Âm Dương Nhãn Và Thiên Sư Tiểu Thư

Chương 34: Ma Nữ Ngàn Năm (1)



"Mới đây, lực lượng cảnh sát bắt được một nhóm người trộm mộ. Theo đó, một ngôi mộ thuộc thời Bắc Tống hơn ngàn năm trước đã bị khai quật. Ở giữa ngôi mộ, đặt một cỗ quan tài bằng ngọc thạch, chôn theo rất nhiều bảo vật, hẳn là một đại gia Tống triều. Nhìn chất liệu và thiết kế của cỗ quan tài cũng rất kỳ lạ, các chuyên gia khảo cổ đã đem về phòng nghiên cứu để tìm hiểu. Vào tối qua, một nhóm kẻ trộm đã biết được tin tức, đánh bị thương bảo vệ xông vào phòng nghiên cứu để trộm cướp. Nhưng chuyện kì lạ đã xảy ra, sáng nay phát hiện xác những kẻ trộm chết bên cạnh cỗ quan tài bằng ngọc thạch. Chuyện đáng nói ở đây là cỗ quan tài bằng ngọc đã bị mở ra, bên trong trống rỗng. Xem lại camera an ninh phát hiện có một kẻ trộm còn sống hoảng loạn chạy thoát, trong tay hình như cầm theo cái gì đó. Đây là hình kẻ trộm được cảnh sát lấy được từ trong camera an ninh......"

Phát thanh viên đang đưa tin về sự việc trọng đại xảy ra ngày hôm qua, trong phòng nghiên cứu khảo cổ quan tài bằng ngọc đã bị người cạy mở, bên trong đúng là có bảo vật chôn theo, nhưng không có thi thể. Có lẽ, bên trong quan tài thật sự là rỗng, nhưng không dùng đến lại cực khổ hao tiền tốn của tạo ra nó cũng thật kỳ lạ. Nếu có thi thể, vậy đã biến đi đâu mất? Trong camera an ninh cũng chỉ thấy mỗi tên trộm chạy ra, còn những kẻ khác đã bị giết chết. Liên quan đến cái chết của những tên trộm, cảnh sát còn đang bí mật điều tra, bởi vì không giống do người làm, không muốn mọi người hoang mang, trước tiên cố gắng phong tỏa tin tức.

Tiểu Khiêu ngồi trước TV xem tin tức, nhìn thấy tấm hình của tên trộm, liền giật mình chạy đi tìm Đào Tuyết Ương.

"Tiểu Diệp lan, "cậu" có thể dùng dây leo giúp mình mở cái hộp này ra không?" - Đào Tuyết Ương cầm đồ hộp nói với chậu Diệp lan. Sư Âm nói đây là luyện tập cách sử dụng sức mình của Đại Tự Nhiên, Đào Tuyết Ương đang cố gắng giao tiếp với thực vật. Nhưng chậu Diệp lan hoàn toàn không có phản ứng.

"Đào ngu ngốc, sức mạnh tự nhiên không phải mượn để dùng vào mấy việc đó. Nếu Diệp lan mà giúp em mở đồ hộp thì chắc cũng ngốc như em." - Sư Âm không nhịn được, ngăn hành động ngu ngốc của Đào Tuyết Ương.

" 'Cậu ấy' không chịu cho em mượn sức mạnh....Còn nữa, em không còn gọi chị là 'Đại Âm', tại sao chị còn gọi em là 'Đào ngu ngốc', em cầu xin chị đổi tên khác đi"?

"Chừng nào em không còn ngây thơ ngu ngốc thì chị sẽ đổi." - Sư Âm yên lặng châm điếu thuốc, cảm thấy chuyện này khó đấy, Đào Tuyết Ương nếu không ngây thơ, ngu ngốc thì làm sao còn là Đào Tuyết Ương.

"Hôn Âm chị không phải yêu em sao?" - Đào Tuyết Ương ôm đồ hộp cùng chậu Diệp lan than thở, dỗi hờn nhìn Sư Âm. Sư Âm chút nữa là bị sặc khói thuốc. (Hôn: nghĩa khác của "người yêu", còn 1 nghĩa nữa là "vợ mới cưới")

"Đồ ngu ngốc!" - Sư Âm thô bạo kéo cổ áo Đào Tuyết Ương đến gần hôn xuống, gọn gàng dứt khoát: "Em có thời gian nghĩ chuyện tào lao, không bằng viết tốt bài luận văn tốt nghiệp đi!"

"Hì hì ~~ " - Đào Tuyết Ương hề hề nở nụ cười, si mê mềm nhũng như nước, đưa tay quàng qua cổ Sư Âm hôn đáp lại. Sư Âm bị dọa hoảng sợ rồi, rất hiếm thấy đầu đất đỏ mặt: "Hôn Âm, em yêu chị nhiều!" - Cả hai buông ra, Đào Tuyết Ương còn khuyến mãi thêm một nụ hôn trên má.

Sư Âm cực kì ghét bỏ trừng mắt nhìn Đào Tuyết Ương. Thiên à ~~ nhìn xem, toàn bộ khí chất của con bị người bạn gái ngu ngốc này hạ thấp rồi, đúng là nghiệp chướng mà....!!!

" 'Bạn cùng phòng' của em đến tìm kìa." - Sư Âm chỉ heo con đang đến bên chân của Đào Tuyết Ương. Tiểu Khiêu rất gấp gáp, dùng sức hai chân trước cào cào Đào Tuyết Ương. Đào Tuyết Ương ngồi xổm xuống ôm Tiểu Khiêu lên.

"Tiểu Khiêu, cậu muốn nói gì hả? Hôn Âm, Tiểu Khiêu có thể biến lại bình thường không? Nếu không em chẳng hiểu cậu ấy nói gì."

"Nhà chị kết giới rất mạnh, biến lại làm hồn ma lập tức sẽ bị tiêu tan. "Nó" có thể nói chuyện mà, tại trước kia em không nói là cần nhu cầu này." - Sư Âm điểm ngón tay lên đầu heo con, nàng rất thích chơi xỏ Tiểu Khiêu. Đúng là hai "người" này thật sự không hợp nhau.

"Thiên sư thối, khốn kiếp nhà ngươi! Ta cắn chết ngươi!" - Tiểu Khiêu có thể nói, vừa mở miệng ra tức giận chửi rủa Sư Âm. Nhưng bây giờ "nàng" chỉ là heo con, làm gì cắn chết được ai.

"Tiểu Khiêu, bình tĩnh đi. Hôn Âm đùa thôi mà, có phải cậu có chuyện gì không?" - Đào Tuyết Ương bó tay, Sư Âm rõ ràng là ngự tỷ đại mỹ nhân, lại đi hơn thua với mấy tiểu quỷ, ấu trĩ.

"Mình nhìn thấy kẻ đã sát hại mình, mình muốn tìm hắn báo thù. Hắn vừa xuất hiện trên tin tức ngày hôm nay, cậu để 'trạch nam' mở máy tính, mình chỉ cậu xem."

Vừa xuống lầu lấy chút trái cây ăn lót bụng, Sư Phù nghe được hai từ "trạch nam" rất buồn bực. Hắn đúng thật là trạch nam nhưng đừng gọi hắn như vậy, có từng thấy trạch nam nào đẹp trai rạng ngời sáng chói như hắn không? Chỉ là hắn không thích ra ngoài thôi. Sư Phù tính cách không giống Sư Âm, hắn thích ở nhà, chơi game, xem hentai. Nhưng từ khi Đào Tuyết Ương quen biết Sư Âm từ sự kiện sinh viên bị sát hại trong thư viện trường học, cuộc sống nhà nhã của hắn bị thay đổi hoàn toàn. Đào Tuyết Ương suốt ngày ở đây làm ầm ĩ, qua mấy ngày hắn cũng đã thích ứng. Rồi bây giờ, "con quỷ" phiền phức đó chân chính trở thành "tỷ phu", bạn gái của tỷ tỷ hắn. Bước vào rất dễ, lại đuổi mãi không thèm đi, thôi thì chấp nhận số mệnh.

Đào Tuyết Ương ôm Tiểu Khiêu đi đến phòng của Sư Phù ở trên lầu, Sư Âm vừa cất bước muốn đi theo, chuông điện thoại liền vang lên, trước tiên nghe điện thoại.

"Lại đào được bảo bối gì muốn tôi làm 'vệ sinh' à?" - Sư Âm vừa nhìn trên màn hình điện thoại hiện hiện ra chữ "Thập (十)" là biết có chuyện gì rồi.

"Lần này không phải đơn giản chỉ 'vệ sinh'."

"Đào được cỗ quan tài kỳ lạ, còn không cẩn thận bị mở ra, thi thể thì sao?"

"Cô không xem tin tức à? Chúng tôi đào được một cỗ quan tài ngọc thạch, đã bị mấy kẻ trộm mở ra, nhưng bên trong không có gì cả. Chúng tôi không xác định được là có xác chết trong đó hay không. Những tên trộm kia thì chết cả rồi, vô cùng kỳ lạ. Nói chung, cô đến giúp một chuyến."

"Phiền phức, nữa tiếng sao tôi đến."

Sư Âm tắt điện thoại, đi lên lầu muốn nói bọn họ biết nàng phải ra ngoài làm việc. Vừa đi đến trước cửa phòng Sư Phù, đã nghe vọng ra tiếng phát thanh viên đọc tin tức, quan tài ngọc, kẻ trộm, cái chết kỳ lạ, cùng với cú điện thoại vừa rồi nàng nhận rất trùng khớp. Con mợ nó! chính là chuyện này.

"Rất đúng lúc, chị phải đi đến chỗ đó." - Sư Âm đứng ngay cửa nói.

"Không phải rất may mắn sao, Tiểu Khiêu chúng ta đi xem. Có thể kẻ hại chết cậu để lại manh mối gì đó, cậu không phải rất muốn nhanh chóng tìm được hắn sao?"

Tiểu Khiêu không mở miệng, chỉ là nàng không muốn cầu xin Sư Âm cho nàng đi cùng, im lặng cũng xem như chấp nhận.

Xảy ra sự việc nghiêm trọng, mặc dù không tổn hao di sản văn hóa nào, nhưng kẻ trộm chết ly kỳ cũng là việc người bình thường không thể giải quyết. Mấy nhà khảo cổ còn chưa kịp kiểm kê lại tài sản xem có bị mất vật gì quan trọng, thì toàn bộ sở nghiên cứu khảo cổ đã bị cảnh sát phong tỏa. Tất cả nhân viên ra vào, ai cũng bị kiểm tra rất nghiêm ngặt.

Sư Âm cùng lực lượng cảnh sát rất quen thuộc, tới nơi chỉ cần chào hỏi rồi ung dung đi vào không ai ngăn cản. Thậm chí còn có người vội vàng chạy ra mời Sư Âm vào trong, chỉ là cô gái đang đi cùng Sư Âm làm người khác tò mò, bởi vì Đào Tuyết Ương đang ôm một chú heo con.

"Cô đến rồi, nhìn thấy cô liền an tâm hơn. Mau đến giúp tôi nhìn xem cỗ quan tài này có vấn đề gì không?" - Một người đàn ông tóc bạc, đeo mắt kính, đi xuyên qua chỗ một đám nhà khảo cổ đang đứng. Thấy Sư Âm là gặp được cứu tinh.

"Tôi nói mấy ông đó, không có chuyện gì rãnh rỗi đi đào mộ người ta làm gì? Toàn làm bậy!"

"Là do nhóm trộm mộ đào được mộ huyệt hơn một ngàn năm trước gì đó, bị cảnh sát bắt được. Chúng tôi thấy rất có giá trị nghiên cứu, với lại cỗ quan tài đó thiết kế rất kỳ lạ...Ồ! Đây là....Tôi không nhớ rằng cô có trợ lý?" - Phương Mặc Nghiên lúc này mới chú ý thấy Đào Tuyết Ương đứng bên cạnh Sư Âm. Hắn biết Sư Âm cũng đã lâu, cô gái này luôn cao ngạo, đến và đi chỉ có một mình. Hai người họ đúng là có quen biết, Sư Âm cũng nói hắn là người sắc sảo, thế nhưng nàng không phải loại bạn bè có thể cùng nhau ngồi xuống uống trà tám chuyện. Hiện tại, Sư Âm lại dẫn theo một người, cũng là chuyện rất lạ đời.

"Cháu không phải trợ lý, cháu là bạn gái chị ấy!" - Đào Tuyết Ương nói không thèm nghĩ, cũng chẳng quan tâm người khác có chấp nhận chuyện tình này hay không.

Quả nhiên, nhà khảo cổ Mặc Nghiên tối ngày chỉ chui đầu trong phòng nghiên cứu cổ vật giật mình. Thời đại bây giờ, thành kiến với đồng tính cũng giảm đi ít nhiều, nhưng bản thân hắn thì chưa bao giờ gặp. Cô gái không che giấu lập tức thừa nhận, lại còn là bạn gái của Sư Âm, hai người này có thể ở chung đúng rất kỳ lạ. Nhưng, tâm tư của hắn bây giờ ở trên cỗ quan tài ngọc kia, đối với chuyện riêng tư của người khác, hắn không có hứng thú.

"Chúng ta trước tiên xem quan tài ngọc."

Phương Mặc Nghiên dẫn bọn họ đi đến nơi đặt ngọc quan, đang bị phong tỏa rất nghiêm ngặt, ngoài cảnh sát, chỉ có duy nhất Mặc Nghiên được ra vào. Vừa đến căn phòng liền gặp được người quen, không cần nghĩ cũng biết tại sao họ có mặt ở đây.

"Ồ! Sư tiểu thư, lại gặp rồi!" - Dương Tử Khiêm vui vẻ chào hỏi, nhưng Sư Âm không thèm quan tâm.

Cái người luôn mang bộ mặt không cảm xúc Dương Tử Hi đi tới trước mặt Sư Âm, lạnh lùng trừng mắt với Đào Tuyết Ương.

"Cô, tới tìm ta?"

Sư Âm nhíu lông mày, Đào Tuyết Ương thì đen mặt, vị cảnh sát tiểu thư kia thực sự tưởng bở rồi, trí tưởng tượng cũng thật phong phú.

"Dương Tử Hi tiểu thư, chị nghĩ nhiều rồi. Hôn Âm đến làm việc, không phải vì chị." - Đào Tuyết Ương cảm thấy lúc này phải đứng ra bảo vệ bạn gái của mình, chắn trước mặt Sư Âm. Đối với tình địch cần gì phải khách sáo, có điều Dương Tử Hi không để Đào Tuyết Ương trong mắt, vẫn chăm chú nhìn Sư Âm.

Sư Âm nhất thời cảm thấy Đào ngu ngốc vẫn mãi là ngu ngốc nhưng rất đáng yêu, dù Đào Tuyết Ương rất phiền phức nhưng Sư Âm yêu kẻ đầu đất này. Đúng là, có vài người Sư Âm nhìn rất chướng mắt.

"Hôm nay đến làm việc, nếu ở đây đánh nhau phá hoại cổ vật, Mặc Nghiên sẽ khóc mất." - Sư Âm nhàn nhạt nhìn Dương Tử Hi, rồi đi đến ngọc quan.

Ngọc quan không phải thiết kế như những cỗ quan tài bình thường, Sư Âm vừa nhìn thấy liền biết cỗ quan tài này làm ra với mục địch nhốt cái gì đó. Trên nắp quan tài, có một hoa văn màu đỏ chính là ấn chú phong ấn, trên đó cũng có một lõm nhỏ lúc đầu có đặt vật gì đó, nhưng bây giờ thì rỗng rồi. Đây rõ ràng là quan tài dùng để phong ấn ác linh, vật trên cái rãnh kia nhất định bị trộm mất rồi. Đúng là chuyện khó giải quyết.

"Phương Mặc Nghiên, ông đào được đồ tốt đó." - Sư Âm nở nụ cười.

Phương Mặc Nghiên nhìn nụ cười của Sư Âm, toàn thân nổi da gà.