Âm Dương Nhãn Và Thiên Sư Tiểu Thư

Chương 11: Khế Ước Ma Quỷ (3)



Đào Tuyết Ương và Lương Ưu Tú bây giờ mới chú ý tới phòng của đệ đệ Sư Âm. Hoàn toàn là một căn cứ otaku*, khắp tường đều là poster anime, mô hình anime, xung quanh chất đống những bộ anime, thập chí ngay cả ráp trải giường cũng là hình anime. Hình nào cũng thiếu vải khiến người ta đỏ mặt, tim đập, chân run rẩy. Lương Ưu Tú chỉ nhìn Sư Âm thôi cũng đỏ mặt. Nói chi là khắp phòng toàn poster thiếu nữ mát mẻ, mặt muốn chín luôn rồi.

Sư Phù rất bất mãn với những người cắt ngang lạc thú của mình, người ngồi trên ghế xoay, chân gác lên bàn, đưa tay tạm ngừng video. Chỉ là ngừng thật đúng lúc, trên màn hình là gương mặt của cô gái đang tới cao trào, cũng ít có ác lắm.

Sư Âm tán một phát rất mạnh lên đầu của Sư Phù. Đào Tuyết Ương lo lắng đầu hắn có thể bị tỷ tỷ đánh rớt xuống không.

"Tắt ngay cái video làm bẩn mắt ta, tìm đệ có chính sự." – Nếu hắn không ngoan ngoãn nghe lời, Sư Âm có thể hủy toàn bộ đĩa Anime, đốt trụi phòng hắn. Nàng cái gì cũng có thể làm.

"Ôi, tỷ tỷ đúng là không biết cái gì gọi là tình thú. Hai tiểu quỷ kia tỷ nhặt ở đâu vậy?" – Sư Phù chỉ chỉ Đào Tuyết Ương và Lương Ưu Tú đứng phía sau Sư Âm.

Tiểu quỷ?? Nghe hắn nói rất là suông miệng. Hắn bề ngoài vừa cao vừa gầy, mặt trẻ măng, so với bọn Đào Tuyết Ương chắc không lớn hơn. Đào Tuyết Ương có thể gọi hắn một tiếng "học đệ", mà dám gọi bọn họ là tiểu quỷ. Hai tỷ đệ này đúng là quái nhân.

Lần đầu gặp mặt trong trường hợp quá mức khó xử, còn Đào Tuyết Ương là chuyên gia phá hoại. Trong đầu nàng toàn là ma quỷ, lúc nào cũng có thể nói về ma quỷ. Cái gì lúng túng, khó xử đã bị quẳng lên 9 tầng mây, mặt dày cũng hữu dụng ai cũng xem như thân thiết.

"Xin chào, mình tên Đào Tuyết Ương, tương lai là đệ tử của tỷ tỷ cậu. Xin chỉ giáo!" – Đào Tuyết Ương tự cho mình danh phận, dù Sư Âm không thèm nhận.

"Tỷ của ta nhận đệ tử? Đúng là gặp quỷ, con mọt sách kia là bạn trai ngươi?" – Sư Phù chỉ cái người còn mặt đỏ, tim đập, mắt không dám nhìn Lương Ưu Tú.

"Không, không phải, mình tên Lương Ưu Tú, học đệ của Đào học tỷ." – Lương Ưu Tú nâng cặp kính dày, chính mình giới thiệu.

"Ta tên Sư Phù, Phù trong lá bùa, đừng đọc sai!" – Sư Phù cường điệu tên chính mình. Tỷ tỷ hắn tính tình ngạo mạn chẳng có bạn, nói chi là dẫn người lạ về nhà. Hắn cảm thấy hứng thú với bọn họ, dù rằng hắn không thích người 3D*, nhưng liên quan đến tỷ mình, hắn muốn tìm hiểu một chút.

"Bớt nhiều chuyện đi, làm việc." – Sư Âm bất mãn, trừng mắt, từng người một giới thiệu, coi nơi này là cái gì? Đại hội làm quen bạn tốt? Quá tẻ nhạt.

Đệ đệ Sư Âm là người nghiện game và anime, ngoại hình tựa như Sư Âm rất đẹp trai, gương mặt sáng sủa. Khác với Sư Âm ở chỗ là không thèm ra khỏi cửa.

Đệ đệ nhỏ hơn Sư Âm 2 tuổi, linh lực cũng cao hơn nàng, nhưng lại không muốn làm mấy chuyện dính đến oan hồn ma quỷ. Thích nhất là chui rút trong nhà chơi game online và xem mấy cô nàng trong anime, nhưng đứa otaku này cũng không hẳn vô dụng mà còn rất có tài. Không có gì hắn tìm không ra, web nào hắn cũng có thể vào được. Hắn không thích làm cái việc diệt quỷ gì đó, Sư Âm cũng chẳng thèm nói, chỉ khi nào kẹt lắm mới tìm đến tên đệ đệ quái gỡ này.

Sư Âm lấy bùa tiểu nhân màu trắng có tiểu quỷ bên trong đưa cho Sư Phù. Sư Phù tuy không thích học trừ ma diệt quái, nhưng thấy có linh lực của Sư Âm trên bùa cũng biết bên trong có cái gì.

"Đưa em tiểu quỷ này làm gì?" – Sư Phù ghét bỏ không thèm lấy, nếu là tiểu mỹ nhân thì còn coi được.

"Thi thể trong nhà xác bị trộm, tiểu quỷ này có lẽ nhìn thấy. Ta muốn đệ tìm ra người trộm, cả địa chỉ của hắn." – Sư Âm biết đệ đệ nàng chắc chắn làm được.

Sư Phù cầm lấy tấm bùa tiểu nhân, bởi vì nhà họ Sư lúc nào cũng giăng đầy kết giới. Tiểu quỷ linh hồn rất yếu, đi ra sẽ chầu Diêm Vương ngay lập tức, nên không thể thả ra. Sư Phù nói với tiểu quỷ còn trong lá bùa.

"Tiểu quỷ, nhớ lại dung mạo kẻ trộm cho ta."

Bùa tiểu nhân như nghe được, chuyển động trên tay hắn. Sư Phù nhắm mắt tiếp nhận hình ảnh tiểu quỷ truyền tới. Đào Tuyết Ương đứng một bên, tò mò nhìn hắn cầm bùa tiểu nhân nhắm hai mắt không biết làm gì. Tỷ đệ bọn họ sử dụng bùa phép còn hay hơn phim trên TV, Đào Tuyết Ương thấy rất kỳ diệu.

"Tiểu sư đẹp trai ấy có thể nhìn thấy ký ức của tiểu quỷ sao? Thật quá thần kỳ." – Đào Tuyết Ương đến bên cạnh Sư Âm hỏi.

"Tiểu sư? Đừng có tùy tiện đặt tên cho người khác, đệ tôi rất lợi hại chuyện này chỉ là việc nhỏ." – Sư Âm thấy Đào Tuyết Ương coi ai cũng quen biết thân thiết, rất khó chịu.

"Bởi vì chị là đại sư, nên em gọi cậu ấy là tiểu sư."

"Ha ha ha ~~~" – Đang chuyên tâm sử dụng phép thuật, Sư Phù nghe thấy nhịn không được bật cười. Sư Âm lại tán đầu hắn một cái, nhắc nhở chuyên tâm vào.

Sư Phù nhịn cười, để tiểu quỷ sang một bên, nhắm hai mắt xoay qua màn hình máy tính, hai tay gõ trên bàn phím. Hắn cũng không biết sợ là gì, hack vào cơ sở dữ liệu của cục cảnh sát, trên máy tính quét qua tư liệu của rất nhiều người. Sau cùng Sư Phù dừng lại ở tài liệu của một người đàn ông.

Sư Phù mở mắt, chỉ vào hình ành trên màn hình: "Thi thể bị trộm chính là vợ hắn, có lẽ hắn muốn hồi sinh vợ mình. Chắc là trong đầu nhét đầy ph*, làm sao có thể hồi sinh người chết, Em còn không làm được, nói chi hắn chẳng có tý linh lực nào. Đây là địa chỉ nhà hắn." – Sư Phù đưa cho mọi người tờ giấy ghi địa chỉ, hi vọng bọn họ nhanh đi khỏi.

"Chính là điều ta lo lắng." – Sư Âm cầm lấy tờ giấy nhỏ.

"Hồi sinh là chuyện không có khả năng, Tiểu Hắc và Tiểu Bạch còn không đến cướp người sao." – Sư Phù nói Tiểu Hắc, Tiểu Bạch cũng chính là Hắc Bạch Vô Thường mà Đào Tuyết Ương hay gọi. Linh hồn mà có thể bị con người dể dàng triệu hồi, hai người đó dám sẽ nổi giận lật tung dương gian.

"Chỉ sợ vì không chấp nhận sự thật mất đi người yêu, quẩn trí làm bậy." – Ai biết người đàn ông kia tùy tiện tìm cách gì cứu vợ, lúc đó không chỉ đơn giản là thi biến.

"Này này, hai người vẫn chưa giúp tiểu quỷ hoàn thành tâm nguyện. Nhóc ấy muốn đi tìm mẹ." – Đào Tuyết Ương nhắc nhở, nàng tâm tính lương thiện nhưng rất thích lo chuyện bao đồng.

Sư Phù cầm bùa tiểu nhân trong tay, niệm mấy câu lá bùa biến thành chim bồ câu trắng, Sư Phù mở cửa sổ cho tiểu quỷ bay đi. Đào Tuyết Ương nhìn tiểu sư như đang làm ảo thuật, vậy là tiểu quỷ có thể đi tìm mẹ, hoàn thành tâm nguyện, có thể đi đầu thai. Đào Tuyết Ương tuy nhiều chuyện nhưng vẫn xem đã làm một việc tốt.

Sư Phù chính sự đã làm xong, mấy người kia không còn việc gì nữa thì đi nhanh một chút.

"Đi thong thả, không tiễn. Nhớ đóng cửa, em muốn tiếp tục thưởng thức." – Sư Phù cầm lấy cuốn sách, không coi ai ra gì tiếp tục mở lại video lúc nãy. Trong phòng lại bắt đầu vang lên âm thanh rên rỉ, mềm mại của nữ nhân. Đào Tuyết Ương và Lương Ưu Tú chỉ muốn nhanh ra khỏi phòng, so với nhà ma nơi này còn đáng sợ hơn.

"Rãnh thì đi ra ngoài phơi nắng!" – Trước khi đi, Sư Âm còn tán mạnh đầu hắn một cái, Sư Phù có bị chấn động não không đây. Vị đệ đệ này chưa lần nào phản kháng, nguyên nhân rất đơn giản vì tỷ tỷ của hắn là một đại mỹ nhân. Sư Phù với người đẹp luôn luôn toàn tâm tha thứ.

Sư Âm cầm địa chỉ, trực tiếp lấy xe của mình đi, lại còn mang giày cao gót lái xe. Đào Tuyết Ương hiếu kỳ, nếu bị cảnh sát giao thông chặn lại, chị ấy có đánh cảnh sát giao thông một trận không?

Đào Tuyết Ương một lòng muốn tìm xác chết mất tích nên đi theo. Lương Ưu Tú chính là cái "máy ảnh ký ức", về sau muốn biết gì cứ trực tiếp hỏi hắn là được.

Tốt nhất là tới ngôi nhà kia cái tìm thấy là xác chết, có ai ở nhà hay không cũng chẳng cần. Sư Âm hi vọng có thể ngăn cản được sự việc trước khi quá muộn.

Tìm đến khu nhà trọ xinh đẹp, bấm chuông nửa ngày cũng không có phản ứng. Chỉ có hai tình huống xảy ra, một là không ai ở nhà, hai là đã xảy ra chuyện không hay. Đứng ở cửa Sư Âm đã ngửi được mùi máu tanh từ trong nhà bay ra, không quản nhiều cứ thế xông vào, nàng cũng đâu phải lần đầu tiên làm vậy.

"Nè, đại sư, chị lại muốn đạp cửa nữa sao?" – Đào Tuyết Ương biết trước, nếu không ai mở cửa, Sư Âm nhất định sẽ giở chiêu này ra.

"Gót giày của ta sẽ bị gãy." – Sư Âm quay về phía nha đầu ngốc cười quyến rũ, Đào Tuyết Ương đầy nghi vấn nhìn nàng. Không lẽ chị ấy không có ý xông vào? Tất nhiên Đào Tuyết Ương đoán sai.

Bình thường cửa nhà ở đâu, thì Sư Âm chỉ cần đạp hỏng là xong. Lần này, Sư Âm tụ linh lực ở tay, đặt lên ổ khóa cửa, nói cái gì đó. Chỉ nghe <oành> một tiếng, khóa hỏng cửa lập tức mở ra, đúng là bớt việc. Sư Âm lại lần nữa tự tiên xông vào nhà dân.

"Thật không liên quan đến chúng ta, là thiên sư bạo lực kia làm. Chúng ta vô tội, nhưng đã mở ra rồi thì vào thôi." – Đào Tuyết Ương chẳng biết đang nói với ai, muốn chứng minh chuyện xấu nàng không làm, nàng chỉ đi tìm sự thật.

Đào Tuyết Ương và Lương Ưu Tú vào theo, căn hộ đang tối om đột ngột sáng lên. Căn phòng đầy máu tươi đập vào mắt bọn họ, bàn ghế ngổn ngang, dưới đất có một đồ án kỳ quái vẽ bằng máu, và xác chết của Lâm Vũ Dân. Ở giữa phù trận còn đặt một cái ghế tựa.

"Ọc ~~~~~" – Mùi máu tanh quá nồng nặc, Lương Ưu Tú nhịn không được chạy đi ói.

"Chậm mất rồi."

- ----------------------

otaku*: bên TQ gọi là "trạch", ý chỉ những người thích trốn ở nhà rất ít ra ngoài. Otaku còn nghĩa là fan điên cuồng cùa anime Nhật ( phim hoạt hình Nhật).

3D*: đây là người ngoài đời thực, không phải đồng tính. Hình ảnh anime bình thường gọi là 2D, nếu hình ảnh giống 90% người thật thì gọi lả 3D.