Trấn Yêu Cung

Chương 16



Từ lúc nhậm chức đến nay ngày nào Cố Tịch Lam cũng lâm vào trạng thái nghi ngờ bản thân một cách trầm trọng. Bởi vì cô luôn đặt dấu chấm hỏi vào vị cung chủ này. Nhất là giọng nói và biểu cảm của y ngày càng lạ lùng giống như có một người khác mang y phục và áo choàng giả làm cung chủ Trấn Yêu Cung vậy.

Cho đến hôm nay nghe được giọng nói trầm ấm và phong cách bá đạo của y Cố Tịch Lam cảm thấy vui mừng không sao tả xiết.

Chẳng phải cô chê bai gì nhưng Đồng Ấn này không hề có mùi hương hoa mà mỗi lần đứng gần là hại Cố Tịch Lam muốn ắt xì. Trên người y chỉ thoang thoảng mùi thảo dược, khi có gió thổi qua Cố Tịch Lam mới ngửi được. Nhưng cô rất hài lòng với cung chủ này và chính thức xác định y chính là người đã bóp cằm đổ thuốc cho cô. Tuy hành động có hung bạo nhưng với Cố Tịch Lam mà nói đây chính là sự quan tâm hiếm hoi. Vì thế cô rất ư cảm kích.

Từ hôm đó Bàn Cổ tức là Cố Tịch Lam được ban cho một viện gần với nơi ở của cung chủ Đồng Ấn trở thành người có thể tự do đi lại tại Tiêu Dao Cư. Lại tiếp tục trải qua hai năm sóng vai bên cạnh tam đại hộ pháp thực hành nhiệm vụ, bảo vệ Đồng Ấn. Đến tận bây giờ Bàn Cổ đã hoàn toàn lấy được lòng tin của y.

Vì vậy mới xảy ra chuyện đêm nay cô lấy trộm được viên Hắc Ngọc Hoàn. Dù bị trúng một chưởng vào vai nhưng do quen đường quen lối Cố Tịch Lam đã thoát ra chạy trốn vào cánh rừng này.

Bây giờ cô đang đứng đối diện với Hạo Thiên người mạnh nhất trong tứ đại hộ pháp. Hạo Thiên mỉm cười vô cùng dịu dàng đưa tay ra với Cố Tịch Lam.

"Bàn Cổ! Chỉ cần cô đưa viên Hắc Ngọc Hoàn cho ta, ta đảm bảo sẽ để cô toàn mạng rời khỏi nơi đây!"

Dù sao cũng trà trộn vào Trấn Yêu Cung nhiều năm, làm sao cô không hiểu rõ tính tình của người trước mặt chứ. Tuy ngoài mặt Hạo Thiên vẫn mỉm cười thân thiệt nhưng ai biết được gã sẽ ra tay lúc nào. Truyện Hot

"Mục đích của ta chính là viên châu này, ngươi nghĩ ta sẽ đưa nó cho ngươi sao?"

Dứt lời cô đã xuất hiện trước mặt Hạo Thiên kiếm vung lên đánh về phía hắn. Hạo Thiên cũng không hề bất ngờ với cách hành xử của Bàn Cổ. Dù sao cũng là hộ pháp sinh ra từ cuộc huấn luyện giết chóc nếu nói ai không mưu mô hẳn kẻ đó chẳng có tư cách sống. Vũ khí Hạo Thiên dùng chính là nhuyễn kiếm, lưỡi kiếm mỏng như cánh ve mềm mại như nước. Khi hai kiếm gặp nhau từng tia lửa lóe ra lập lòe phát sáng soi rõ gương mặt nhợt nhạt của Cố Tịch Lam.

Trước đó đã trúng một chưởng của Đồng Ấn có lẽ Cố Tịch Lam đã bị nội thương, nhưng cô vẫn cắn răng chịu đựng. Cố Tịch Lam vừa đánh vừa lùi về phía sau, khi một chân tiến đến sát mép vực cô mới cố trụ thân mình. Hai người giao thủ quá hai mươi chiêu Cố Tịch Lam đã rơi vào thế hạ phong, cô biết nếu còn dây dưa tiếp với Hạo Thiên thế nào cũng dẫn Phục Hy và Đông Hoàng đến. Tam đại hộ pháp mà bao vây khi đó cô khó mong trốn thoát. Hạo Thiên vừa ép Cố Tịch Lam sát mép vực vừa cười to.

"Chịu trói đi! Vùng vậy vô ích thôi. Đó chính là vực sâu vạn trượng chỉ cần rơi vào mãnh thú sẽ lập tức xé xác cô!"

Cố Tịch Lam cắn răng không nói gì lao xuống phía vực sâu hun hút. Hạo Thiên muốn chụp lấy Cố Tịch Lam nhưng vẫn không kịp. Nghe động tĩnh bên này Phục Hy và Đông Hoàng cũng vừa chạy tới. Hạo Thiên bèn nói với hai người.

"Ả nhảy xuống vực rồi! Ta nghi ngờ ả đã dò đường sẵn. Trời mưa như vầy có tìm cũng không được. Chúng ta về báo với cung chủ trước xem người sẽ định đoạt thế nào."

Tuy nói thế nhưng ba người vẫn cẩn thận tìm khắp mép vực một lần. Đến khi cả ba đều ướt sũng mới thất vọng bỏ đi. Đợi người đi rồi Cố Tịch Lam mới từ nhành cây dưới mép vực leo lên. Cả người cô không có chỗ nào khô cả.

Hạo Thiên nói đúng trước khi lấy Hắc Ngọc Hoàn Cố Tịch Lam đã dò sẵn đường thoát cho mình. Phía dưới mép vực vài trượng có một nhánh cây đưa ra rất to, vì thế lúc nãy Cố Tịch Lam đã nhảy xuống bám vào nhánh cây đó. Dù là ban ngày người ở trên nhìn xuống cũng chẳng thấy cô. Huống gì đêm nay mưa lớn như vậy. Cố Tịch Lam dò dẫm quay trở lại phòng của mình ở Trấn Yêu Cung.

Đúng như Cố Tịch Lam dự đoán sau khi lục soát khắp phòng cô bọn thuộc hạ tưởng Cố Tịch Lam chạy trốn nên đã bỏ đi. Cả căn phòng đồ đặc văng tứ tung Cố Tịch Lam không quan tâm cô đi thẳng vào phòng ngủ. Kéo chiếc giường mình ra. Dưới giường có một cửa mật thất ngầm. An toàn vào đến đây Cố Tịch Lam mới thả lỏng tâm tình lúc này từng trận đau đớn từ nội thương mang đến khiến cho trán cô lấm tấm mồ hôi.

Lúc nãy kiếm của Hạo Thiên đã cắt một đường trên vai Cố Tịch Lam. Cô cởi áo mình ra kiểm tra rồi rắc một ít thuốc bột lên vết thương sau đó quen tay băng bó lại. Ngoại thương này đối với Cố Tịch Lam chẳng đáng là gì, một người leo từ vị trí thấp nhất đến khi trở thành Bàn Cổ một trong tứ đại hộ pháp của Trấn Yêu Cung. Số vết thương cô phải chịu e rằng đếm trên mười ngón tay không đủ. Uống thêm một viên thuốc trị nội thương sau đó Cố Tịch Lam nằm xuống chiếc giường nhắm mắt nghỉ ngơi.

Về phía Phục Hy, Đông Hoàng và Hạo Thiên sau khi rời khỏi khu rừng bọn họ không về viện của mình mà nhanh chóng quay trở lại điện chính. Hắc Ngọc Hoàn bị Bàn Cổ trộm mất thân là tam đại hội pháp truy đuổi nhưng không mang được vật hoặc người về. Cho dù thế nào họ cũng không hoàn thành trách nhiệm mà cung chủ giao phó. Với tính tình vui giận thất thường của Đồng Ấn ba người đều biết ải này e rằng khó qua. Đúng như bọn họ dự đoán giọng nói Đồng Ấn mang theo vài phần lạnh lẽo nhắm về phía Hạo Thiên.

"Bổn tọa nhớ rõ Bàn Cổ không phải là đối thủ của ngươi? Ngươi tha cho cô ta? Hửm?"

Hạo Thiên vội dập đầu xuống nền đá giải thích, nếu để Đồng Ấn nghĩ rằng hắn phản bội e rằng hắn chết cũng không toàn thây.

"Cung chủ minh xét thuộc hạ đều làm theo trọng trách của mình. Không hề lưu tình với bất kỳ ai. Là do cô ta lợi dụng địa hình đêm tối nhảy xuống vực."

"Sao ngươi không nhảy theo xem ả ta làm trò gì dưới đó?"

Tiếng nói không có độ ấm của Đồng Ấn vang lên khiến cho mọi người trong điện đều run rẩy. Hạo Thiên còn đang suy nghĩ xem trả lời thế nào thì cổ đã bị Đồng Ấn chế trụ. Y chỉ dùng một tay đã có thể nhấc bổng Hạo Thiên lên.

"Ngươi sợ chết?"

Vừa nói bàn tay vừa siết chặt khiến cho Hạo Thiên hít thở không thông.

"Nhảy xuống vực cũng chết mà trở về đây cũng chết. Thì ra ngươi muốn chết trong tay bổn tọa?"

Từng chữ rời khỏi cánh môi mỏng của Đồng Ấn khiến cho Phục Hy và Đông Hoàng vẫn quỳ dưới đất cũng sợ xanh mặt. Trưởng lão Si Cuồng đang im lặng bèn vội vàng nói giúp Hạo Thiên.

"Cung chủ bớt giận, Hạo Thiên hắn vô cùng tận trung với cung chủ!"

"Ồ! Có người bênh người kìa! Ngươi nghe thấy không?"

Trông thấy sắc mặt dần tái đi vì khó thở của Hạo Thiên Đồng Ấn mỉm cười.

Rầm!

Kèm theo âm thanh vang vọng là thân hình của trưởng lão Si Cuồng bị một chưởng của Đồng Ấn đánh văng về phía xa. Giọng nói của Đồng Ấn ngày càng lạnh lẽo.

"Bổn tọa cho phép ngươi nói chưa?"

Si Cuồng lắc lư ngồi dậy lau máu nơi khóe miệng. Vội quỳ gập xuống nền đất.

"Thuộc hạ sai lầm, mong cung chủ thủ hạ lưu tình!"

Sau lớp mặt nạ đen là đôi mắt lạnh lùng nhìn về phía Si Cuồng giây lát ấy vậy mà làm cho da đầu Si Cuồng co giật, lo rằng Đồng Ấn sẽ bộc phát cơn giận giết luôn cả mình. Nhưng lát sau Hạo Thiên được thả ra nằm sóng xoài giữa điện. Trưởng lão Si Cuồng biết Đông Ấn đã trút giận xong. Lão bèn nói với ba người.

"Bây giờ các ngươi lập tức dẫn người tìm kiếm Bàn Cổ. Sống chết gì cũng mang ả về đây!"

Đồng Ấn nhíu mày ánh mắt lia về phía trưởng lão Si Cuồng ngón tay gõ nhẹ lên thành ghế.

"Không cần! Chuyện của ả để bổn tọa đích thân giải quyết. Việc Hắc Ngọc Hòa bị Bàn Cổ lấy mất không được để lộ một chút tin tức nào ra ngoài. Có hiểu không?"

Cả ba người cung kính ôm quyền.

"Tuân mệnh!"

Đồng Ấn xua tay.

"Lui ra đi!"

Đợi một lát trưởng lão Si Cuồng vẫn không có ý định rời khỏi, Đồng Ấn vô cùng miễn cưỡng hỏi lão.

"Còn chuyện gì nữa?"

"Về chuyện sơn tặc núi Lĩnh Hà cung chủ quyết định thế nào? Có nên giúp bọn người trong võ lâm trừ khử chúng không?"

Đồng Ấn dựa đầu vào cánh tay đang chống trên thành ghế.

"Chuyện cỏn con như thế cũng hỏi ta, ngươi đi mà bàn với Đan Băng Vân. Đừng quên cô ta có nhiệm vụ cai quản sự vụ trong Trấn Yêu Cung này!"

"Nhưng mà!"

Thấy trưởng lão Si Cuồng vẫn không chịu đi Đồng Ấn nhíu mày đứng lên.

"Các ngươi thấy làm sao được thì làm. Từ hôm nay bổn tọa sẽ bế quan bất cứ ai cũng không được đến làm phiền ta."

Đi ra khỏi điện Si Cuồng thu lại gương mặt kính cẩn của mình. Khóe môi hắn trào ra nụ cười lạnh lẽo.

Chờ xem ngươi còn giữ được tư thái cao cao tại thượng đó bao lâu!

Nghĩ như thế nhưng lão vẫn theo lời của Đồng Ấn đi thương lượng với Đan Băng Vân trưởng lão chấp chính sự vụ của Trấn Yêu Cung. Trong Trấn Yêu Cung có tứ đại hộ pháp nhận nhiệm vụ bảo vệ cung chủ. Trên họ còn có tứ vị trưởng lão mỗi người quản lý một công việc khác nhau.

Trưởng lão thứ nhất tên là Trang Bạch Tế chuyên lo việc thưởng phạt giống như quan phủ xử lý những chuyện tranh chấp từ nhỏ đến lớn trong toàn bộ địa phận quản hạt của Trấn Yêu Cung. Trang Bạch Tế này không già nua giống như Si Cuồng mà rặt một dáng vẻ thư sinh. Y phục lúc nào cũng là màu hồng phấn kết hợp với chiếc quạt cùng màu. Gương mặt bán nam bán nữ đôi môi lúc nào cũng được thoa một lớp son hồng khiến cho dáng vẻ thư sinh yếu đuối của y pha thêm chút yêu mị. Bên cạnh y lúc nào cũng có hai hộ vệ võ công cực cao. Có thể sánh ngang hàng với tứ đại hộ pháp của Đồng Ấn. Hai tên hộ vệ này là do chính Đồng Ấn ưu ái cấp cho Trang Bạch Tế. Vì vậy trong Trấn Yêu Cung này có hai thứ luôn khiến mọi người tò mò. Thứ nhất chính là gương mặt của cung chủ, thứ hai là chuyện Trang Bạch Tế có võ công hay không.

Trưởng lão tiếp theo theo chính là Si Cuồng việc của lão là huấn luyện thu nạp thuộc hạ. Có nghĩa là toàn bộ thuộc hạ đều trực tiếp nghe lệnh của lão. Si Cuồng là trưởng lão thâm niên ở nơi này. Lão phục vụ cho cung chủ đời trước bây giờ lại tiếp tục nghe lệnh của Đồng Ấn. Võ công Si Cuồng rất cao. Da thịt của lão nói không ngoa nếu là đao kiếm bình thường đều không thể nào làm rách một đường nhỏ. Lão luyện loại võ công tăng cường nhục thể. Có thể nói ngoài Đồng Ấn ở Trấn Yêu Cung này không ai thắng được Si Cuồng.

Về phía tam trưởng lão Đoan Phỉ thì phụ trách mạng lưới tình báo của Trấn Yêu Cung. Cô nàng chỉ mới hai mươi mấy tuổi nhưng rất thông minh. Với danh tiếng đệ nhị mỹ nhân trên giang hồ nên Đoan Phỉ được rất nhiều người ái mộ. Nhưng cố tình cô lại chỉ có tình ý với cung chủ Đồng Ấn của mình. Chuyện này hầu như những nhân vật cấp cao ở Trấn Yêu Cung đều biết.

Còn lại Đan Băng Vân chuyên cai quản sự vụ liên quan đến giao hảo trong ngoài của Trấn Yêu Cung. Ả ta có vẻ ngoài xinh đẹp lẳng lơ. Y phục thường mặc là loại váy lụa mềm mại nửa kín nửa hở. Cổ áo luôn trễ nải tùy thời khoe ra thứ phổng phao như ngọn núi phía trước. Công pháp của Đan Băng Vân luyện là một loại rất tà môn. Đi cùng đó là ham muốn chăn gối của ả. Nhưng dù có thói quen không lành mạnh nhưng ả vẫn giữ lại một phần tính cách cao ngạo của mình. Chỉ lên giường với người tự nguyện, chưa bao giờ bắt người khác hay ép uổng bất cứ gã đàn ông nào. Đó chính là lý do Đồng Ấn không can dự vào chuyện của Đan Băng Vân.

Mỗi trưởng lão một nhiệm vụ không hề liên quan hay xung đột gì đến nhau nên ngày thường rất ít khi ngồi lại nói chuyện tán gẫu.