Vạn Cổ Ma Tôn - Truyền Kỳ Ma Tôn

Chương 13



Lâm Tiêu sững sờ trong phòng trong vài phút, đầu cứ suy nghĩ về những gì Cảnh lão đã nói.

Xem ra là tài năng của bản thân hoặc việc ngưng luyện kiếm ý đã thu hút sự quan tâm của đối phương.

Quả nhiên, những thiên tài đều được hưởng đãi ngộ tốt và đặc quyền.

Đây được coi là sự đầu tư của Cảnh lão vào hắn. Là một người hiện đại, có lẽ Lâm Tiêu hiểu rõ hiện trạng này.

Hắn gật đầu cũng không có ý định từ chối khoản đầu tư rất cần thiết này.

Hắn cũng có chút thiện cảm với Cảnh lão này.

Trên thực tế, sau khi hắn hấp thụ hàng ngàn đạo kiếm khí và xem hàng ngàn kí ức của đệ tử Kiếm Ma tông hắn có một cảm giác đặc biệt đối với Kiếm Ma tông. Chỉ là nó đã ảnh hưởng một cách âm thầm đến hắn.

Kiếm Ma tông đúng là ma giáo.

Giống như việc bắt hàng vạn người bình thường về đây như thế này, ngoài ma giáo thì không ai có thể làm được. Nhưng trong thế giới cá lớn nuốt cá bé và kẻ mạnh được tôn trọng.

Nếu muốn trở thành kẻ mạnh mẽ thì đây là con đường duy nhất.

Đôi khi, cách làm của những người chính phái có thể còn gây ra cảm giác căm ghét hơn.

Không hề do dự, Lâm Tiêu ngẩng đầu lên và nuốt Hồi Nguyên Đan xuống bụng.

Ngay lập tức, Hồi Nguyên Đan hoá thành một luồng lực lượng thuần khiết và cuộn trào, xuyên qua tứ chi, nhanh chóng bồi bổ toàn thân hắn.

Lâm Tiêu ngồi xuống vận chuyển công pháp để ổn định cảnh giới hiện tại.

Chỉ mất một đêm, Lâm Tiêu đã hoàn toàn ổn định ở tu vi Tụ Linh cảnh tầng thứ nhất. Hiệu quả cao này thực sự đáng ghen tị.

Trời đã gần sáng, Lâm Tiêu đã ra ngoài.

Kỳ thực, bây giờ trong lòng hắn có một sự nghi ngờ.

Đêm qua khi Cảnh lão đánh giá hắn, ông ta nói rằng ý định kiếm của hắn còn có phần thiếu sót, vậy là có ý gì?

Lẽ nào kiếm ý được ngưng luyện bằng hàng ngàn đạo kiếm khí mà là kiếm ý còn có khuyết điểm sao?

Vậy khuyết điểm là gì? Làm thế nào để hoàn chỉnh?

Hắn xem qua hàng ngàn kí ứ nhưng những người đó đều là đệ tử bình thường của Kiếm Ma tông, không có người nào lĩnh ngộ đến trình độ kiếm ý. Vì vậy, Lâm Tiêu hoàn toàn không hiểu gì về kiếm ý này.

Xem ra chỉ có thể chờ sau khi kiểm tra ngoại môn đến tìm Cảnh lão để hỏi một chút.

Lâm Tiêu duỗi người ra và chạy thật nhanh.

Tốc độ trăm mét/một nhịp thở hàng khiến hắn vui mừng khôn xiết.

Đây vẫn là không phải là đang tu luyện bất kỳ công pháp tốc độ nào.

Nếu tìm được loại công pháp tốc độ phù hợp, nhất định sẽ nhanh hơn gấp mấy lần.

Tránh ra khỏi đám đông, Lâm Tiêu chạm vào trường kiếm trên mộ kiếm đầu tiên sau khi đột phá.

Khi chạm vào trường kiếm, xem ký ức, ngộ kiếm pháp và lấy kiếm khí, một loạt hành động vô cùng thuần thục.

Sau khi tu vi đạt đến Tụ Linh cảnh, tốc độ của những động tác này cũng nhanh hơn rất nhiều. Nhưng một giây sau, sắc mặt Lâm Tiêu hơi thay đổi.

Hắn phát hiện có gì đó không ổn.

Sau khi đạo kiếm khí này đi vào cơ thể hắn, nó đã bị kiếm khí bá đạo đó của bản thân hút đi và hấp thụ mất.

Hả? Còn có thể như vậy nữa à?

Đạo kiếm ý này muốn làm gì? Hình như nó rất khát khao kiếm khí.

Lâm Tiêu nghi ngờ, sau đó hắn chạm vào mộ kiếm tiếp theo, hấp thụ kiếm khí.

Không có bất ngờ.

kiếm khí này lại một lần nữa bị kiếm ý hấp thụ.

Mắt Lâm Tiêu hơi nheo mắt. Hình như... luồng kiếm ý này mạnh hơn một chút.

Nếu đã như vậy thì để nó hút cho đến khi đủ thì thôi. Lâm Tiêu muốn xem xem nó có thể hút được bao nhiêu đạo kiếm khí.