này, cũng không có chút liên quan gì đến cô.

Lòng bàn tay Giang Nguyệt siết chặt, nhìn chằm chằm Tiêu Kỳ Nhiên một hồi lâu, cuối cùng rũ mi xuống, từ bỏ ý định chống lại anh, thỏa hiệp xoay người đi vào phòng ngủ.

Rất nhanh, cô ôm chăn gối đi ra, đặt trên ghế sô pha.

Tiêu Kỳ Nhiên đã đi vào phòng khách, khoanh tay trước ngực lạnh lùng nhìn cô ra vào, hừ lạnh một tiếng: “Cô định để tôi ngủ trên sô pha?”

Giang Nguyệt ngay cả mí mắt cũng không nhấc lên mà đáp: “Tiêu tổng đương nhiên là phải ngủ trong phòng rồi. Là tôi ngủ trên sô pha!”

Đôi mắt đen nhánh của Tiêu Kỳ Nhiên nhìn chằm chằm cô, cười chế nhạo: “Có thằng đàn ông khác liền bày ra bộ dáng rụt rè, muốn vạch rõ giới hạn với tôi?”

Giang Nguyệt không để ý tới hắn, tiếp tục tự mình sửa sang lại sofa.

Thấy cô phớt lờ mình, Tiêu Kỳ Nhiên cảm thấy khó chịu nói không nên lời, hắn tùy tiện cởi nút cổ áo, bước tới nắm lấy cằm Giang Nguyệt.

“Trả lời tôi, Giang Nguyệt.” Trong mắt anh lộ ra vẻ không kiên nhẫn: “Rốt cuộc cô đã ngủ với bao nhiêu thằng đàn ông rồi hả?”

Cằm bị nắm có chút đau đớn, nhưng ánh mắt Giang Nguyệt vẫn lạnh lùng không chút lay động. Giống như người vừa rồi mất khống chế ở dưới lầu không phải là cô.

“Tôi nói thì Tiêu tổng sẽ tin sao?” Cô chịu đựng đau đớn trên cằm, vẻ mặt bình tĩnh nhìn anh.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, Tiêu Kỳ Nhiên có thể ngửi thấy mùi hoa hồng quen thuộc trên người cô, trong lòng càng thêm khó chịu.

Anh nhớ rõ lúc đó khoảng cách giữa Hứa Ngôn Sâm và Giang Nguyệt cũng rất gần, người đàn ông kia hẳn cũng có thể ngửi thấy.

Cảm nhận được ánh mắt của anh, Giang Nguyệt mím môi nói: “Nếu Tiêu tổng chê tôi bẩn, hiện tại nên đi tìm Tần Di Di đi.”

Nhìn nhau một lát, Tiêu Kỳ Nhiên buông cô ra, từ trên cao nhìn xuống, trong đôi mắt u ám mang theo khinh miệt rõ ràng:

“Di Di quá sạch sẽ, tôi không nỡ chạm vào cô ấy.”

“Còn cô không giống vậy. Cô là tự mình dâng tới cửa, cô nói xem cô có bẩn không?”

Lông mi Giang Nguyệt run lên, không cách nào phản bác lại lời sỉ nhục này.

Vào đêm mưa bốn năm trước, cô đúng là người đã bò lên xe anh mà cầu xin.

Bởi vì lúc ấy đã là cùng đường, chỉ có một con đường chết.

Mà chủ nhân của chiếc Maybach kia, là khả năng cứu rỗi duy nhất mà Giang Nguyệt có được.

Anh trả hết nợ cho cô, cho cô cơ hội học tập, cho cô tài nguyên diễn xuất, để cho cô có thể sống một cách hào nhoáng và tử tế hơn.

Thay vì tiếp tục làm con chuột lang chạy trốn khắp nơi để trốn nợ.

Anh đã cứu cô!

Thấy Giang Nguyệt ngẩn người, Tiêu Kỳ Nhiên hơi cau mày, không hài lòng với sự phân tâm của cô. Anh cúi người đặt môi lên cổ cô, từng chút một hôn lên.

Xúc cảm truyền đến từ cổ khiến Giang Nguyệt nhịn không được hít một hơi lạnh, bàn tay to lớn của người đàn ông ấn chặt eo cô, hô hấp trở nên gấp gáp.

Hơi nóng của anh thổi qua xương quai xanh của cô, hai chân cô lập tức bắt đầu nhũn ra, cả người giống như dây leo, xụi lơ gục trên vai anh.

Bốn năm ở chung, Giang Nguyệt mẫn cảm ở chỗ nào, Tiêu Kỳ Nhiên đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Chỉ cần hơi dụng tâm một chút là đã có thể trêu chọc được cô.

Hô hấp của cô rối loạn, bàn tay to của người đàn ông từ dưới vạt áo từng chút một luồn vào, dùng ngón tay vuốt ve, linh hoạt cởi khóa áo trên lưng cô.

Tiếng khóa áo bằng kim loại bung ra vang lên khiến Giang Nguyệt trong nháy mắt tỉnh táo.

Cô đột nhiên đẩy Tiêu Kỳ Nhiên ra, nhanh chóng kéo dài khoảng cách giữa hai người.

Ánh mắt Tiêu Kỳ Nhiên đen một mực, thâm trầm u ám, sự phản kháng của cô khiến anh rất không vui. Anh vừa định muốn nói gì đó thì điện thoại trong túi áo vest lại rung lên một cách không đúng lúc.

Ánh mắt nóng rực của anh nhìn chằm chằm Giang Nguyệt, mấy giây sau mới lấy điện thoại di động ra, nhìn thấy tên người gọi đến, nhíu mày.

“Đừng lên tiếng!”

Tiêu Kỳ Nhiên ra lệnh cho Giang Nguyệt, sau đó mới nhận điện thoại.

Giang Nguyệt từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, cúi đầu nhìn quần áo xộc xệch của mình, trong lòng không khỏi chua xót.

Bọn họ giống như là đang lén lút?