Kẻ Thay Thế

Chương 2



4.

Tôi cô đơn bấy lâu nay, cũng không nhớ được có bao nhiêu lần khóc từ tối đến sáng.

Rất không dễ chịu.

Chắc là, do quanh tôi bấy lâu nay không xuất hiện người mới.

A Vũ từng hỏi tôi, em thích Giang Minh đến thế sao? A Vũ từng nắm chặt bả vai tôi mà nói, A Viện, anh thích em, em có biết không? A Vũ nói, nếu như tôi có thể dùng ánh mắt nhìn Giang Minh để nhìn anh một lần, anh ch.ết cũng nhắm mắt.

Khi ấy, tôi nhẹ nhàng gỡ tay anh ra, nói, A Vũ, đừng đùa kiểu này nữa.

Sau này, tôi không liên lạc với anh nữa. Lại sau này, khi tình yêu đối với Giang Minh dần biến mất, tôi cảm thấy bản thân cũng khá tự do.

Tôi nhớ, từ trước đến nay, tôi vẫn luôn là một người đáng yêu. Mấy thứ tình cảm tình yêu, tôi từng nghĩ qua vô số cách định nghĩa. Yêu là gì? Yêu không phải chỉ là nhìn chăm chú một người, yêu nên là dốc hết sức lực cho đối phương một người yêu chất lượng. Cho nên, tôi đã rất cố gắng, cố gắng trở nên xinh đẹp, cố gắng trở nên dịu dàng, cố gắng kiếm tiền. Mỗi giây mỗi phút, tôi đều muốn cho Giang Minh cảm nhận được tâm ý và sự nhiệt tình của mình. Tôi sợ anh ta nóng, sợ anh ta lạnh, sợ anh ta vất vả, tịch mịch, sợ anh ta không thích tôi, sợ những người phụ nữ khác nhân lúc tôi không để ý mà quyến rũ anh ta.

Hiện tại quay đầu nhìn lại, tôi mới phát hiện tất cả thật giống như một trò cười.

5.

Tôi kiểm tra Wechat. Đã bao lâu rồi nhỉ?

Một năm trước, tôi nhiệt tình như lửa, tin nhắn Wechat toàn là “Bảo bối, ăn cơm chưa”, “Em yêu anh”, “Hôm nay anh có nhớ em không, em rất nhớ anh đấy, bảo bối”, “Em thấy hoa mộc lan nở rồi, rất muốn cùng anh đi ngắm hoa” …

Rất nhiệt tình, rất cảm động. Cũng không kém phần ngu ngốc, dông dài.

Tôi gửi mười tin, anh ta mới nhắn lại một tin. Thỉnh thoảng, khi cảm thấy ủy khuất, tôi thường dùng mấy bài viết ngắn ngắn biểu đạt tâm trạng, anh ta sẽ bảo tôi, có thể nào đừng độc thoại nữa được không, ai thèm để ý chứ.

Mà nay, tin nhắn giữa chúng tôi càng ngày càng ngắn, nhật ký trò chuyện cũng chỉ là mấy chuyện lặt vặt, đến cuối cùng là năm ngày không nhắn tin trò chuyện.

Tôi nghĩ, cuối cùng thì tôi cũng không yêu anh ta nữa. Ít nhất, cũng không giả vờ yêu anh ta nữa. Mười hai năm, tôi theo anh ta mười hai năm, từ năm mười bảy tuổi đến năm hai mươi chín tuổi, mười hai năm tươi đẹp nhất của một cô gái, cũng chỉ có vậy thôi.