Ám Vệ Công Lược

Chương 4



Ban đêm, gió tuyết ngừng, không còn tiếng động. Quần hùng say khướt cáo biệt phủ Tư Đồ, được tiểu tư thắp đèn đưa về quán trọ. Tư Đồ Khánh tiễn bằng hữu tới cổng phủ, luôn miệng huynh đài này, đừng đánh rơi kiếm, lão đệ này, nhìn đường đi, dạo này Thục Trung không an ninh, thẳngđường về nghỉ nhé. Có hiệp khách già say rượu lôi kéo Tư Đồ Khánh, nước mắt lưng tròng nói, Khánh đệ, trông đệ như thế mà đã thành hôn, đệ xem lão ca ca đến nay vẫn một thân một mình…

Gia chủ Đường Môn cáo từ cuối cùng, khá bất mãn vì đường xa tới đây lại phải ngủ nhà trọ, thấp giọng nói, “Minh chủ khách khứa đầy nhà, mà đều là người giang hồ, quý phủ lại ở trong thành Ích Châu, thành Ích Châu dù sao cũng thuộc đấ́t của quan, chỉ e lâu dần sẽ sinh mầm tai vạ.”

Tư Đồ Khánh thu lại men say, “Gia chủ nói rất đúng. Tiểu đệ cũng muốn ẩn cư sơn bích, xây thành tự cấp tự túc như Gia chủ. Nhưng yêu cầu tài lực vật lực không phải bình thường. Nếu tùy tiện làm bừa, e là chỉ có thể quay về Kiếm Môn, vì vậy toàn phủ sẽ phải màn trời chiếu đất. Há chẳng phải làm trò cười cho thiên hạ sao.”

Tư Đồ Khánh bâng quơ nhắc tới ‘Kiếm Môn’, Đường gia chủ thoáng nghiêm mặt, Thục Trung vốn có tam đại kiếm phái, Nga Mi, Thanh Thành, và Kiếm Môn. Hai phái trước đã dĩ hòa vi quý, Kiếm Môn lại hùng cứ một phương, tương phùng ý khí vi quân ẩm*, hành sự toàn bộ bằng chữ“Hiệp”, cho nên hai mươi lăm năm trước đã bị quỷ thành ‘Hoan Hỉ Giáo’ san bằng, bảy mươi hai kiếm thức, niềm kiêu ngạo của Kiếm Môn, cứ như vậy thất truyền. (*Đại ý: Quân tử có khí phách chỉ cần gặp vài lần sẽ kết thành tri kỷ, đã là tri kỷ thì sẽ nâng chén vì nhau, cũng sẽ hết lòng vì nhau)

Lúc đó Tư Đồ Khánh là đệ tử ruột của Kiếm Môn, vì tư tình với chưởng môn Ngọc Phù Dung củaĐiểm Giáng Phái bị lộ, đang bế quan tự kiểm điểm ở Tiểu Kiếm Sơn, nên may mắn thoát được một kiếp. Sau đó theo lời của ngài, ngài màn trời chiếu đất tại Kiếm Môn hoang phế, lĩnh hội Tuyết Mang Kiếm che mắt Hoan Hỉ Giáo, một trận chiến thành danh, mới được tôn vinh làm Minh chủ như hôm nay.

Năm đó Tư Đồ Khánh kêu gọi quần hung thảo phạt Hoan Hỉ Giáo, Đường gia chủ cũng tương trợrất nhiều. Đường gia chủ ngẫm lại, dường như đã lâu lắm Tư Đồ Khánh không đề cập tới Kiếm Môn. Tuy gần đây lão không vừa mắt Tư Đồ Khánh ham phú quý bình an, cố ý vô tình đối nghịch với Đường Môn, nhưng vì dư âm trừ ma vệ đạo năm đó, lão vẫn gạt bỏ khúc mắc, chắp tay nói, “Minh chủ, núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài.”

Tiếng mõ báo canh bốn vang lên, đã tới giờ Sửu, không ít nhà ngang trong phủ Tư Đồ đã tắt đèn. Tuyết đọng trên mái ngói, thi thoảng truyền đến tiếng vang rất nhỏ, người ngủ trong phòng trởmình lẩm bẩm vài câu. Ám vệ Cửu gập người, đợi trong phòng không còn tiếng động, mới tiếp tục thi triển Yến Tử Sao Thủy (Chim én tạt nước), nhẹ nhàng vút qua sân, hòa vào bóng đêm tại lầu các phía xa.

Nhìn ám vệ Cửu nhảy qua nóc nhà, Tư Đồ Nhã áo trắng như tuyết thình lình bật dậy.

Đêm đông tối đen như mực, Tư Đồ Nhã đang định nối gót đuổi theo, đột nhiên lại bị hai bàn tay vươn ra từ phía sau bịt miệng, hai bàn tay khác bẻ quặt tay y ra sau lưng, “Đừng nhúc nhích, chúng ta là thích khách.” Có người nói nhỏ.

Tư Đồ Nhã “Ưm” một tiếng.

“Tiểu tử xinh đẹp nha, đi với gia, gia thương ngươi.” Lại có người pha trò.

Tư Đồ Nhã dùng nội lực truyền âm, “Đại ca Tam đệ, hai người là thích khách hay hái hoa đạo tặc vậy? Có gì từ từ nói được không.” Dứt lời, lực khống chế y biến mất. Hai người bước tới bên cạnh y, chính là Tư Đồ Đại công tử và Tam công tử.

Tư Đồ Nhã hiểu rõ tính tình và thân pháp của hai huynh đệ này như lòng bàn tay. Đại công tử tên gọi Tư Đồ Tung, năm nay tròn hai mươi, tướng mạo đoan chính, học sâu hiểu rộng, tính tình tứbình bát ổn, kiếm pháp tứ bình bát ổn (làm đâu chắc đó, không muốn mắc sai lầm, thiếu chí tiến thủ), nhưng lòng dạ hẹp hòi, thích nghe nịnh hót.

Tam công tử tên gọi Tư Đồ Phong, năm nay tròn mười sáu, người cũng như tên, tài năng nổi trội, kỳ tài luyện võ, nói theo cách khoe mẽ của y thì là “Dùng chân cầm kiếm cũng giỏi hơn ngươi”. Bình sinh thích nhất là cướp đoạt của người khác, khi còn bé thường lấy việc phá hỏng quần áo sách vở của Tư Đồ Nhã làm vui, thậm chí còn hành chết mèo con Tư Đồ Nhã nuôi nấng, lớn lên cũng bớt phóng túng, nhưng vẫn là cái tính “Theo ta thì sống, chống ta thì chết”. Chẳng biết tại sao, trong ba vị công tử, mọi người lại thích y nhất.

Bị Tư Đồ Nhã nói toạc thân phận, Tư Đồ Phong rất là mất hứng, “Nhị ca chẳng biết đùa gì cả.”

“Nhị đệ, quá nửa đêm còn lên nóc nhà làm chi?” Tư Đồ Tung chất vấn.

Tư Đồ Nhã thở dài, “Đệ đang theo dõi ám vệ Cửu, Đại ca Tam đệ lại xen vào…”

Tư Đồ Tung thắc mắc, “Ám vệ Cửu chưa chết sao?”

“Việc này nói ra thì dài,” Tư Đồ Nhã đổi giọng sâu xa, “Phải nói, thế này đúng là bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau. Đại ca Tam đệ, hai người theo dõi ta sao. Ta đâu có lén hẹn giai nhân, trộm vào phòng bếp, vi phạm pháp lệnh.”

Tư Đồ Phong nghe không quen mấy lời sách vở của y, giễu cợt, “Ai rảnh bám theo huynh, chúng ta cũng đang theo dõi ám vệ mà.” Sau bữa tiệc, hai người họ về phòng làm quen với ám vệ Nhất và ám vệ Bát, đều thấy tạm được, coi như cũng vui vẻ, nào biết nửa đêm hai ám vệ không hẹn mà cùng bỏ trốn. Bỏ bê cương vị như thế, tất nhiên họ phải theo dõi bắt về.

Tư Đồ Nhã cười nói, “Xem ra cũng mất dấu rồi?”

“Rõ là nghèo sợ giàu đói bụng. Bọn đệ theo dõi xong rồi, đang định về ngủ bù,” Tư Đồ Phong thương hại nhìn Tư Đồ Nhã, “Không phải đệ nói gì đâu, nhưng khinh công của Nhị ca lại xao nhãng rồi, ra ngoài đệ còn ngại gọi huynh là ca.”

“Ấy, Tam đệ nói vậy oan cho Nhị ca ta. Ta luyện võ cũng mất ăn mất ngủ,” Tư Đồ Nhã dịu dàng nói, “Nhưng dù mất ăn mất ngủ thì vẫn không có tố chất thông minh như đệ và Đại ca. Cả Lục Phóng Ông cũng từng cảm khái, tri thức cổ nhân không tặng không, nỗ lực từ trẻ, già mới thành công. Mà thành được hay không còn do vận may, ‘Đại Khí Miễn Thành’ của Lão Tử có viết, cố mà không vào, không bằng vô ý lâm vào.”

Tư Đồ Tung nghe mà ngứa ngáy, Nhị đệ nịnh hót cứ như khẩy khẩy chỗ ngứa, mãi không chịu gãi. Hắn biết rõ bất kể Tư Đồ Nhã dẫn chứng phong phú trăm câu nghìn từ thế nào, nhất định cũng chỉ xoay quanh một vấn đề là không giỏi bằng hắn, bèn ngắt lời luôn, “Nhị đệ, về phòng nghỉ ngơi đi. Ám vệ đến Tàng Kiếm Các, đệ cũng biết nơi đó là cấm địa trong phủ, không được phép của phụ thân thì chúng ta không được vào.”

“Cứ về thế này, ngu đệ không ngủ được. Chi bằng bám theo đến cùng. Đại ca nói xem,” Tư ĐồNhã vẫn còn hứng thú, “Mấy ám vệ này sao dám bỏ mặc chủ nhân mới chúng ta, nửa đêm lén đến Tàng Kiếm Các?”

Tư Đồ Tung ngẫm nghĩ, đáp, “Ám vệ Bát gọi ta là tiểu chủ nhân, chắc vẫn nhận định phụ thân mới là chủ nhân.”

Tư Đồ Phong cười khẩy, “Ngày mai đệ bắt ám vệ Nhất đổi cách xưng hô.”

“Ý của Đại ca là,” Tư Đồ Nhã nghĩ thầm, cảnh ngộ ai cũng như nhau rồi, “Nửa đêm cha gọi họđi?”

“Tất nhiên.” Tư Đồ Tung nói. “Không thì họ sao dám.”

“Đại ca nói xem, nửa đêm cha muốn dặn dò, chắc là… Chuyện gấp lắm.” Tư Đồ Nhã nấn ná, y thấy trên vai Tư Đồ Tung có vài bông tuyết, bèn chậm rãi tới gần, tiện tay phủi đi, xoay người nói, “Đại ca Tam đệ, không còn sớm nữa, ngoài này lạnh, đi sớm về sớm.”

Tư Đồ Tung hiểu ra, kéo lấy tay Tư Đồ Nhã, hỏi, “Phải, Nhị đệ nói xem, có liên quan tới việc cha phát thiệp mời anh hùng hay không? Ta vẫn không tin cha huy động nhân lực như vậy chỉ để chọn ám vệ.”

“Đại ca nói vậy,” Tư Đồ Nhã lại cầm tay Tư Đồ Tung, nhẹ nhàng vỗ một cái, chợt nói, “Quảnhiên.”

Hai huynh đệ nắm tay chăm chú như gặp được tri kỷ, ngưỡng mộ lẫn nhau. Tư Đồ Phong đứng cạnh trông mà phát phiền, “Đại ca Nhị ca, hai người quyết định nhanh, đi nghe lén hay về ngủ?Đệ thế nào cũng được, ngoại trừ nhìn hai người thế này!”

Tàng Kiếm Các là cấm địa của Tư Đồ phủ, nhưng không cất chứa thứ gì đáng giá. Đúng theo tên, là một tòa lầu các hai màu đỏ thắm và xanh biếc, mái nghiêng tám góc, ba tầng. Vách tường mỗi tầng đúc hai mươi tư giá kiếm, đỡ hai mươi tư thanh bảo kiếm. Tổng cộng bảy mươi hai thanh kiếm, tượng trưng cho bảy mươi hai đỉnh Kiếm Môn, cũng tượng trưng cho bảy mươi hai người trong Kiếm Môn. Những người này từng là sư phụ, sư huynh đệ của Tư Đồ Khánh.

Khi còn bé, Tư Đồ Nhã từng nghe mẫu thân nhắc tới, mỗi khi phụ thân luyện kiếm tại Tàng Kiếm Các, bảy mươi mốt thanh kiếm sẽ cùng kêu leng keng, dường như vẫn muốn kề vai chiến đấu cùng phụ thân y.

Nhưng ba huynh đệ Tư Đồ đều ngầm hiểu, với trình độ kiếm pháp của phụ thân, ‘Nhất điểm hạo nhiên khí, thiên lý khoái tai phong’ (Trích bài thơ “Thủy điệu ca đầu” của Hoàng Châu Khoái Tai Đình, tạm hiểu: Một luồng khí chính nghĩa, ngàn dặm gió Khoái Tai), kiếm khí tung hoành, làm rung động các thanh kiếm khác dễ như trở bàn tay.

Nhưng dù sao, những thanh kiếm này cũng đã giết bao kẻ địch, máu đào trung nghĩa, chính trực hào hùng. Người từng làm chuyện trái lương tâm, tới trước mặt chúng đều có thể trúng chiêu của Kiếm Môn bất cứ lúc nào. Tư Đồ Nhã cũng như Tư Đồ Tung, Tư Đồ Phong, vừa trông thấy nơi này đã sợ.

Trong ba huynh đệ Tư Đồ, Tư Đồ Phong nhỏ tuổi nhất, võ công cực kỳ cao, còn chưa tới Tàng Kiếm Các, y đã tai nghe bốn phương, mắt nhìn tám hướng, dùng nội lực truyền âm, “Đại ca Nhịca, Đông Bắc, Tây Nam, mỗi bên một tên. Mái hiên hai tầng, Nam, Bắc, mỗi bên một tên. Trênđỉnh hai tên, cha ở đó, cẩn thận.”

Tư Đồ Tung cũng truyền âm hỏi, “Vào từ đâu được?”

“Từ phía Đông, đệ đếm tam nhị nhất,” Tư Đồ Phong chăm chú lắng nghe tiếng đi tuần, chợt nhảy lên, “Tam… Nhất!”

Tư Đồ Nhã bật cười, Tam đệ của y thật sự không thích chữ “Nhị”.

Tư Đồ Tung bật lên, im lặng nép người xuống mái nghiêng Tàng Kiếm Các. Hắn kế nghiệp phụthân Tư Đồ Khánh, dùng khinh công bình thường của Kiếm Môn, ‘Kiếm Môn Tế Vũ’ (Mưa phùn Kiếm Môn), tức là ‘Theo gió lẻn vào đêm, gọn gàng không tiếng động’, tất cả gói gọn trong một chữ “Nép”. Tư Đồ Phong cũng kế nghiệp cha, y dùng khinh công Kiếm Môn thượng đẳng, không cần đạp đất bám tường, mà bước chân linh hoạt phóng khoáng, thoạt nhìn giống hoa tuyết khẽ bay. Tên gọi ‘Tuyết Nhiễm Thúy Vân’ (Tuyết phủ mây xanh). Tế Vũ có lẽ vẫn có tiếng động, nhưng Tuyết Nhiễm này thực sự không thể phát giác.

Tư Đồ Nhã điều phối nội tức, ‘Thoát Ảnh Xuất Trần’, nhanh gọn bật lên. Y kế nghiệp mẫu thân Ngọc Phù Dung, ‘Thoát Ảnh Xuất Trần’ vốn là khinh công của Điểm Giáng Phái, phải có thân hình thướt tha uyển chuyển và cánh tay mềm mại ngọc ngà thì thi triển mới đẹp mắt. Tư ĐồPhong lắc đầu, Nhị ca của y tàn sát phong cảnh, trông chẳng khác gì Thê Vân Tung (Khinh công của phái Võ Đang, nhảy lên như chim hạc bay). Nhưng Điểm Giáng Phái vốn là môn phái của nữtử, chiêu thức tao nhã uyển chuyển hơn Đường Môn, truyền lại cho nam tử đúng là khó xử thật, cũng may y sinh sau đẻ muộn nên không phải chịu trận.

Ba vị công tử, mỗi người một bản lĩnh, an toàn đáp xuống đỉnh lầu các, cùng nhau đắc ý, thử hỏi thiên hạ có mấy người dễ dàng tránh khỏi ám vệ trùng điệp, từ xa trăm bước nghe lén Võ Lâm Minh chủ nói chuyện?

Nhưng người nói chuyện lại không phải Võ Lâm Minh chủ Tư Đồ Khánh, “… Khi thuộc hạ đến Phạm gia thì nha dịch đã nhanh chân tới trước.”

“Nha dịch?” Đây mới là giọng Tư Đồ Khánh, mạnh mẽ hùng hồn, âm cuối hơi kéo dài, “Phải rồi,Đới Đao, hôm qua là mùng Bảy tháng Chạp, vậy mà ta quên mất.”

Tư Đồ Nhã nghe vậy thì híp mắt. Tư Đồ Tung và Tư Đồ Phong hai mặt nhìn nhau, mùng Bảy tháng Chạp có gì đặc biệt?

“Phạm phu nhân không biết triều đình có lệnh cấm này.” Giọng nói trầm khàn, như gió mát thổi qua rừng trúc, “Phu nhân treo đèn lồng trắng trước cổng. Lúc thuộc hạ vào thì linh đường đã bị nha dịch phá hủy. Thuộc hạ cả gan giết hai nha dịch này.”

Tư Đồ Khánh thở dài, trầm ngâm nói, “Phạm Xung lấy Lê Hoa Thương xưng bá thiên hạ, năm đóta và phụ thân thảo phạt Hoan Hỉ Giáo, hắn mới tuổi cột tóc mà cũng khiêu chiến giết địch! Trời sinh hắn tính tình hài hước, phóng khoáng một đời, khó khăn lắm mới gặp mối lương duyên, rửa tay gác kiếm mai danh ẩn tích lại gặp phải họa này. Hắn giấu giếm thân thế võ công với phu nhân hắn, ngươi nên để hắn qua đời như người bình thường.”

“… Xin chủ nhân trách phạt.” Giọng điệu cam chịu khắc khổ này, Tư Đồ Nhã nghe lén mà nóng cả người lên.

“Tạm thời gác lại đã,” Tư Đồ Khánh nói, “Ngươi kiểm tra thi hài Phạm Xung, có phải chết giống mấy người trước không?”

“Giống, huyệt đạo quanh thân đều bị ám khí xuyên qua.”

“Nói vậy, thật sự là ‘Mãn Thiên Hoa Vũ’?” Giọng Tư Đồ Khánh lại có phần thoải mái.

“Còn phải nhờ chủ nhân định đoạt — ‘Mãn Thiên Hoa Vũ’ của Đường Môn thiếu chủ đánh vào ba mươi sáu tử huyệt của thuộc hạ, ám khí kịch độc; Phạm Xung và các vị hiệp khách, ba trăm sáu mươi huyệt đạo quanh thân đều bị ám khí xuyên qua, ngoài các huyệt đạo thì da thịt không hề bị thương, miệng vết thương nhỏ như sợi tóc, lấy ngân châm thử cũng không đổi màu.”

Tư Đồ Nhã nghe tới đây thì đã rõ, người đang trả lời bên trong chính là ám vệ Cửu của mình. Xem ra ám vệ Cửu cướp mũ của thiên kim Đường Môn, buông lời khiêu khích, cũng là để Đường Môn xuất chiêu ‘Mãn Thiên Hoa Vũ’, điều tra hung thủ vụ án nọ.

Giọng Tư Đồ Khánh lại trầm xuống, “Ba trăm sáu mươi huyệt đạo, lẽ nào hai mạch nhâm đốc và mười hai huyệt đạo chính kinh đều bị ám khí phá hủy? Ngươi nói ám khí nhỏ như sợi tóc, nếu ám khí không tẩm độc, thì không có khả năng đưa người ta vào chỗ chết. Trừ phi…”

Ám vệ Cửu ngầm hiểu, đáp, “Chủ nhân cứ ra lệnh, thuộc hạ lập tức đi thăm dò.”

Tư Đồ Nhã nghe phát thèm, ám vệ Cửu chẳng những chủ động xin chịu phạt, xin giết địch, mà chỉ một lát đã mở miệng nói nhiều hơn cả buổi ở với y… Đãi ngộ của chủ nhân và tiểu chủ nhân đúng là một trời một vực! Đến bao giờ ám vệ Cửu mới nói với y “Xin chủ nhân trách phạt”?

“Không cần.” Tư Đồ Khánh trầm giọng, “Dù là ngươi… Hay kể cả là ta, cũng không nắm chắc phần thắng.”

Đám công tử Tư Đồ nghe lén ngoài tường sợ tái mặt, ám khí gì mà lợi hại như vậy, xuyên qua ba trăm sáu mươi huyệt đạo, ngay cả phụ thân đường đường là Võ Lâm Minh chủ cũng không làmđược gì?

“Nếu hắn thật sự còn sống, ta không tìm hắn, hắn cũng sẽ tìm ta.” Tư Đồ Khánh lại nói.

Hắn nào — Hận xưa, kình địch? Ba vị công tử nín thở nhìn nhau.

“Ta nên sớm đoán trước, xuyên thủng huyệt đạo như mắc cửi, trừ hắn ra, còn có thể là ai.” Trường kiếm leng keng vang, “Hai mươi lăm năm trước, hắn dùng chiêu này tàn sát Kiếm Môn, giết hại bảy mươi mốt sư huynh đệ của ta. Vì phá giải chiêu ‘Câu Hồn Đoạt Phách’ này của hắn, ta dốc lòng sáng chế Tuyết Mang Kiếm! Lúc đó, dây đàn của hắn trong nháy mắt có thể xuyên qua một trăm lẻ tám huyệt đạo, mà ta chỉ suýt soát nhanh hơn hắn một chiêu!”

Hắn là ai? Nếu được hỏi, chắc chắn ba vị công tử sẽ đồng thanh hỏi ngay. Nhưng bọn y khôngđược hỏi, chỉ đành im lặng thúc giục — Ám vệ Cửu, ngươi hỏi mau!

Ám vệ Cửu không hỏi.

“Không ngờ ngươi không chết, võ nghệ còn tinh tiến lên.” Tư Đồ Khánh than thở, gằn tiếng trong cổ họng, “… Ân Vô Hận!”

Đại công tử Tư Đồ Tung cảm giác cái tên này rất quen tai, hình như là giáo chủ Ma Giáo khét tiếng giang hồ. Hắn áp vào vách tường Tàng Kiếm Các, kéo kéo cổ tay áo Tư Đồ Nhã. Tư Đồ Nhã chậm chạp hiểu ý, dùng ngón tay viết lên lòng bàn tay hắn: “Hoan Hỉ Giáo”.

Tư Đồ Khánh thình lình chuyển đề tài, “Đới Đao, ngươi cứ chăm chú nhìn vách tường làm gì thế?”

Lời vừa thốt ra, ba công tử áp tường nghe lén sợ tới nín thở, không dám nhúc nhích.

“…” Ám vệ Cửu trầm ngâm một lát, “Thuộc hạ lo… Tiểu chủ nhân té ngã.”

Cứ như vậy, Tư Đồ Nhã bị ám vệ của mình bán đứng. Tư Đồ Tung và Tư Đồ Phong thấy tình hình không ổn, cuống quýt thi triển khinh công, chuồn.