Cung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý Phi

Chương 1452: Triệu Ngọc Nhung




"Lục hoàng huynh trở về đã nhiều ngày, Ngọc Dao thế mà vẫn chưa tới cửa bái phỏng." Triệu Ngọc Dao nhìn Triệu Húc, nói, "Đúng là thất lễ. Chắc Lục hoàng huynh sẽ không tức giận đúng không?"
"Đương nhiên không." Triệu Húc trả lời.
Triệu Ngọc Dao cười cười, nhưng nụ cười kia chỉ là vẻ bề ngoài.
Nàng ta lại nhìn Vân Trân. Vân Trân hơi nghiêng đầu nhìn nàng ta. Triệu Ngọc Dao mỉm cười, có điều không nói gì thêm, cuối cùng hướng mắt về phía A Linh.
"Đây là hài tử A Linh của hoàng huynh sao? Thật đáng yêu, mau qua với đại cô cô đi." Triệu Ngọc Dao híp mắt, cong eo, vươn tay về phía A Linh.
A Linh bắt lấy tay áo Vân Trân, sợ hãi nhìn Triệu Ngọc Dao. Nó tuy còn nhỏ nhưng rất ít khi luống cuống hay sợ người lạ, ngay cả khi lần đầu Triệu Húc dẫn nó đi gặp hoàng đế, nó đều thể hiện sự thông minh của mình, khiến hoàng đế càng yêu thích nó. Chỉ là hôm nay không biết làm sao, thời điểm đối mặt với Triệu Ngọc Dao, nó thế mà hơi rụt rè nhút nhát.
Vân Trân đoán có lẽ do tâm tư của tiểu hài tửu đơn thuần. Bọn chúng không giống người lớn học cách phỏng đoán người khác, hay che giấu chính mình. Thời điểm đối mặt với ai đó, đa phần chúng sẽ dùng trực giác để phỏng đoán. Trực giác nói với A Linh, người đứng trước mặt không phải thật sự thích nó, đôi mắt đang nhìn nó kia cũng khiến nó sợ hãi.
Cho nên, nó theo bản năng lùi bước.
Vân Trân nắm chặt tay A Linh.
Dù nó có thích hay không, nó đã sinh ra ở hoàng gia.
Người của hoàng gia cho dù tính kế nhau thế nào, bề ngoài vẫn phải duy trì sự hòa bình. A Linh nên học cách thích ứng.
Nhưng Vân Trân lại đau lòng cho nó.
Làm mẫu thân, nàng càng hi vọng A Linh có một tuổi thơ vui vẻ.
"Xem ra ngay cả tiểu hài tử cũng biết Ngọc Dao công chúa không dễ ở chung?" Đúng lúc này, phía sau vang lên một giọng nói nhu hòa.
Giọng nói tuy nhu hòa, nhưng ý trong lời nói không hề có chút tình cảm.
Triệu Ngọc Dao vừa nghe, lập tức xoay người, nhìn người tới phía sau, sắc mặt âm trầm.
"Ta còn tưởng là ai! Thì ra là muội muội tốt tri thư đạt lễ của ta." Triệu Ngọc Dao cố ý nhấn mạnh ba chữ "muội muội tốt".
Vân Trân ngẩng đầu nhìn người quen.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Cô Gái Ngốc, Tôi Yêu Em
2. Ngài Ảnh Đế Đang Hot Và Cậu Nghệ Sĩ Hết Thời
3. Kẹo Sữa Bò
4. Đối Tượng Kết Hôn Của Tôi Lắm Mưu Nhiều Kế
=====================================
Trước khi xuất hiện ở kinh thành, nàng ta tên Tôn Thúy Nga. Sau khi đến kinh thành, tên nàng ta liền biến thành Triệu Ngọc Nhung, Nhị công chúa Vân Hán Quốc Triệu Ngọc Nhung.
Triệu Ngọc Nhung mỉm cười với Triệu Ngọc Dao, sau đó hành lễ với Triệu Húc.
"Ngọc Nhung gặp qua Lục hoàng huynh." Triệu Ngọc Nhung nói.
"Ngọc Nhung hoàng muội không cần đa lễ." Nói rồi, Triệu Húc xoa đầu A Linh, "Bổn vương còn chút việc. Ngọc Dao hoàng muội, Ngọc Nhung hoàng muội, ngày khác chúng ta lại tâm sự."
Thấy Triệu Ngọc Nhung cũng tới, Triệu Húc không muốn Vân Trân tiếp tục ở lại đây.
"Vậy được." Triệu Ngọc Nhung híp mắt nhìn Vân Trân, "Hoàng huynh không ở kinh thành mấy năm, Ngọc Nhung có rất nhiều chuyện thú vị muốn kể cho hoàng huynh nghe. Nếu hôm nay hoàng huynh không có thời gian, vậy ngày khác Ngọc Nhung sẽ tới cửa bái phỏng."
Triệu Húc gật đầu, sau đó đưa Vân Trân và A Linh rời đi.
Dù đã đi xa, Vân Trân vẫn có cảm giác Triệu Ngọc Nhung đang nhìn mình.
...
Chuyện về Triệu Ngọc Nhung thật ra không nhiều lắm.
Nghe nói ba năm nay, nàng ta cứ ru rú ở Ngọc Nhung Cung, không gây ra chuyện gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.