Ai Cũng Biết Cô Ấy Yêu Tôi

Chương 37: Nhịp tim



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Lăng

Tống Tiễn lúc uống say có ma lực khiến người ta không thể chống đỡ được, ngoan ngoãn nghe lời, chỉ là khi cặp mắt trong trẻo kia nhìn Giang Liễu Y lại luôn khiến cô cảm thấy bản thân đang bắt nạt cô ấy. Cô hơi tách hai người ra, mùi thơm của Tống Tiễn và hương rượu hòa vào nhau, hương rượu vốn không thích lại được hun thành vị ngọt.

Giang Liễu Y cọ cọ khóe môi Tống Tiễn, kiềm lòng không đặng cắn một cái, dùng lực rất nhẹ. Trước khi rời đi Tống Tiễn cũng học theo Giang Liễu Y, cắn môi cô một cái, nhưng cô ấy lại không khống chế lực độ, có hơi đau, lại có chút tê dại. Dưới đôi mắt tĩnh lặng kia của cô ấy, Giang Liễu Y thiếu chút nữa đã mất khống chế ở trong xe.

Nhiệt độ trong xe rất nóng, Giang Liễu Y lui ra sau, tháo dây an toàn, nhanh chóng mở cửa xe rồi ra ngoài đứng, khi gió đêm mát lạnh thổi qua mặt thì ý thức của cô mới tỉnh táo lại.

Sau đó Tống Tiễn cũng mở cửa xuống xe: "Y làm sao vậy?"

Giọng nói lành lạnh nhưng lại khiến đáy lòng Giang Liễu Y dậy sóng, một đợt rồi lại một đợt. Vốn cô có rất nhiều chuyện muốn nói với Tống Tiễn, cũng có rất nhiều vấn đề muốn hỏi cô ấy, nhưng giờ phút này toàn bộ đã bị vứt lại sau đầu, trong đáy mắt chỉ còn lại dáng vẻ say rượu của Tống Tiễn.

Giang Liễu Y chậm rãi nói: "Không có việc gì."

Một cơn gió thổi qua, Tống Tiễn hắt xì một cái, Giang Liễu Y vội đi đến bên kia đẩy cô ấy vào trong xe, còn tăng nhiệt độ điều hòa lên. Cô nghiêng nửa người chỉnh bảng điều khiển, sau khi chỉnh xong thì quay đầu, đối diện với tầm mắt nhìn qua của Tống Tiễn, rơi vào đó, đáy lòng tê tê dại dại.

Trong lòng như bị mèo cào, cảm giác rất khó chịu, đôi mắt Giang Liễu Y ửng đỏ.

Tống Tiễn hỏi cô: "Được chưa?"

Giang Liễu Y khàn giọng: "Được rồi."

Tống Tiễn nói: "Em muốn về nhà."

Giang Liễu Y gật đầu: "Chờ em một lát."

Cô nhanh chóng lui lại, đóng cửa xe, đưa lưng về phía Tống Tiễn, trái tim đập loạn xạ, cảm xúc như cây non chồi lên khỏi mặt đất, đang phát triển bằng tốc độ điên cuồng mà cô không thể kiểm soát. Cô định thần một lúc lâu rồi mới đi ngồi vào ghế điều khiển, Tống Tiễn quay đầu: "Y ở bên ngoài làm gì vậy?"

Giang Liễu Y nói: "Trên người có mùi rượu, nên muốn thổi bay bớt."

Cũng không biết Tống Tiễn nghe có hiểu không, cứ lẳng lặng nhìn cô. Giang Liễu Y cảm giác như bản thân đã bị nhìn thấu những cảm xúc không thể che giấu đó, cô ho nhẹ: "Về nhà nào."

Tống Tiễn nói: "Dạ."

Giang Liễu Y mở máy, lái xe về nhà.

Sau khi đến cửa nhà, cô đỡ Tống Tiễn xuống xe, mở cửa, động nhanh nhẹn gọn gàng. Tống Tiễn cởi áo khoác cùng giày ra, đi chân trần đứng ở cửa, Giang Liễu Y cúi đầu nhìn thấy ngón chân cô ấy cuộn lại rồi chậm rãi mở ra.

Cô ngồi xổm xuống, giúp Tống Tiễn mang dép vào, ngửa đầu hỏi: "Tiễn muốn tắm rửa không?"

Cả người đầy mùi rượu, chiếu theo tính cách Tống Tiễn thì nhất định sẽ muốn tắm, nhưng hiện tại cô ấy uống say, cũng không biết có nghe hiểu không nữa.

Tống Tiễn chỉ là yên lặng suy nghĩ, Giang Liễu Y không biết cô ấy đang nghĩ gì, nửa phút sau, Tống Tiễn gật đầu: "Dạ muốn tắm rửa."

Giang Liễu Y nói: "Em giúp Tiễn."

Tống Tiễn lắc đầu: "Không cần."

Giang Liễu Y cau mày: "Tiễn tắm rửa như vậy thì sẽ ngã đó."

Tống Tiễn kiên định nói: "Vậy thì cũng không cần."

Giang Liễu Y hỏi: "Vì sao?"

Tống Tiễn trả lời cô: "Phòng tắm không thể tắt đèn đâu."

Phòng tắm không thể tắt đèn? Logic gì vậy? Tắm rửa mà tắt đèn làm gì? Giang Liễu Y ngơ ngác, Tống Tiễn đã nhân lúc này này lấy áo ngủ đi vào nhà tắm, Giang Liễu Y theo sau, đột nhiên cửa phòng bất ngờ đóng lại, cô sờ sờ chóp mũi.

Để Tống Tiễn tự tắm rửa thì cô không yên tâm, cứ thế đứng cạnh cửa nghe tiếng nước tí tách.

Lúc này tâm trạng Giang Liễu Y đột nhiên lại vô cùng bình tĩnh, là bình tĩnh chưa bao giờ có, cũng là sự an tâm chưa từng có.

Đang muốn gõ cửa thì Tống Tiễn đã bọc khăn tắm bước ra, không lớn, vừa vặn che từ ngực đến đùi, Giang Liễu Y nhíu mày: "Áo ngủ của Tiễn đâu?"

Vừa rồi không phải đã cầm vào sao?

Tống Tiễn nghiêng đầu suy nghĩ, trả lời cô: "Giặt rồi."

Giang Liễu Y bất đắc dĩ cười cười, vì sao lại so đo với bé Tiễn đang say xỉn chứ? Tuy trông cô ấy có vẻ rất tỉnh táo, nhưng quả thực cô ấy đã say rồi.

Giang Liễu Y nói: "Em biết rồi, để em đưa Tiễn về phòng."

Tống Tiễn "Ồ" một tiếng, sau khi về phòng Giang Liễu Y giúp cô ấy sấy tóc, tóc nhiều, vừa thẳng lại mềm, lướt qua cổ tay hệt như tơ lụa. Thường ngày Tống Tiễn cũng rất quan tâm mái tóc này, Giang Liễu Y cũng yêu mái tóc này. Cô phủ chăn bông cho Tống Tiễn nằm vào, Tống Tiễn chui vào rồi lại thò ra, cô ấy nói không vui: "Bên trong lạnh lắm Y ơi."

Giang Liễu Y sờ ga giường, làm bằng tơ tằm, ga trải bằng bông chắc chắn đã sạch sạch tối qua nhưng lại chưa được thay. Cô nói Tống Tiễn đợi một lát, đi ra ngoài lấy ga trải giường bằng bông. Tống Tiễn nhìn cô, lại nói: "Y ngủ với em thì sẽ không lạnh nữa."

Nhịp tim Giang Liễu Y vô thức đập nhanh hơn, rõ ràng mỗi ngày các cô đều ngủ cùng nhau, còn dùng tư thế thân mật nhất, nhưng khi Tống Tiễn nói như vậy thì máu nóng lại vọt lên. Giang Liễu Y nói: "Nhưng em vẫn chưa tắm."

Tống Tiễn nhìn cô, hỏi: "Không tắm rửa không thể ngủ luôn được sao?"

"Em......" Giang Liễu Y mới vừa mở miệng thì mùi thơm nhàn nhạt trên người Tống Tiễn đã bay đến, cô xoay người, nhìn thấy Tống Tiễn mở to đôi mắt trong veo nhìn cô.

Không nỡ từ chối.

Cô đành phải xốc chăn lên, chui vào, Tống Tiễn lại nói: "Y chưa tắt đèn kìa." Giang Liễu Y dở khóc dở cười, cô đành phải xuống giường tắt đèn. Mới vừa lên giường thì Tống Tiễn đã chui vào lòng cô, ma sát với ga trải giường bằng tơ lụa tạo nên độ ấm,

Toàn thân Tống Tiễn mát lạnh, có lẽ là vì mới vừa tắm xong nên trên người cô ấy vẫn còn hơi ẩm. Giang Liễu Y ôm cô ấy nằm ở trên giường, lần đầu tiên hai người lên giường mà không lập tức dây dưa mãnh liệt ngay.

Nhưng hiển nhiên điều này làm người nào đó bất mãn.

Trong bóng đêm, Tống Tiễn lật người, vùi đầu trong lồng ngực Giang Liễu Y, hơi thở phả lên da thịt, có hơi ngứa. Giang Liễu Y vừa định vén tóc Tống Tiễn ra thì đã bị cắn.

Là cắn cách quần áo.

Bây giờ cô vẫn mang đang mang váy dạ hội, áo khoác khi về đã cởi ra, lễ phục không có tay áo, cổ chữ V, bó sát người. Chất vải của chiếc váy không mỏng lắm, Tống Tiễn cắn một phát không thỏa mãn, trực tiếp chui vào cổ áo cô.

Động tác trong chăn dao động không lớn, Tống Tiễn kéo cổ áo cô cắn đậu đỏ, như thể bữa tối không ăn no, cắn nuốt ngon lành.

Giang Liễu Y vẫn luôn cảm nhận.

Vào giờ phút này, cảm giác hư ảo không chân thật khi ở nhà họ Triệu đã bị Tống Tiễn hòa tan từng chút một, cô ấy nằm trong lòng cô, ôm cô hôn môi, vẫn là vợ cô như cũ.

Giang Liễu Y đảo khách thành chủ, kéo lễ phục ra, chủ động đón nhận.

Quần áo, khăn tắm vương vãi khắp nơi, trong bóng tối, hai người trên giường đã hòa thành một ngọn lửa, đang hừng hực thiêu đốt. Giang Liễu Y hoa mắt say mê, bởi vì không nhìn thấy nên trong đầu cô tưởng tượng ra vô số dáng vẻ hiện tại của Tống Tiễn, ngửa đầu, mặt đỏ, đáy mắt rực lửa, môi đỏ khẽ mở, thở dốc lại ngọt ngào.

Cứ nghĩ đến một chút thì tay chân cô đang ôm Tống Tiễn lại chặt hơn một ít.

Cuối cùng hai người vẫn dùng tư thế thân mật nhất để kết thúc trận chiến này.

Giang Liễu Y nằm ở trên giường, hít sâu, Tống Tiễn ở bên cạnh mơ mơ màng màng, cũng không biết đã ngủ hay chưa. Giang Liễu Y nghĩ đến thói quen của Tống Tiễn, sợ lát nữa cô ấy tỉnh dậy lại muốn đổi ga giường, cô nằm thêm khoảng mười phút rồi xuống giường đi ra ban công, ôm ga giường về mép giường, quả nhiên Tống Tiễn đã đứng dậy.

Cơ thể cô ấy nhạy cảm, khôi phục lại chậm.

Giang Liễu Y nói: "Em lấy đến rồi đây."

Tống Tiễn mệt gần chết nhưng vẫn giúp cô đổi ga trải giường xong, ngủ trên tấm ga sạch sẽ, cả người cô ấy mềm mại như mèo, nhắm mắt ngủ ngon. Giang Liễu Y nghe hơi thở của cô, đều đặn lâu dài.

Cô vừa định ôm Tống Tiễn ngủ thì nghe được điện thoại ở ngoài cửa vang lên.

Không muốn để ý tới nhưng vẫn nó luôn đổ chuông, hơn nửa đêm rồi cũng không biết là ai gọi nữa. Giang Liễu Y cau mày đứng dậy xuống giường, nhìn đến thấy tên người gọi thì sửng sốt, không ngờ lại là bố cô.

Cô ngồi trên sofa nghe máy.

Bố cô vừa mở miệng đã hỏi: "Vợ con là ai?"

Giang Liễu Y cau mày chặt: "Sao ạ?"

"Bố hỏi con vợ con là ai?" Giọng điệu bố cô không thể gọi là hiền lành, thậm chí có phần hung dữ: "Cô ta là cháu gái Allen à?"

Tin tức lan nhanh thật đấy, nhưng truyền tới chỗ bố mẹ cô thì cũng không bất ngờ mấy. Giang Liễu Y thở một hơi thật chậm, đi đến ban công, gió lạnh thổi qua làm cô thanh tỉnh hơn rất nhiều, cô nói: "Vâng, đúng vậy."

"Trước khi cưới con đã biết?"

Giang Liễu Y nói: "Không."

Bố cô bên kia tạm dừng vài giây, không biết là làm gì, hình như đang đứng bên cửa sổ, tiếng gió thổi qua, bố cô nói nghiêm túc: "Ngày mai con về nhà một chuyến."

Giang Liễu Y đồng ý: "Vâng."

Vốn dĩ cô cũng đã chuẩn bị mai sẽ về nhà cùng Tống Tiễn, đối với cuộc điện thoại này của bố cô thì cô cũng không bất ngờ, còn thái độ đó thì lại càng không thấy lạ. Từ khi cô rời khỏi nhà họ Giang rồi quay về thì cha mẹ chưa từng có thái độ tốt. Khi học đại học còn muốn bóp méo thư nguyện vọng của cô. Giang Liễu Y không hiểu vì sao cha mẹ lại phản đối cô đánh đàn đến vậy, hiện tại Giang Liễu Băng cũng học vẽ tranh thì bọn họ lại ủng hộ hết mình.

Triệu Nguyệt Bạch thường xuyên nói không hiểu được cha mẹ cô, đối xử quá khác nhau, trước giờ cô cũng không hiểu.

Giang Liễu Y cúp máy, nhìn thấy Triệu Nguyệt Bạch nhắn tin cho cô, nói Tiền Thân uống nhiều quá, muốn gây chuyện trong nhà cô ấy nhưng bị Lâm Thu Thủy mang đi. Còn dặn nếu Lâm Thu Thủy gọi điện cho cô thì đừng nghe máy, nhất định là do Tiền Thân giở trò.

Thật ra Lâm Thu Thủy cũng không gọi điện thoại cho cô, lần trước từ sau khi nói chuyện xong thì hai người cũng không liên lạc lại, hôm nay chạm mặt tại nhà họ Triệu cũng không nói chuyện. Giang Liễu Y bỏ điện thoại xuống, quay đầu nhìn phòng ngủ, trong lòng cảm thấy thỏa mãn.

Cô về phòng, Tống Tiễn còn đang ngủ say, Giang Liễu Y không bật đèn nhưng cửa phòng cũng không đóng hẳn lại, đèn từ phòng khách chiếu qua khe hở, Giang Liễu Y cúi đầu ngắm nhìn dáng vẻ ngủ say của Tống Tiễn.

Điềm tĩnh an nhiên, khuôn mặt xinh đẹp, cô vén mái tóc của Tống Tiến, lộ ra nửa bên mặt cùng vành tai, còn lộ ra cần cổ thiên nga, trên da thịt trắng nõn có dấu răng, một nửa ẩn ở trong bóng tối, ngón tay Giang Liễu Y dán lên phần da đó, thật nóng.

Cô nhét chăn cho Tống Tiễn, ánh mắt êm dịu như nước.

Lần đầu tiên, cô và Tống Tiễn nằm ở trên giường nhưng lại không nghĩ về chuyện đó, hiện tại cô đối với Tống Tiễn đã sinh ra tình cảm vượt qua dục niệm, những cây non trong lòng đã có dấu hiệu chọc thẳng trời cao.

Cô xốc chăn nằm xuống, kéo tay Tống Tiễn qua, đặt lên tim.

Lúc trước cô sai rồi, nói cái gì mà thử thích Tống Tiễn chứ, thật ra cô đã sớm động lòng rồi.

Hai tay dán sát vào nhau, đặt lên tim cô, Giang Liễu Y có thể cảm nhận rõ ràng được, vị trí này đang vì Tống Tiễn mà điên cuồng đập loạn.

So với ngày thường thì tim đập nhanh hơn một chút.

- -----

Thật ra khi mình đổi xưng hô thì mình chưa đọc đến chương này và cả những chương sau, nhưng không ngờ vô tình lại trùng hợp đến thế. Tự thấy thán phục bản thân. Mà tác giả cũng ẩn ý ghê, suýt thì không hiểu vì sao tắm mà phải tắt đèn rồi, haha. Nay đi mới đi tiêm về, người không mệt nhưng quá trình chờ được tiêm lại mệt.