Âm Quan Minh Thê

Chương 177



Trước khi giết một người,nói hết kế hoạch của mình cho một người hoàn toàn xa lạ,đồng thời còn nói một cách thản nhiên như vậy,trong tất cả những người có bàn tay nhuốm đầy máu tươi,e rằng chỉ có tôi như thế này

Nhưng ko biết vì sao,rõ ràng biết có những chuyện không nên nói,nhưng trước mặt phật,tôi lại không hề ngại ngần mà nói ra hết

Trên mặt lão tăng lộ ra một nụ cười: “ nếu như đổi lại người khác,bần tăng sẽ trực tiếp gọi điện báo cảnh sát”

“ vậy thì,vì sao con lại không giống người khác?”

Tôi hỏi ông ấy,từ trong lời nói của ông ấy,ông dường như không định mang chuyện này đi nói với người thứ 3

“ bởi vì thí chủ có duyên với phật,người thiện phật,chắc chắn tấm lòng có ý tốt”

Lão tăng nói xong,nhìn chuỗi hạt trong tay tôi

Chuỗi hạt đó,là tế đức tổ sư tặng,đi theo tổ sư nghìn năm,lão tăng thân là người trong Đàm Hoa Tự,ắt sẽ nhận ra nó

“ chỉ là không biết,người mà thí chủ muốn giết là ai?” lão tăng hỏi

“ chỉ có hắn chết,con mới có thể sống,bạn của con mới có thể nhắm mắt xuôi tay’ tôi trả lời

Lão tăng hỏi: “ nếu nói như vậy,sở dĩ thí chru muốn giết người,chỉ là vì ân oán đời người”

Tôi gật đầu: “ con chỉ là muốn biết,nếu như con tiếp tục giết người,phật liệu có nỗi giận không,liệu con còn có thể quay đầu khoog”

“ a di đà phật,tội lỗi tội lỗi”

Lão tăng thở dài: “ Phật vượt xa ngoài thế tục,nhưng phật vẫn ở nhân gian,phật có thể độ bản thân,có thể độ người,nhưng chấp niệm trong lòng người sâu thẳm,làm sao có thể hiểu rõ quay đầu là bờ?”

“ thế nhân đều có nỗi khổ,khổ ở chấp niệm,khổ trong lòng,thế nân phậm lỗi lầm liền đến trước mặt phật sám hối,phật vốn dĩ từ bikhoan dung tha thứ tội lỗi thế nhân,nhưng nghiệp báo trong người của họ,phật tuy từ bi,nhưng làm sao có thể giải nhân quả nghiệp báo,làm trái với trời chứ?”

Những lời này rất sâu sắc,nhưng tôi cũng có thể nghe hiểu,tóm lại,những sám hối của tôi,sẽ ko có được sự đồng cảm của phật

Tôi cúi đầu,không nói gì nữa

Lão tăng tiếp tục nói: “ thí chủ,cậu tuy kết duyên với phật,nhưng lại không có nguồn gốc từ phật,cậu thân là người ở đạo môn,rơi vào quỷ đạo,định mệnh chung thân không thể vào phật môn,ngày sau nếu sư tộc ác cậu nghiêm trọng,tự có cửa phật từ bi,cũng có đạo trời trách tội,hoa nở hoa tàn,nhân sinh chẳng qua chỉ như một cánh hoa,đi đường nào,chịu hậu quả gì, chỉ trong một ý niệm của thí chủ”

“ thí chủ mang theo bên minh là bảo bối của phật môn,nhấ định có phật che chở,còn đạo hành bần tăng kém cỏi,không có tư cách bình luận,xin thí chú rời đi cho,liên quan đến chuyện ngày sau,bần tăng cũng không giúp được gì”

Những lời này,chính là gián tiếp khiển trách tôi,trong lòng tôi nghe hiểu,cũng có nghĩa là,phật ko chấp nhận sự sám hối này của tôi,chỉ có điều bởi vì tôi giữ trong mình chuỗi hạt này,nên lão tăng đã nể mặt tôi

“ cao tăng,thật lòng xin lỗi”

Tôi chắp tay lại,hơi cúi người với cao tăng,sau dó cũng không tiếp tục ở lại trong chùa,từ từ lui đi ra khỏi cửa chùa

“ a di đà phật,thí chủ bảo trọng”

Giết lưu diệu,là một tội ác đối với phật môn,nhưng ko giết lưu diệu,cũng là một tội ác đối với tôi

Tôi ko muốn giết người,nhưng tôi ko phải là thánh hiền,chính vì câu cuối cfung tôi nghe được khi nhập đạo môn: người cuối cùng cũng chỉ vì bản thân

Khi tôi và lưu diệu chỉ được một người sống,tôi đương nhiên sẽ lựa chọn vế trước,mà sẽ không hi sinh mình cứu người

Từ bây giờ,tôi đã không có đường quay đầu

Nghĩ lúc trước đối diện với kẻ buộc phải giết tôi Phương tr,tôi vẫn còn luống cuống tay chân lấy mạng hắn,còn bây giờ tôi vì giết lưu diệu mà đến mặc dường,đi một chuyến đến thôn đằng long,thay đổi thực sự là quá nhiều

Đi ra khỏi cửa phật,tôi nhìn xung quanh một cái,nhìn thấy cách đó ko xa có một sườn dốc nở đầy hoa,lưu miêu đang ngồi trên một chiếc ghế đá,ánh nắng mùa xuân hắt lên mặt cô ấy,cô áy nhắm mắt nghiêng đầu,khóe môi mỉm một nụ cười,giống như đang ngủ một cách rất bình yên

Tôi lập tức đi đến trước mặt

“ lưu miêu,tôi về rồi,chúng ta đi viện y học đi” tôi ngồi trước măt lưu miêu nói

Nhưng mà,lưu miêu ko hề có phản ứng,dường như đã thiếp đi,không nghe tôi gọi tên cô ấy

“ lưu miêu,luue miêu”

Tôi hét tên co ấy,nhẹ nhàng đẩy vào vai,nhưng làm cho tôi k ngờ là,cơ thể của lưu miêu lại ngã xuống,không hề có chút sức lực nào nằm trên mặt đất

“ lưu miêu”

Trong lòng tôi đột nhiên rơi vào đau khổ tột cùng,tôi dùng sức lắc vai cô ấy,nhưng lưu miêu không hề có ý tỉnh lại,tôi cẩn thận đưa tay lên mũi cô ấy,thì phát hiện cô ấy không còn hô hấp nữa,nhưng nụ cười trên mặt,vẫn sáng chói như vậy

Lưu miêu..đã chết rồi

Tôi cảm thấy đôi mắt mình tối sầm lại,cả người ngôi thụp xuống,cơ thể bắt đầu ko kiềm chế được sự run rẩy,tôi sau khi đi vào chùa 10p,thì lưu miêu đã,đã…

Nước mắt của tôi lập tức trào ra,rất lâu cũng không thể chấp nhận được sự thật này

Quỷ nương chết rồi,viên thượng chết rồi,hàn thuận chết rồi,trịnh khởi chết rồi,tào lạc chết rồi… bây giờ,lưu miêu người duy nhất bên cạnh tôi lúc này cũng chết rồi,họ..lần lượt đều rời bỏ tôi

Những gì trước mặt,làm cho một đôi tình nhân bên cạnh hét lên chói tai,khách xung quanh cũng ào ào chạy tới

Trong đám người chỉ trỏ bàn tán,tôi xoa nước mắt,ôm lấy thi thể từ từ lạnh băn của lưu miêu định rời đi

Lưu chính hồng liều mạng cứu đứa con gái của mình,đồng thời giao cô ấy cho chúng tôi,nhưng bây giờ,tôi lại không thể bảo vệ cô ấy,phụ lòng lưu chính hồng

Người đến vây quanh càng lúc càng đông,rất nhiều người cầm điện thoại lên báo cảnh sát,còn tôi thì nhìn vào đôi tình nhân cách đó không xa,trong lúc tôi đến đây,họ đều ở đây,liên quan đến cái chết của lưu miêu,họ chắc chắn biết gì đó

“ trước khi bạn tôi chết,có người nào khác đến tìm cô ấy k?” tôi hỏi chàng trai sắc mắt tái mét kia

Chàng trai này dường như chưa từng nhìn thấy người chết,cơ thể bị dọa cho rung cầm cập,run rẩy nói: “ chính là vừa nãy,,,có một chàng trai đến bên cjanh cô ấy,chàng trai đó dường như có quen biết cô ấy,cậu ta nói mấy câu với cô ấy rồi đi…..sau đó co ấy liền nhắm mắt lại ngủ,sau đó,sau đó..”

“ chàng trai đó trông như thế nào?” tôi vội vàng hỏi

“ hắn..”

Cậu ta nghĩ ngợi nói: “ khoảng 18 tuổi,mang balo,mặc một bộ đồ ngủ,mang kính,trông thư sinh,dáng vẻ,chắc là học sinh của viện y học gần đây.. đúng ròi,cổ còn có đeo một cái đồng hồ”

Học sinh,đồng hồ

Lưu diệu,người đó chắc chắn là lưu diệu,cậu là theo chúng tôi tới đây,sau đó sử dụng châu công cổ giết lưu miêu

Trong lòng tôi lập tức phẫn nộ,nhưng làm cho tôi thấy khó hiểu là,là tôi giết mẹ cậu ta,lại gián tiếp giết chết cậu ta,nhưng vì sao cậu ta không trực tiếp giết tôi,cứ pải giết hết từng người bên cạnh tôi

Trong cơn giận dữ,trong lòng tôi nảy sinh một sự sợ hãi khó hiểu,tên này,dường như là muốn chơi sống chết với tôi,để âm mưu sự báo thù thâm sâu hơn của cậu ta

“ a di đà phật,tội lỗi tội lỗi”

Cửa chùa đột nhiên chết một cô gái,lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người,còn tăng nhân trong chùa lúc này cũng đã đi ra,lúc nhìn tôi ôm lấy thi thể lưu miêu,vị lão tăng vừa nói chuyện vói tôi chắp tay lại,niệm pháp hiệu

Cái chết của lưu miêu là đả kích rất lớn đối với tôi,làm ôi thiếu đi sự nhẫn nại và lịch sự,tôi nhìn cao tăng hỏi: “ cao tăng,ông luôn miệng nói kẻ ác thì nên đẻ phật pháp độ hóa,rồi gì mà kẻ ác thì sẽ gặp nghiệp báo,không xứng sám hối trước phật,vậy thì tôi muốn hỏi,ông định độ hóa oan hồn người chết trong tay kẻ ác như thế nào,cái chết của họ,nên bù đắp thế nào,lẽ nào phật mà ông nói,chỉ là xót thương kẻ ác,không quan tâm người tốt,nếu như thật là vậy,vậy thì phật trong lòng ông,thì khác gì một ác ma chứ?”

“ cao tăng ông cũng từng nói,phật vượt xa khỏi thế tục,nhưng vẫn ở nhân gian,nhân gian không bằng miền cực lạc của phật môn,ở đây ko có sự chân thiện mĩ lí tưởng của các ông,nhưng sự đồng cảm ông tu luyện,không chỉ không thể độ hóa thế nhân,ngược lại chỉ tung hoành kẻ ác,khổ nhân gian”

Trong sự phẫn nộ,tôi hoàn toàn trút giận lên người cao tăng

Lão tăng không nói,trên mặt trở nên khó coi,xoay chuỗi hạt trong tay

Khi hạt thứ 108 quay về vị trí ban đầu,ông ấy mới đột nhiên mở miệng,nhưng lại có một ngụm máu tươi phun ra.